Chương 102: (Vô Đề)

Editor: Gà

Vào một ngày tháng tư, gió thổi đìu hiu ấm áp, trên bãi cỏ cạnh nông trang Kinh Giao đang bày giá nướng và bắc một cái nồi thật lớn.

Xiên thịt nướng rất phong phú như xiên thịt heo, cá tôm, gà vịt, trong nồi hầm nước canh.

Mùi thơm của thịt và mùi than bốc lên từ giá nướng, Nguyên Nguyên không chịu thua kém mà chảy nước miếng.

Lưu Vĩ Trạm cầm xiên thịt trêu chọc Hoàng trưởng tử: "Oa thơm quá nha, sao mà thơm thế cơ chứ!"

Giang Nhất nhìn không đặng, cầm xiên thịt đã ướp xong đặt lên giá nướng, sau đó để Giang Thập Tam quét gia vị.

Giang Thập Tam nhìn Lưu Vĩ Trạm, trong lòng có một cảm giác hâm mộ không tên.

Tiểu điện hạ rất đáng yêu, mềm mềm nhu thuận bò tới bò lui trên mặt đất, hắn chỉ hận không tể ôm vào trong ngực, nắn bóp hơn nửa canh giờ.

Giang Thập Tam: "Tiểu điện hạ không thể ăn thịt! Lão Lưu đúng là làm càn, không được, không thể để cho hắn tiếp tục như vậy!"

Giang Nhất: "Cần ngươi nhắc à, chờ xem đi."

Chẳng mấy chốc, Từ Yến Nam không biết từ đâu lao tới, Nguyên Nguyên nhìn thấy tiểu thúc thúc mình thích nhất, nhắm thẳng lên người tiểu thúc thúc mà bò.

Từ Yến Mam thấy mà lòng xót xa: "Lưu đại nhân, Nguyên Nguyên không ăn được thịt đâu, đừng lấy xâu thịt trêu hắn nữa!"

Lưu Vĩ Trạm hậm hực đáp trả: "Là ta sai, là ta sai, nhưng đứa nhỏ lớn tầm này ăn thịt được rồi đúng chứ?"

Từ Yến Nam gật đầu: "Không sai, ăn được thịt bằm hoặc uống chút nước canh, Lưu đại nhân, ngươi xem nồi canh đằng kia chính là nấu cho Nguyên Nguyên."

Lưu Vĩ Trạm chớp mắt mấy cái, quay lại nhìn nồi canh đã chuyển sang màu trắng sữa, hương vị tươi mới đậm đà, canh được hầm trên lửa lớn, nước canh sủi bọt trắng nổi lên từng thớ thịt bò và xương sườn…

Lưu Vĩ Trạm: "…Cho tiểu điện hạ?"

Nguyên Nguyên kêu lên một tiếng rồi hôn lên mặt Từ Yến Nam một cái.

Từ Yến Nam mỉm cười, từ ngày được phong làm Yến Vương cậu dần trở nên thành thục, lúc nào cũng không cười, chỉ những lúc ở bên Nguyên Nguyên mới ưa náo loạn nói cười.

Từ Yến Nam: "Không thì sao?"

Lưu Vĩ Trạm còn tưởng rằng nấu cho bọn họ: "Nhưng mà, tiểu điện hạ còn nhỏ uống không hết, chỗ còn lại…"

Từ Yến Nam: "Vốn dĩ mọi người đều có phần, có điều Lưu đại nhân thật sự quá phận, cho nên không có phần của ngài."

Lưu Vĩ Trạm cảm thấy hít thở không thông, hắn sáp người lại gần: "Hiểu lầm hiểu lầm thôi, Aida! Yến Vương điện hạ! Ngài đi đâu vậy…"

Từ Yến Nam ôm Nguyên Nguyên đi tìm Cố Diệu, nhưng tìm cả buổi vẫn không thấy Cố Diệu và Từ Yến Chu đâu, bèn ôm Nguyên Nguyên đến chỗ Lư thị.

Lư thị vẫn luôn dõi mắt theo: "A Nam ôm mệt thì đưa cho ta."

Từ Yến Nam lắc đầu, sau đó nhịn không được hôn lên khuôn mặt đầy thịt của Nguyên Nguyên: "Không mệt, hắn nhẹ lắm."

May mắn mỗi ngày cậu đều luyện công, có thể dễ dàng ôm Nguyên Nguyên: "Huynh trưởng cùng tẩu tử đi đâu rồi?"

Lư thị: "Sang ruộng bên cạnh."

Đến ngoại thành không đơn giản vì chơi xuân mà chủ yếu để xem hoa màu, Cố Diệu và Từ Yến Chu mặc thường phục, đội mũ rơm ra đồng, đầu tháng tư mới gieo hạt, bây giờ là giữa tháng mạ non đã bắt đầu nhú lên.

Thảm mạ xanh non mơn mởn đang đung đưa trái phải theo gió, nhìn từ xa trông giống như một tấm thảm màu xanh.

Cố Diệu nói: "Yến Kinh ở phía bắc đều dùng loại giống mới, nếu không có gì bất ngờ xảy ra chắc chắn có thể đạt tới hơn ba trăm gần bốn trăm cân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!