Khi Trần Vãn tỉnh lại, cô chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Rõ ràng tối qua cô chỉ ngủ muộn một chút thôi, sao bây giờ đầu lại đau như thể bị ai đục khoét thế này?
Cố nén cảm giác khó chịu khắp người, cô mở mắt ra. Đập vào mắt là một căn phòng đơn sơ và hoàn toàn xa lạ. Trong phòng trống huơ trống hoác, đến cái giường cũng chẳng có, trên tường thậm chí còn loang lổ vết máu.
Trần Vãn quan sát bốn phía một lượt, phát hiện trong góc phòng còn có một người phụ nữ đang ôm chặt đứa trẻ. Dù Trần Vãn từng trải qua không ít sóng gió, nhưng cũng chưa từng gặp tình huống này bao giờ. Ngủ một giấc dậy liền đổi địa điểm sao?
Cô dứt khoát nhắm mắt lại, cố gắng để lòng mình tĩnh lại, thầm đếm đến mười trong đầu. Đột nhiên, một âm thanh quỷ dị vang lên trong đầu Trần Vãn.
"Chào mừng ký chủ trói định với Hệ thống Nâng cấp Xe dã ngoại (RV). Hệ thống đang khởi động, xin hỏi ký chủ có đồng ý trói định với hệ thống hay không?"
Theo sau âm thanh máy móc kỳ quái đó, trong đầu Trần Vãn hiện ra hai nút bấm, lần lượt là "Có" và "Không".
Kiếp trước, Trần Vãn là thành viên của đội đặc nhiệm nữ, sở hữu thân thủ nhanh nhẹn cùng cái đầu lạnh. Dù mọi thứ trước mắt đã vượt quá phạm vi nhận thức, cô vẫn cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể. Cô dùng ngón tay trong hư không chỉ vào chữ "Không". Dù sao trong đầu tự dưng mọc ra cái hệ thống, nghĩ thế nào cũng thấy không ổn.
Trần Vãn ấn mấy lần, nhưng lúng túng phát hiện nút "Không" chỉ là vật trang trí, ấn mãi chẳng nhúc nhích. Hết cách, cô đành trượt ngón tay sang nút "Có". Ngay lập tức, âm thanh máy móc vui sướng vang lên lần nữa:
"Chúc mừng ký chủ trói định thành công. Hệ thống 111 sẵn sàng phục vụ ngài."
Trần Vãn tức đến bật cười. Đây chẳng phải là lừa đảo sao? Đằng nào cũng chỉ được chọn "Có", vậy còn làm hai nút bấm để làm gì?
Hệ thống dường như cũng biết mình hơi vô lại, lúng túng ho nhẹ một tiếng rồi giải thích:
"Ký chủ vì thức đêm dẫn đến đột tử, nhưng do tinh thần lực của bản thể vượt qua 99% người thường nên đã được Nhà xuất bản Vũ Trụ chọn trúng, trở thành một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết 'Ta dựa vào hệ thống xe dã ngoại vang danh tận thế'. Do tác giả nguyên tác viết lạc đề, trong sách chẳng hề nhắc tới hệ thống xe dã ngoại, vì vậy ký chủ cần tiến hành sửa chữa cốt truyện chính. Việc sửa cốt truyện thành thế nào không quan trọng, quan trọng là phải làm nổi bật tầm quan trọng của hệ thống xe dã ngoại.
Đổi lại, ký chủ sẽ nhận được sinh mệnh thứ hai trong cuốn sách này."
"Nói vậy tương đương với việc tôi nhặt được một cái mạng rồi. Vậy thân phận hiện tại của tôi là gì? Có cần làm nhiệm vụ gì không?" Trần Vãn hỏi, ít nhất phải để cô nắm được tình hình hiện tại.
"Ưm... không kịp giải thích chi tiết đâu. Nói ngắn gọn, cô ở đây là một tên 'Tra A' (Alpha cặn bã) cực phẩm. Hai mẹ con co ro trong góc tường đối diện kia lần lượt là vợ và con gái của cô."
Nói xong những lời này, âm thanh của hệ thống im bặt, thay vào đó là tiếng đập cửa "rầm rầm" bên ngoài.
