Những lời vừa rồi của Tiêu Tế khiến Tư Mệnh hoàn toàn rơi vào một vòng xoáy nghi ngờ sâu sắc, không sao thoát ra được.
Hắn thậm chí còn bắt đầu hoài nghi không biết có phải kịch bản mà chủ thần đưa cho mình... đã xảy ra lỗi gì đó?
Nhưng lúc này, cho dù trong lòng có bao nhiêu nghi hoặc, Tư Mệnh cũng không thể nói gì với Tiêu Tế. Hắn chỉ có thể lặng lẽ nhìn đối phương thu lại phong thư hòa ly, sau đó bước tới chiếc nhuyễn tháp bên cạnh, cầm lên một chiếc khăn tay màu trơn mà không rõ là do Tô Vân Khanh cố ý hay vô ý để lại.
Chiếc khăn tay không hề có hoa văn, chỉ là một tấm lụa trắng hết sức giản dị. Tiêu Tế cầm lấy chiếc khăn ấy, nắm trong lòng bàn tay, khẽ vu. ốt ve hồi lâu rồi bỗng nhướng mày, nói: "Sau nửa tháng nữa, ngươi thay ta liên hệ với chủ thần đi."
Nghe vậy, tim Tư Mệnh như bị ai bóp nghẹt, run lên dữ dội.
Tiêu Tế dường như đã nhận ra tâm trạng chấn động của hắn, nhưng lại chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ lạnh nhạt nói: "Ít giở trò thôi. Ngươi biết mình nên làm gì."
Tư Mệnh: ...
Chỉ có thể cúi đầu, nghẹn ngào đáp một tiếng "vâng".
Tiêu Tế cẩn thận cất chiếc khăn lụa trắng vào nhẫn trữ vật, sau đó mới lặng lẽ ngẩng đầu, ánh mắt hơi động, nhìn ra khung cảnh tuyết trắng mịt mờ bên ngoài cửa sổ. Y bỗng mở miệng, giọng điềm tĩnh: "Ngươi có phải đang nghĩ... chủ thần đã giấu ngươi một vài chuyện?"
Tư Mệnh khi ấy vẫn còn đang âm thầm tính toán, đợi sau này chủ thần biết chuyện Tiêu Tế tạo phản thì sẽ làm thế nào để trừng phạt hắn. Nhưng vừa nghe thấy câu kia, tim hắn lập tức đập mạnh một nhịp, suy nghĩ trong đầu chững lại, theo bản năng liếc nhìn Tiêu Tế, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Tiêu Tế bắt được ánh nhìn ấy, thần sắc vẫn nhàn nhạt như trước: "Ngươi nghi ngờ, nhưng không có cách nào để xác minh, đúng không?"
"Nhưng có một chuyện, ngươi nên làm rõ."
Tư Mệnh cau mày, trong lòng chợt dâng lên cảm giác bất an: "Chuyện gì?"
Tiêu Tế: "Ngươi biết, xuyên qua đại thế giới cần tiêu hao một lượng năng lượng khổng lồ, đúng chứ?"
Tư Mệnh tuy chưa hiểu rõ dụng ý, nhưng vẫn ngang bướng đáp: "Biết thì sao?"
Tiêu Tế khẽ cười, giọng nhẹ bẫng mà lại mang theo sự lạnh lùng xuyên thấu lòng người: "Nếu chủ thần thật sự mạnh mẽ như lời đồn, sớm đã tự thân xuyên qua giải quyết chúng ta rồi trở về, cần gì phải dày công bố trí đến vậy? Hắn đã cẩn thận bày ra cục diện phức tạp này, cho thấy hắn rất để tâm. Mà đã để tâm, thì đích thân ra mặt chẳng phải nhanh gọn hơn sao?"
"Hắn là một chủ thần của đại thế giới, nếu thật sự có thể tự đến đây, diệt bọn ta chẳng khác nào đạp chết một con kiến. Nhưng hắn vì sao lại không đến? Là không muốn, hay là căn bản không thể đến?"
Một câu này của Tiêu Tế như sấm sét giáng giữa trời quang, khiến đầu óc Tư Mệnh nổ ầm một tiếng, từng tia suy đoán đáng sợ dần hiện ra trong đầu hắn.
Tiêu Tế không dừng lại: "Hắn sai ngươi đến, cũng chỉ là để thần hồn ngươi xuyên qua. Vân Khanh cũng vậy. Còn những người khác, hắn chọn cách khác để khống chế. Điều này chứng minh, muốn đích thân vượt giới là chuyện cực kỳ khó khăn. Hắn có lẽ là sợ sau khi qua đây thì không thể quay về, hoặc tệ hơn... là không thể vượt giới ngay từ đầu."
"Hoặc cũng có thể..." – Tiêu Tế mỉm cười lạnh lẽo – "Hắn biết, dù chỉ là thần hồn tới đây, hắn cũng không chắc thắng nổi ta."
Tư Mệnh bắt đầu run rẩy, sắc mặt cũng dần trở nên trắng bệch.
"Ngươi hẳn cũng hiểu rõ, chuyện chủ thần hứa sẽ đưa Vân Khanh trở về thế giới ban đầu... vốn dĩ chỉ là một cái bẫy." Tiêu Tế lạnh lùng nói, giọng điệu như lưỡi dao mỏng lướt qua da thịt, "Nhưng ngươi có từng nghĩ đến, khi ngày hắn đạt được mục đích, kết cục của ngươi sẽ là gì?"
"Hắn thật sự sẽ tốn tâm tốn sức để mang ngươi rời khỏi nơi này sao?"
Giọng nói của Tiêu Tế vô cùng lạnh lẽo, như gió tuyết phủ khắp núi cao, nhưng mỗi một câu nói ra đều có lý, không một lời sai lệch.
Từ Mệnh nghe xong, hai mắt bỗng đỏ hoe, rốt cuộc không kìm được, ánh mắt đầy hận ý nhìn Tiêu Tế, giọng gào lên khản đặc: "Không thể nào!!! Chủ thần là người yêu ta nhất, ta không tin hắn sẽ đối xử với ta như vậy, ta không tin! Ngươi chỉ đang cố tình gieo rắc nghi ngờ—"
"Nhưng nếu thật sự không tin, ngươi sẽ không sợ đến vậy." Tiêu Tế cụp mắt, trong đôi đồng tử lạnh băng hiếm hoi hiện lên một tia thương hại: "Ngươi cũng biết, hắn là hạng người thế nào."
Tư Mệnh như sụp đổ hoàn toàn.
Kỳ thật, hắn cũng không phải chưa từng hoài nghi. Hắn rất yêu chủ thần, nhưng hắn cũng biết rõ — trong mắt chủ thần, hắn nhiều lắm cũng chỉ là một món đồ chơi vừa tay, một công cụ dễ dùng mà thôi.
Dù món đồ đó có vừa ý, thì cũng chỉ là một món đồ.
Thế nhưng, chính những dịu dàng thoáng qua, những khoảnh khắc ấm áp giả tạo mà chủ thần vô tình ban phát, lại khiến hắn tự lừa mình dối người. Hắn đã dệt nên một giấc mộng đẹp, xây một chiếc lồng giam bằng hy vọng, rồi tự nhốt bản thân vào trong đó, không muốn tỉnh lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!