Anh cả không giống kiểu người sẽ hỏi ra những lời này.
Lẽ nào Chu Tự Tư đã lướt thấy những tấm ảnh chụp chung trên mạng? Hay là đã xem được video Nhậm Ngôn Kinh và nhóm bạn cổ vũ cho cô?
Chẳng hiểu sao, 000 lại cảm nhận được một chút mùi vị của "ghen tuông" ẩn hiện trong bảy chữ hờ hững kia. Không, đây nhất định là ảo giác! Nam phụ xưa nay vốn chẳng coi cô con gái riêng của mẹ kế ra gì. Hơn nữa, anh ta luôn không thích những thứ hoặc những người quá mức xinh đẹp, cho rằng sự tồn tại quá rực rỡ sẽ làm mê muội lòng người. Vậy nên chắc chắn là nó cảm nhận sai rồi!
Sau khi Đường Trăn và Nhậm Ngôn Kinh gặp nhau, điện thoại trong túi xách của cô cứ rung lên không ngừng. Đó là mẹ Đường gọi tới, chắc hẳn là để giục cô về nhà. Ban đầu cô chỉ để mặc cho điện thoại tự ngắt, sau thấy cuộc gọi cứ liên hồi, cô dứt khoát tắt luôn chế độ rung.
Nhậm Ngôn Kinh chú ý thấy: "Sao em không nghe máy?"
Đường Trăn c*n m** d***: "Mẹ em gọi bắt về nhà, nhưng em từ chối rồi."
"Hóa ra là bác gái." Nhậm Ngôn Kinh nhớ đến lần Đường Trăn lén lút trốn khỏi nhà đó: "Lần trước muộn quá, anh vẫn chưa kịp chào hỏi bác đàng hoàng."
Đường Trăn không định để Nhậm Ngôn Kinh gặp mẹ mình sớm thế, nên chỉ thuận miệng đáp: "Để lần sau đi anh."
Nhậm Ngôn Kinh cũng không hỏi vì sao mẹ Đường nhất quyết bắt cô về nhà. 6 giờ chiều nay Chu Tự Tư có buổi tọa đàm, có lẽ những cuộc điện thoại này vốn dĩ có liên quan đến anh ta.
Anh từ trong túi lấy ra một chiếc hộp tinh xảo: "Quà này."
Đường Trăn ngơ ngác chớp mắt: "Hôm nay là ngày lễ gì sao anh?" Hôm nay hình như chỉ là một ngày Chủ nhật bình thường thôi mà.
Nhậm Ngôn Kinh hỏi ngược lại: "Tặng quà cho bảo bối của anh mà còn phải chọn ngày sao?"
000: [A a a a.] Làm đội quân cổ vũ không khí thì hệ thống đúng là số một.
Đường Trăn đưa tay đón lấy. Cô mở ra xem thì thấy đó là một đôi khuyên tai kẹp của một thương hiệu xa xỉ. Đôi khuyên tai dưới ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh, cực kỳ bắt mắt và xinh đẹp.
"Để anh đeo cho em."
Tóc Đường Trăn phần lớn thời gian đều để xõa sau lưng. Ngày hôm qua lúc cô tham gia đại hội thể thao dẫn đoàn, anh đã để ý thấy trên người cô rất ít trang sức, ngoài chiếc lắc tay anh tặng lần trước thì chẳng còn gì khác. Trông có chút quá mộc mạc.
Nhậm Ngôn Kinh đeo khuyên tai lên vành tai cô, trong quá trình đó ngón tay khó tránh khỏi việc chạm vào da thịt. Anh không kìm được mà dùng tay nựng nhẹ một cái. Thật là mềm. Anh liên tục nựng thêm vài lần nữa.
Đường Trăn nghiêng đầu né tránh, thẹn quá hóa giận: "Nhậm Ngôn Kinh! Đừng có nghịch tai em nữa!" Thật sự rất ngứa!
Nhậm Ngôn Kinh cười khẽ một tiếng rồi thu tay lại. Vành tai cô nhỏ nhắn, trắng nõn lộ ra sắc hồng nhạt, sau khi đeo đôi khuyên tai đá quý tinh xảo vào lại càng thêm phần xinh đẹp, kiều diễm.
Đeo xong cho Đường Trăn, Nhậm Ngôn Kinh lại lấy ra một chiếc hộp nữa: "Bảo bối đeo giúp anh với."
Anh mua hai đôi khuyên tai, là đồ đôi, của anh là đá hắc diệu thạch, còn của Đường Trăn là hồng ngọc. Nhậm Ngôn Kinh đầy ẩn ý: "Cho em nựng tai anh thoải mái luôn đấy."
000: [A a a, nựng đi, phải nựng chứ! Trăn Trăn ơi, không nựng là phí của trời đấy!]
Đường Trăn: "..."
Cô bảo Nhậm Ngôn Kinh cúi đầu xuống, anh hơi khom người, ghé sát vào vai cô để cô dễ thao tác. Đường Trăn lấy chiếc khuyên tai ra, đeo lên vành tai anh. Cô chẳng rảnh rỗi đến mức cố ý đi nựng tai anh làm gì.
Đường Trăn không nựng, Nhậm Ngôn Kinh lại thấy hơi hụt hẫng. 000 cũng thấy rất thất vọng. Cơ hội tốt thế này, không biết lần sau là bao giờ nữa! Dù sao thì những ngày tháng ngọt ngào này cũng sẽ "vơi đi theo từng ngày".
Đường Trăn thầm suy tính xem nên tặng lại món quà gì cho anh. Cô đã nhận của Nhậm Ngôn Kinh hai món quà rồi mà chưa tặng lại anh cái gì cả. Nhưng sinh nhật Nhậm Ngôn Kinh là tận sang năm, lúc đó cô đã sớm rời khỏi kịch bản rồi. Tuy nhiên, tặng quà quả thật không cần chọn ngày đặc biệt, chờ về nhà cô sẽ chuẩn bị một món quà thật tâm huyết. Chờ đến lúc chia tay sau này, lại chuẩn bị thêm một món quà chia tay nữa.
Hôm nay Nhậm Ngôn Kinh không lái chiếc siêu xe của mình mà lại lái một chiếc Ducati. Chiếc xe này vẫn không phải của anh, mà là của anh họ anh. Anh họ anh lướt thấy video và ảnh trên mạng nên đã chia sẻ vào nhóm chat gia tộc, thành ra toàn bộ người trong dòng họ đều biết hết cả rồi.
Từ hôm qua đến giờ, cuộc trò chuyện trong nhóm gia tộc chưa lúc nào ngưng nghỉ. Tết đến xuân về chắc cũng chẳng náo nhiệt đến thế này. Cảnh tượng nhộn nhịp ấy thậm chí còn lôi được cả người ông vốn nghiện công việc của anh ra khỏi "hang". Ông cụ rất ít khi dùng mạng xã hội, cũng gần như không xem tin nhắn nhóm. Lần này không hiểu sao lại phá lệ xuất hiện nhắn lại một câu: "Không tệ".
Điều này khiến mọi người được một phen kinh hãi. Nhóm gia tộc có tổng cộng hơn một trăm thành viên. Nói cách khác, hiện tại chuyện yêu đương của anh đang bị cả dòng họ vây xem, hò reo và bày mưu tính kế.
Biết hôm nay anh muốn đi hẹn hò với Đường Trăn, anh họ anh đã chủ động đề nghị cho mượn chiếc Ducati. Nguyên văn lời của Nhậm Yến Phù là: "Đi mô tô thì chú và em dâu mới có thể dựa sát vào nhau hơn chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!