"Sẽ ảnh hưởng đến chị không?"
"Em lo lắng lắm à?" Quý Hướng Vũ khoanh tay, lười biếng dựa vào tường ở huyền quan.
"Lo lắng."
Thẩm Ý Thư thật lòng lo lắng, lo lắng thân phận Omega của Quý Hướng Vũ bị bại lộ, rồi trong cơn thịnh nộ, Quý Hướng Vũ có tẩn cho cô một trận không.
"Sẽ không," Quý Hướng Vũ quay đầu đi về phía phòng khách, "Cùng lắm là muốn một ít tiền thôi."
"Bao nhiêu tiền ạ?" Thẩm Ý Thư suy nghĩ một chút, cảm thấy chuyện này vẫn là do cô gây ra, cô nên chia sẻ một phần trách nhiệm.
Quý Hướng Vũ nói một con số.
Thẩm Ý Thư: "..."
Xin lỗi đã làm phiền.
Chẳng trách người ta nói giới giải trí là cái động đốt tiền. Nếu là ở kiếp trước, dù cô có đi làm bình thường, cũng phải tiết kiệm nhiều năm mới có được số tiền đó. Paparazzi chỉ cần chụp hai tấm ảnh, uy h**p nghệ sĩ một chút là có thể kiếm được.
Cô hơi cúi đầu cau mày suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy, cái giá này có bán cô đi cũng không trả nổi.
"Tiền này không cần em trả." Quý Hướng Vũ thấy sắc mặt cô thay đổi, trong lòng có chút buồn cười. Chị không coi chuyện này là to tát, nếu không phải có Thẩm Ý Thư, chị cũng không phát hiện có người theo dõi đến tận cửa. Dù hôm nay không chụp được, hai ngày nữa cũng sẽ chụp được ảnh chị và Lâm Lạc Sanh.
"... Em không nói không trả, em chỉ là bây giờ không trả nổi."
Thẩm Ý Thư đã xem qua số tiền tiết kiệm của nguyên chủ. Mỗi tháng tiêu xài mấy chục vạn, nhưng tiền tiết kiệm gần như không có, cơ bản là nhà cho bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu.
"Không cần, nói chuyện chính đi." Quý Hướng Vũ nghe Thẩm Ý Thư nói qua rồi thôi. Mỗi năm chị đều chi một khoản tiền lớn cho đội ngũ quan hệ công chúng, mấy năm nay chị đặc biệt cẩn thận, nên còn dư lại không ít.
"Em viết cho chị một giấy nợ, mỗi người một nửa. Em bây giờ không có tiền, đợi em đóng thêm hai bộ phim nữa sẽ có tiền trả chị."
Trên bàn trà vừa lúc có giấy trắng và bút mà Quý Hướng Vũ dùng để ghi chép suy nghĩ. Thẩm Ý Thư ngồi xổm xuống, kéo một tờ giấy trắng không có chữ, vặn nắp bút, cẩn thận viết từng chữ giấy nợ.
Viết xong câu đầu tiên, Thẩm Ý Thư đột nhiên ngẩng đầu: "Tỷ tỷ, có cần tính lãi không ạ?"
Cô chưa kịp tháo khẩu trang, mũ lưỡi trai che kín mái tóc dài và đôi tai. Tròng mắt đen tuyền, ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy trong phòng khách, cũng không sánh bằng nửa phần ánh sao trong mắt cô. Từ phía Quý Hướng Vũ, chỉ thấy dải ngân hà phản chiếu chính bóng hình chị.
"Tỷ tỷ?"
"Ảnh hậu tỷ tỷ?"
Thẩm Ý Thư gọi liền hai tiếng, Quý Hướng Vũ mới hoàn hồn lại, nhíu mày che giấu sự thất thần của mình: "Cái gì?"
Thẩm Ý Thư không phát hiện ra sự thất thần của chị, tưởng mình nói quá nhỏ chị mới không nghe rõ, liền lặp lại câu hỏi vừa rồi, rồi lại nhỏ giọng hỏi: "Em thấy có thể không cần đâu ạ."
Tiền vốn đã cao như vậy, tính thêm lãi suất nữa thì phải trả thêm một khoản lớn. Thẩm Ý Thư không phải thần giữ của, chỉ là cái cảm giác kiếm được tiền mà không một đồng nào vào túi mình, giống như đi làm không công cho ông chủ, vô cùng khó chịu.
"Không cần."
Quý Hướng Vũ vốn không trông mong cô trả tiền. Chờ bộ phim này quay xong, chị sẽ nói lời tạm biệt với Thẩm Ý Thư, với địa vị của hai người sau này cũng sẽ không gặp lại. Không gặp mặt, chỉ cần không ngửi thấy mùi pheromone, chị sẽ không còn tâm thần bất an nữa.
Sau khi viết xong giấy vay nợ, Thẩm Ý Thư cảm thấy đau lòng khôn xiết, điều này đồng nghĩa với việc bộ phim này cô đóng coi như công cốc. Cô đưa tờ giấy lên trước ánh sáng xem lại, kiếp trước là một học bá, cô viết một tay chữ rất đẹp, thanh mảnh, cứng cáp, chữ như người.
"Em đã ký tên rồi, đợi em trả hết tiền sẽ đến chuộc lại tờ giấy này." Thẩm Ý Thư đưa tờ giấy cho Quý Hướng Vũ.
"..." Quý Hướng Vũ cầm tờ giấy trong tay, cảm thấy vô cùng hoang đường.
"Bây giờ chúng ta nói chuyện chính nhé." Thẩm Ý Thư không để ý đến động tác nhỏ của Quý Hướng Vũ, trong lòng chỉ muốn nhanh chóng minh oan cho mình khỏi chuyện hôm qua, mượn sức của Quý Hướng Vũ để sớm ngày điều tra rõ chân tướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!