Chương 30: Bảo bối yêu dấu

Hôm nay hội Nhậm Ngôn Kinh đi tổng cộng mười hai người: sáu người là đồng đội ở phòng thí nghiệm, ba người bạn cùng phòng, hai người còn lại là bạn bè khá thân trong lớp. Vì quân số quá đông nên xe điện không đủ, cả hội đành phải đạp xe công cộng sang đây. Lúc về, dĩ nhiên họ cũng chỉ có thể đạp xe công cộng.

Thế nhưng, Thẩm Thuyên Lễ chẳng biết kiếm đâu ra một chiếc xe điện ba bánh, cậu ta cuồng nhiệt vẫy tay gọi cả đám: "Tới đây, tới đây! Ai muốn ngồi phía sau thì nhanh chân lên!"

Trương Miễn bật cười: "Cái thằng này, cậu đào đâu ra chiếc xe ba bánh này thế?"

Thẩm Thuyên Lễ vênh mặt: "Cái đó ông đừng có quản, tớ chỉ hỏi là có ngồi hay không thôi!"

Trương Miễn: "Ngồi! Nhất định phải ngồi rồi!"

Nhậm Ngôn Kinh cũng dắt Đường Trăn ngồi lên xe. Xe đạp công cộng không có ghế sau, nếu đi xe đạp thì hai người phải mỗi người một chiếc, mà Đường Trăn hôm nay lại mặc váy. Dẫu cô có mặc "quần tất tàng hình" đi chăng nữa thì đạp xe vẫn rất bất tiện.

Chiếc xe điện ba bánh này khá lớn, hai băng ghế bên sườn ngồi được tám người, bốn người còn lại đành ngồi bệt xuống khoảng trống ở giữa. Một chiếc xe ba bánh nhồi nhét đủ mười hai người, cầm lái là Thẩm Thuyên Lễ.

Cậu ta móc điện thoại ra hỏi: "Hay là chúng ta chụp một kiểu ảnh tập thể đi?"

Trương Miễn: "Chụp chứ!" Cơ hội hiếm có thế này, không chụp ảnh thì phí quá.

Thẩm Thuyên Lễ hô lớn: "Tớ đếm ba, hai, một, tất cả cùng giơ tay chữ V nhé, rõ chưa?"

Phương Phụng cười mắng: "Biết rồi khổ lắm, nói mãi!"

"Ba..."

"Hai..."

Ngay một giây trước khi đếm đến "Một", Nhậm Ngôn Kinh đặt tay lên vai Đường Trăn, hơi nghiêng người tựa sát về phía cô. Giữa tiết trời cuối thu, Đường Trăn lập tức cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ cơ thể nam chính. Chẳng trách lúc ở bờ sông anh chỉ mặc một chiếc áo len đen mà không bị cảm lạnh. Anh là cái lò sưởi di động đấy à?

"Một!"

Tạch một tiếng, tấm ảnh tập thể mười ba người đã được ghi lại. Thẩm Thuyên Lễ tiện tay đăng ngay tấm ảnh này lên vòng bạn bè kèm dòng trạng thái: "Tình bạn vạn tuế!"

Đợi đăng xong, cậu ta mới khởi động xe, bắt đầu thong dong đi về phía Đại học B.

000 vẫn còn đang ngắm nghía tấm ảnh chụp chung vừa rồi: [Khung cảnh đẹp thật đấy. Trăn Trăn này, nếu hôm nay cô mà có thi đấu môn nào, chắc chắn đám thanh niên này sẽ cổ vũ cô nổ tung trời cho xem.]

Ngặt nỗi, thể lực của Đường Trăn thật sự rất kém. Dù là trước hay sau khi xuyên không, nội dung chạy 800 mét của cô luôn mấp mé ở mức không đạt, nhảy xa hay đẩy tạ cũng chẳng khá khẩm hơn. Cả cái đại hội thể thao chẳng có môn nào cô báo danh nổi. Đã không có khiếu thì tốt nhất không nên miễn cưỡng làm gì.

Đi ngang qua một cửa hàng đồ thể thao, Thẩm Thuyên Lễ giảm tốc độ xe, trêu ghẹo: "Anh Ngôn, anh với chị dâu có muốn diện đồ đôi không?"

Hôm nay ở bể bơi chắc chắn sẽ đông nghẹt người. Trong hoàn cảnh đó, việc "đánh dấu chủ quyền" là cực kỳ cần thiết. Mặc đồ đôi có thể tránh được rất nhiều rắc rối không đáng có.

Phương Phụng là người đầu tiên hưởng ứng: "Mua đi, mua đi, nhất định phải mua!"

Trương Miễn tiếp lời: "Đội trưởng với chị dâu mua đồ đôi, còn anh em mình mua đồng phục đội, thấy sao?"

Thẩm Thuyên Lễ: "Duyệt! Chốt thế nhé!"

Đám con trai làm việc cực kỳ năng suất, rất nhanh đã chọn xong đồng phục đội. Lúc này, Nhậm Ngôn Kinh cũng chọn được bộ đồ đôi đầu tiên cho anh và Đường Trăn. Đó là một bộ đồ phong cách thường ngày, gồm áo hoodie và quần nỉ cùng tông màu đen. Trên áo của nam là hình một trái tim, còn trên áo của nữ là mũi tên của thần Cupid. Tổng thể mang ý nghĩa "Bị mũi tên tình yêu bắn trúng".

Đây có thể coi là bộ đồ đôi đẹp nhất trong cửa hàng nhỏ ven đường này. Gu thẩm mỹ của nam chính đúng là không có chỗ nào để chê.

Bị đồng đội trêu chọc quá nhiệt tình, Đường Trăn và Nhậm Ngôn Kinh đành vào trong thay đồ luôn. Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, nhóm Thẩm Thuyên Lễ đã bắt đầu cười rộ lên đầy ẩn ý. Phải đến khi Nhậm Ngôn Kinh lên tiếng nhắc nhở, mấy người họ mới thoáng thu liễm lại.

Lúc rời khỏi cửa hàng, cả đoàn người đều mặc áo hoodie và quần nỉ. Ngoại trừ Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trăn, những người khác đều chọn màu xanh lam làm đồng phục đội. Nhìn qua một lượt, toàn là những đôi chân dài miên man, vô cùng hút mắt.

Thẩm Thuyên Lễ cười hì hì: "Thế này thì ngay cả con chó đi ngang qua cũng biết chúng ta là một hội."

Phương Phụng mắng vui: "Cái cách ví von của ông đúng là cạn lời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!