Chương 5: Anh là bạn trai của em cơ mà

Vừa rời khỏi cửa hàng trang sức, gió lạnh đã thổi tới vù vù. Buổi tối tháng Mười tiết trời đã bắt đầu se lạnh.

Đường Trăn bước theo Nhậm Ngôn Kinh về phía chiếc siêu xe của anh.

Có lẽ do đang mải mê suy nghĩ, cũng có thể vì ánh sáng ban đêm không tốt, lúc sắp đi tới cạnh xe, cô bỗng nhiên bị trẹo chân! Cú ngã bất ngờ này khiến Đường Trăn ngã ngồi dưới đất, cả người ngơ ngác mất một lúc.

[Trăn Trăn, cô có sao không?!]

Đường Trăn cảm thấy không ổn chút nào, cả người đau đến sững sờ, phải mất vài giây mới hoàn hồn lại được. Đến khi cô tỉnh táo lại thì đã thấy mình được nam chính bế lên ghế phụ. Anh đang ngồi xổm xuống kiểm tra mắt cá chân cho cô, bàn tay anh áp vào cổ chân cô, truyền đến từng đợt hơi ấm nhè nhẹ.

Có lẽ do quanh năm làm thí nghiệm nên đầu ngón tay anh hơi thô ráp, lúc lướt qua cổ chân để lại xúc cảm rất rõ rệt.

"Sưng rồi, chắc là bị bong gân." Nhậm Ngôn Kinh dựa vào kinh nghiệm đưa ra phán đoán.

Đường Trăn khẽ ừ một tiếng: "Không sao đâu ạ, nghỉ vài ngày là khỏi thôi."

Nhậm Ngôn Kinh đứng dậy, giúp cô khép cửa xe lại rồi sải bước vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái: "Vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra cho yên tâm." Lỡ như bị nứt xương hay gì đó thì không ổn.

Đường Trăn sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu: "Không... không đến mức đó đâu anh."

Nhậm Ngôn Kinh khởi động xe: "Cứ đi khám xem thế nào đã."

Trên đường đến bệnh viện, điện thoại của Nhậm Ngôn Kinh reo liên tục, anh dùng tai nghe Bluetooth để nghe máy.

Đầu dây bên kia là giọng một nam thanh niên nghe còn khá trẻ con, tràn đầy sức sống: "Lão đại, anh sắp đến chưa?"

Giọng Nhậm Ngôn Kinh vẫn thản nhiên: "Anh có chút việc, sẽ đến muộn một chút."

"Việc gì thế lão đại? Ở đây thực sự đang rất cần anh mà."

Đường Trăn khẽ mở miệng nói rất nhỏ, đôi mắt to tròn long lanh giấu đi sự bất an: "Em không sao đâu, anh cứ đi lo việc đi."

Người ở đầu dây bên kia nghe thấy tiếng cô thì hơi khựng lại: "Ơ? Sao lại có tiếng con gái thế này? Lão đại, anh đang ở cùng bạn gái à?"

Nhậm Ngôn Kinh chỉ buông một câu "Lát nữa nói sau" rồi trực tiếp cúp máy.

Đường Trăn cắn nhẹ môi dưới: "Em có thể tự mình vào bệnh viện được."

Ánh mắt Nhậm Ngôn Kinh lướt qua làn môi đang bị cô cắn chặt, anh đáp ngắn gọn: "Không có gì đâu."

Đường Trăn mấy lần định nói gì đó nhưng lại thôi. Cổ chân cô đau quá, lúc này chẳng còn tâm trạng nào để trò chuyện nữa.

May mà sau khi vào bệnh viện kiểm tra, bác sĩ bảo vấn đề không lớn, chỉ kê cho cô lọ thuốc xịt giảm đau và khuyên gần đây nên nghỉ ngơi nhiều, hạn chế vận động mạnh.

Lúc cầm thuốc rời khỏi bệnh viện đã là 11 giờ đêm. Nhiệm vụ 3: Ngăn cản nam chính quay về phòng thí nghiệm đã hiển thị trạng thái hoàn thành.

Nhìn thấy ba chữ (Đã hoàn thành), Đường Trăn hoàn toàn ngẩn người.

"000, sao lại hoàn thành được vậy?"

[Vừa hay có một giáo sư chuyên ngành robot đi ngang qua, tiện tay giúp họ giải quyết vấn đề rồi, không cần nam chính phải tới nữa.]

"Cho nên anh ấy không cần phải về phòng thí nghiệm nữa sao?"

[Không cần đâu.]

Mấy chữ "Không cần đâu" cứ lặp đi lặp lại trong đầu Đường Trăn, quả nhiên cô vẫn trở thành hòn đá ngáng chân anh.

Cô cảm thấy những người có lý tưởng đều rất vĩ đại, nhưng rõ ràng sự tồn tại của cô đã làm ảnh hưởng đến anh, cô không muốn như vậy. Hành trình theo đuổi ước mơ vốn chẳng dễ dàng, đòi hỏi phải bỏ ra rất nhiều nỗ lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!