Lúc này đầu Trần Vãn đã đỡ đau hơn. Cô vừa mới đứng dậy liền thấy người phụ nữ trong góc tường đang nhìn mình chằm chằm đầy cảnh giác. Đứa bé trong lòng cô ấy cũng giương đôi mắt đỏ hoe nhìn cô.
Trần Vãn định bước qua xem hai mẹ con thế nào, nhưng tiếng đập cửa thực sự quá lớn. Cô đành phải ra mở cửa trước. Hiện tại cô chưa biết gì cả, chỉ biết mình là một tên "Tra A". Nhưng "Tra A" cụ thể là thế nào thì cô vẫn chưa hiểu rõ lắm.
Cánh cửa mở ra, một gã đầu trọc thô bỉ xuất hiện.
"Chậc, Trần Vãn, sao mày lề mề thế? Ở trong phòng với vợ làm cái gì đấy?" Gã đầu trọc cười cợt nhả với Trần Vãn, nhưng ánh mắt lại hau háu lướt qua vai cô, dán chặt vào người phụ nữ nơi góc tường.
Trần Vãn cười cười không đáp, bất động thanh sắc dịch bước chân, chắn toàn bộ tầm nhìn của gã đầu trọc. "Vừa ngủ dậy, đứng lên gấp quá nên hơi choáng, đầu vẫn còn đau lắm."
"Mày ấy à, tối qua uống nhiều quá chứ gì? Mày nói xem sao tao không có cái phúc phận như mày nhỉ. Tao mà cũng có cô vợ xinh đẹp thế này thì tốt biết mấy, chơi chán rồi đem tặng cho anh Cường, tao còn có thể được ăn sung mặc sướng mà sống qua ngày." Gã đầu trọc nháy mắt, lộ ra nụ cười "người trong cuộc đều hiểu" với Trần Vãn.
Trên mặt Trần Vãn vẫn cười hì hì, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Tên đầu trọc này nói cô có vợ? Thế giới này phát triển đến vậy sao? Đồng tính cũng có thể kết hôn? Nhưng vấn đề là kiếp trước cô lăn lộn trong quân đội, là "gái thẳng" chưa từng yêu đương bao giờ mà!
Cô không biết tên đầu trọc này là ai, chỉ có thể nén xuống thắc mắc trong lòng, cười nhạt ứng phó: "Muộn thế này rồi còn có chuyện gì sao?"
"À, anh Cường gọi cả nhà mày xuống sảnh tầng một một chuyến, hỏi mày suy nghĩ thế nào rồi? Anh ấy nói muốn có câu trả lời ngay bây giờ." Gã đầu trọc khinh miệt liếc Trần Vãn một cái, nói tiếp: "Bọn mày nhanh cái chân lên, anh Cường không thích đợi đâu."
"Được, chúng tôi xuống ngay." Trần Vãn vừa đáp lời, vừa để đầu óc chạy hết công suất.
Từ lời nói của gã côn đồ này, Trần Vãn đại khái đoán được chuyện gì đang xảy ra. Nguyên thân rất có khả năng định đem vợ tặng cho người khác để đổi lấy những ngày tháng an nhàn cho bản thân. Căn phòng họ đang ở nằm trên tầng hai, mở cửa sổ nhảy xuống chạy trốn đối với Trần Vãn thì dễ như trở bàn tay, nhưng phải mang theo cả người phụ nữ kia và đứa bé thì rõ ràng không thực tế. Xem ra không thể cứng đối cứng, Trần Vãn định xuống dưới xem xét tình hình rồi mới quyết định.
Nghĩ vậy, Trần Vãn quay người vào phòng, nói với hai mẹ con đang ngồi dưới đất: "Chúng ta xuống dưới trước đã, để tôi bế con giúp cô."
Người phụ nữ ngồi trong góc tường lập tức siết chặt đứa bé trong lòng, không cho Trần Vãn chạm vào, nghiến răng nói: "Không ngờ cô thật sự có thể làm ra loại chuyện này. Trần Vãn, nói cho cùng tôi vẫn là vợ của cô, cô thật sự muốn đem tôi tặng cho kẻ khác sao?"
"Tôi không có ý định tặng cô cho ai cả. Chúng ta cứ xuống dưới xem tình hình thế nào đã, tôi cam đoan tuyệt đối sẽ không để ai làm hại cô và con." Trần Vãn cố gắng để giọng điệu của mình nghe hiền lành nhất có thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!