Chương 252: (Vô Đề)

Chờ tới thôn trang rồi, Đường Đường chạy một vòng ở đồng ruộng, sau đó hỏi Cố Tiêu nó có thể đi nhặt ốc đồng không.

Cố Tiêu đã kể chuyện xưa của ốc đồng cô nương cho nó nghe, nó cũng muốn có một con ốc đồng cô nương.

Có thể nấu cơm, thu dọn nhà cửa hay không cũng không sao cả, biết thắt b.í. m tóc cho nó là được.

Cố Tiêu lắc đầu, "Không được, nước rất lạnh, con còn nhỏ, không thể nghịch nước được."

Chuyện mà Cố Tiêu nói không được, thì có khóc nháo cũng vô dụng.

Đường Đường ồ một tiếng, "Vậy con có thể chơi trò trốn tìm không?"

Thôn trang có rất nhiều trẻ con, Đường Đường muốn chơi cùng bọn họ.

Cố Tiêu gật đầu, "Không được ném đá, cẩn thận đừng để té ngã."

Đường Đường gật đầu, "Có cần con trông đệ đệ không?"

Cố Tiêu nói: "Con chơi của con đi."

Cô và Thẩm Hi Hòa đều ở đây, cần tới nó sao.

Đường Đường vỗ tay, vậy thì cũng không có biện pháp, nó hỏi rồi, là Cố Tiêu không cần.

Ai, không có cách nào chơi bùn rồi.

Cố Tiêu nhìn Đường Đường nhảy nhót chạy đi xa, trong lòng có một tia buồn bã, trước khi sinh Tuế Tuế cô có hỏi qua Đường Đường, có muốn có thêm đệ đệ hay muội muội không.

Trong nhà thêm người là chuyện của cả nhà, Cố Tiêu không muốn chỉ có hai người quyết định.

Đại cô nương ba tuổi, ôm búp bê thỏ màu trắng, cúi đầu chơi một hồi lâu, nó nắm lỗ tai của con thỏ, nhỏ giọng hỏi, "Nó ngoan không?"

Không biết là đệ đệ hay muội muội, chỉ dùng nó.

Cố Tiêu lắc đầu, "Nương cũng không biết."

Là nghe lời, là bướng bỉnh, hay là hiểu chuyện, đều có rất nhiều khả năng.

Đường Đường do dự một lát, một mặt thì nó cảm thấy như bây giờ rất tốt, cha nương, tổ mẫu, tổ phụ, còn có cháu trai và cháu gái nữa.

Nhưng mà một đệ đệ muội muội, nó có thể đoạt bình sữa của nó.

Đường Đường: "Vậy thì muốn, không ngoan con đánh nó."

Cố Tiêu sờ đầu nữ nhi, "Con không sợ sau khi có đệ đệ muội muội rồi, thì cha nương sẽ không thương con nữa sao?"

Đường Đường trừng mắt to hỏi: "Người sẽ làm như vậy sao?"

"Nương sẽ không." Cố Tiêu nghiêm túc nói, Đường Đường là đứa bé đầu tiên của bọn họ, chứa đựng tất cả những kỳ vọng của cô, sao có thể không thương nó được chứ.

"Vậy thì không phải là được rồi sao, nhiều thêm đệ đệ muội muội thì cũng là người trông, dù sao thì người mệt lại không phải là con, làm sao lại hỏi con có muốn hay không chứ." Đường Đường tiếp tục chơi với thỏ.

Đồng ngôn vô kị, Cố Tiêu thế nhưng cảm thấy có mấy phần đạo lý.

Trông con là cô và Thẩm Hi Hòa, trông cái túi khóc nhè này cũng là bọn họ.

Cố Tiêu đưa con cho Thẩm Hi Hòa, sau đó tìm hai cái rổ, chờ Đường Đường chạy mệt rồi thì đi ra ngoài ruộng hái dâu tây.

Mấy mẫu dâu tây, liếc mắt một cái nhìn lại, cỏ xanh mơn mởn, đồng ruộng điểm xuyết những trái dâu màu đỏ, còn có mấy bông hoa trắng đang nở rộ nữa, chỉ nhìn thôi đã biết là ngọt rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!