Chương 29: (Vô Đề)

Lời ấy của Nhâm Thân vừa thốt ra, đừng nói đến hệ thống, ngay cả bản thân Tô Vân Khanh cũng khẽ giật mình một chút.

Cậu chậm rãi ngẩng đầu, cùng Nhâm Thân bốn mắt giao nhau trong chốc lát. Xong, cậu khẽ chau mày, trầm mặc cụp mắt, không lập tức hồi đáp.

Nhâm Thân thấy Tô Vân Khanh không nói một lời, trong lòng như có tảng đá treo lơ lửng, thấp thỏm không yên. Thế nhưng, ngoài biện pháp này ra, nhất thời y quả thực không nghĩ ra cách nào khác có thể bảo vệ Tô Vân Khanh chu toàn.

Ngay khi y còn đang vắt óc suy tính, muốn dỗ dành thêm đôi câu, thì Tô Vân Khanh bỗng nhiên lại ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía y. Lông mày hơi nhíu, trong mắt phảng phất vài phần nghi hoặc xen lẫn hoài nghi: "Việc ta cùng phu quân chưa kết khế ước đạo lữ, sư huynh sao lại biết được?"

Trong đầu Nhâm Thân như có sấm sét nổ vang, thoáng chốc cứng họng, không biết nên biện giải ra sao.

Quả thực... khi xưa Tô Vân Khanh vì Tô Vân Lam gả thay mà chủ động xuất giá, lại kéo theo một loạt sự tình khiến mọi người bất mãn, tự nhiên khiến y sinh lòng phòng bị.

Vậy nên, đại điển kết đạo lữ mãi vẫn chưa cử hành.

Khế ước đạo lữ vốn thường được lập vào ngày đại điển kết đạo, cho nên khi đại điển chưa cử, khế ước tự nhiên chưa thành.

Tuy vậy, lễ tục cũng không phải bất di bất dịch, người ngoài chẳng thể chắc chắn rằng Tô Vân Khanh cùng y có thực đã ký kết hay chưa. Không loại trừ khả năng hai người đã âm thầm kết ước, chỉ là chưa công khai rộng rãi mà thôi.

Song lời y vừa thốt ra... chẳng khác nào khẳng định chắc chắn: Tô Vân Khanh chưa từng cùng y ký kết đạo lữ...

Chuyện chưa lập đạo lữ chi khế, kỳ thực vẫn còn có thể biện giải, chẳng hạn nói chưa chọn được ngày lành tháng tốt, hoặc sơ sót mà quên đi.

Nhưng nếu để người ngoài đều hay biết, thì thật sự đã làm tổn thương người khác đến tận tâm can.

Nghĩ đến đây, Nhâm Thân á khẩu không nói nên lời, lòng dạ rối bời, nhất thời chẳng biết nên mở lời ra sao.

Muốn giải thích ư? Lại càng không dám.

Dù sao trước đó cũng chưa từng nói rõ ràng, nay lại cố thanh minh, há chẳng phải là "ngựa chết mới lo làm chuồng", càng khiến Tô Vân Khanh thêm tổn thương, càng dễ chọc giận cậu?

Thế nhưng ngay lúc ấy, Tô Vân Khanh lại nhíu mày, lặng lẽ liếc y một cái, rồi bất chợt mỉm cười, nụ cười phảng phất vẻ cô đơn, cúi mắt nói: "Sư huynh không cần nói nữa, ta hiểu rồi. Đã đến nước này, sư huynh còn chẳng bận lòng, vậy ta cũng không bận lòng nữa. Chúng ta kết đạo lữ chi khế đi."

Lời vừa dứt, Nhâm Thân chợt sững sờ, ngẩng phắt đầu lên nhìn cậu, ánh mắt mang theo muôn vàn phức tạp.

Mà lúc này, trên nét mặt Tô Vân Khanh, vẻ tiêu điều cùng tuyệt vọng được cậu cố gắng đè nén kia, cũng đã nói rõ cho y biết — một vài điều y chưa từng hay.

Nhâm Thân không thể phân rõ trong những cảm xúc ấy, rốt cuộc ẩn giấu quyết tâm hay ý niệm gì, chỉ thấy lòng chua xót đến khó tả, càng lúc càng bất an.

Cảm giác tựa như — Tô Vân Khanh sắp rời khỏi y vậy.

"Sư huynh sao vậy?" Tô Vân Khanh lại nhẹ giọng hỏi.

Nhâm Thân hoàn hồn, miễn cưỡng nở nụ cười nhợt nhạt, lắc đầu: "Không có gì."

Tô Vân Khanh khẽ ngập ngừng, dường như cho rằng y đang do dự, bèn dịu dàng cất tiếng: "Nhưng ta hy vọng sư huynh vẫn nên suy nghĩ thật kỹ. Bởi nếu sau này sư huynh muốn kết đạo lữ khác, từng cộng hưởng cùng ta, lại còn ký kết đạo lữ... chỉ e đạo lữ tương lai của sư huynh sẽ canh cánh trong lòng."

Nhâm Thân vạn vạn không ngờ Tô Vân Khanh lại nói lời như vậy vào lúc này, nhất thời trong lòng chua xót khôn tả.

Đến nước này rồi, Tô Vân Khanh vẫn còn lo nghĩ thay cho y – kẻ chỉ là một "sư huynh"...

Nhâm Thân càng nghĩ, nỗi xót xa trong lòng càng dâng trào, càng cảm thấy bản thân ngay từ đầu đã đưa ra một quyết định sai lầm.

Nhưng sự đã đến nước này, y cũng đã chẳng thể vãn hồi.

Cuối cùng, Nhâm Thân khẽ hít sâu một hơi, quyết định tạm thời gác lại những suy nghĩ hỗn loạn kia.

Y ngước mắt nhìn gương mặt dịu dàng mang theo ân cần của Tô Vân Khanh, chẳng thể ngăn được ý nghĩ vụt qua trong đầu: Thời gian vẫn còn dài, chờ thân thể Vân Khanh hồi phục, bọn họ còn có rất nhiều ngày tháng phía trước. Y có thể từng chút từng chút bù đắp lại, chẳng phải sao?

Nghĩ đến đây, ánh mắt vốn ngập tràn bất lực của Nhâm Thân, rốt cuộc cũng lặng lẽ hé ra một tia sáng mong đợi. Y đưa tay ra, nhẹ giọng nói: "Phu nhân, ta không sao, chỉ là vừa rồi thất thần nghĩ đến việc khác. Nếu phu nhân không phiền, thì chúng ta sớm ngày kết khế ước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!