Chương 96: Ngoại truyện cuối.

Lúc tỉnh dậy từ trong mộng, Liễu Phạm nhíu chặt mày, thân thể khẽ run lên, khiến Tư Cảnh Ngọc đang tựa bên gối nàng cũng thức giấc.

Trong cơn mơ màng, Tư Cảnh Ngọc v**t v* đỉnh đầu Liễu Phạm theo thói quen, lại vỗ nhẹ lên vai người con gái.

"Liễu Phạm, ngủ dậy rồi hửm?" Giọng cô có hơi khàn, cô mở mắt một lúc rồi lại nhắm vào, vùi đầu hít lấy hương thơm hỗn hợp của sữa tươi và hoa cát cánh.

Nguyên nhân là do hôm qua Liễu Phạm đã cắn trả Tư Cảnh Ngọc một cái, khiến cho pheromone hoa quỳnh và hoa cát cánh dẫn đến cơn sốt gắn kết song phương, làm hai người họ trượt vào vực sâu mất kiểm soát lần nữa.

Đó là một tư thế nào đó mà Liễu Phạm không thể chịu đựng quá lâu, tấm lưng của người con gái trong veo không tì vết, lúc căng cứng lúc lại thả lỏng, tựa như dây cung được điêu khắc từ ngọc vỡ, mái tóc đen nhánh dịu dàng rũ xuống, lướt qua làn da trắng như tuyết lấm tấm mồ hôi mỏng.

Những ngón tay dài lấp lánh ánh nước trong suốt, ra ra vào vào, thỉnh thoảng có thể nghe thấy những tiếng thở ẩm ướt, sóng vai cùng vòng eo thon thả với đường cong quyến rũ, quả là một khung cảnh sống động và đầy hương sắc, dư vị kéo dài.

Rồi sau đó… chẳng bao lâu, Tư Cảnh Ngọc đã gặp mặt Sea.

Pheromone sữa tươi và hoa cát cánh, dưới sự điều hòa của hoa quỳnh đã kết thành một mùi hương tựa như sương gió mưa móc.

Phải nói thế nào nhỉ, có chút giống như rượu được ủ từ sương mai và mưa sớm, lại còn mang theo vị ngọt ngào của kem sữa.

"Ưm… sau này phải kiểm soát thời gian nghiêm ngặt mới được," Vùng da quanh mắt Liễu Phạm ửng lên một màu hồng thắm, nổi bật trên khuôn mặt trắng như giấy, trông quyến rũ và yêu kiều đến lạ, "Này, em và Sea cuối cùng thế nào rồi?"

"Khụ khụ," Tư Cảnh Ngọc vùi đầu vào mái tóc đen như suối của người con gái, để lọt ra những âm thanh mơ hồ, "Ừm, bọn em trò chuyện một lúc, nàng rất mệt nên ngủ thiếp đi nhanh chóng."

"Hừ," Một tay của Liễu Phạm giữ lấy sau gáy của Alpha, vuốt nhẹ qua mái tóc dài, dần dần đi xuống, nắm hờ lấy cổ của Tư Cảnh Ngọc, "Gặp được Sea vui lắm nhỉ?"

Nàng vẫn còn nhớ rành rành, lúc ấy Tư Cảnh Ngọc vẫn còn dừng lại ở chỗ của mình, mặc cho nàng đứt quãng nói cho thỏa, người này vẫn không chịu dừng tay, còn ôm eo nàng ngày càng quá đáng, cho đến khi chính mình chìm vào cơn mê ngủ.

"Ừm, Liễu Phạm, chị không thấy là do thể lực của chị kém quá sao?" Ánh mắt Tư Cảnh Ngọc điềm nhiên, cố tình trả lời lạc đề.

Liễu Phạm nheo đôi mắt hồ ly, khẽ cắn môi, kéo Alpha lại gần trước mặt mình, nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng như ngọc trước mắt, oán hận nói:

"Ai mà bì được với thể lực của Alpha cấp S chứ, em đây là nói năng vô lý, ức h**p chị là một Omega."

Thấy sự chú ý của Liễu Phạm đã bị dời đi, Tư Cảnh Ngọc lặng lẽ mỉm cười, rồi nói một cách nghiêm túc:

"Vì vậy chị nên rèn luyện thân thể đi, mùa đông này đi du lịch với em, chúng mình cùng nhau trượt tuyết, sau khi về chị cũng phải chăm chỉ luyện tập."

"Chỉ vì để lúc đó không ngất đi sao? Rõ ràng là em không biết tiết chế." Liễu Phạm lẩm bẩm tỏ vẻ bất mãn, đôi môi mấp máy nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười.

Nàng rất thích nghe Tư Cảnh Ngọc nói "chúng mình" cùng nhau làm gì đó, trọng điểm không phải là làm gì, mà là "cùng nhau".

"Không không không, là vì sức khỏe của chị, có được một cơ thể khỏe mạnh hơn, tâm lý của chị cũng sẽ lành mạnh hơn." Tư Cảnh Ngọc nói một cách đứng đắn.

Liễu Phạm nũng nịu tựa vào xương quai xanh của Tư Cảnh Ngọc, từ từ nhắm mắt lại, giọng điệu mềm nhũn, "Chị vừa mới có một giấc mơ kỳ lạ lắm đó."

"Ừm, nói xem nào," Nhìn cánh tay người con gái lộ ra bên ngoài, Tư Cảnh Ngọc chỉnh điều hòa tăng thêm vài độ, tiếp tục ôm Liễu Phạm nghe nàng nói, "Kỳ lạ đến mức nào?"

"Mơ thấy chị và bốn người họ đều biến thành mèo hoang, cái loại một ổ năm chú mèo con ấy. Cô giáo Liễu là con mèo đen hung dữ nhất, đen toàn thân, bác sĩ Liễu cũng là mèo đen nhưng có đôi găng tay trắng, Liễu tổng ngoan ngoãn là một bé mèo vàng cam, Sea dễ thương nhất, giống như chị, là một bé mèo trắng."

Tưởng tượng ra cảnh Liễu Phạm biến thành một chú mèo con màu trắng, Tư Cảnh Ngọc không khỏi bật cười thành tiếng, mường tượng ra vẻ mặt vừa kiêu ngạo cao quý lại vừa cố tỏ ra lạnh lùng đó xuất hiện trên người một con mèo.

Liễu Phạm mà là mèo thì chắc chắn bề ngoài trông vừa lễ phép vừa xinh đẹp, nhưng thực chất móng vuốt nhỏ lại sắc bén vô cùng, không vui là cào nát cả sô pha của chủ nhân.

"Ừm, rồi sao nữa?"

"Vào một ngày mưa, năm đứa bọn chị trốn trong một góc," Một tay Liễu Phạm vê vê đuôi tóc của Alpha, vẻ mặt dịu dàng, "Được một Alpha nhặt về nhà, mùi hoa quỳnh trên người Alpha đó thơm lắm, nhà của ẻm cũng rất lớn và ấm áp."

"Ồ, ra là trong mơ chị đi lang thang nhưng đã được em mang về nhà." Tư Cảnh Ngọc khẽ thở dài, có lẽ do bóng ma thời thơ ấu quá lớn nên giấc mơ của người con gái này luôn tràn ngập cảm giác không nơi nương tựa.

Lúc lang thang, chỉ có bốn người kia luôn ở bên cạnh Liễu Phạm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!