Chương 94: Ngoại truyện 3.

Gõ cửa nhiều lần mà không thấy ai trả lời, Chu Nhiễm Nhiễm lờ mờ ngửi thấy mùi pheromone thoang thoảng, lòng bèn sáng tỏ, hai người này chắc chắn lại không kiềm chế được mà bắt đầu làm bậy rồi.

Tuy nói sau khi sinh con, dấu hiệu của hai người càng thêm khăng khít, sức hút còn hơn cả ngày xưa, nhưng có thể nể nang tâm trạng không muốn ăn cẩu lương của nhỏ một chút được không.

"Này, hai người các chị, giữa ban ngày ban mặt có thể tiết chế một chút được không." Chu Nhiễm Nhiễm còn định gõ cửa tiếp và chuẩn bị mở một bài giáo huấn đầy sâu sắc, nhưng kết quả, cửa lại mở ra.

Máy lọc không khí trong phòng đang hoạt động, thế nhưng cảnh tượng bên trong lại không phải như những gì Chu Nhiễm Nhiễm đã tưởng tượng.

Nhỏ vốn tưởng lại là cái đồ hay ghen bám người Liễu Phạm kia chủ động quấn lấy vị Alpha trước nay luôn cấm dục nhà người ta.

Nhưng người tỉnh táo ra mở cửa lại là Liễu Phạm, ngoại trừ vành mắt đỏ hoe, trông hơi có vẻ bủn rủn toàn thân ra thì những chỗ khác đều ổn, quần áo cũng coi như chỉnh tề.

Ngược lại là Tư Cảnh Ngọc, sắc mặt thâm trầm, cánh môi được dưỡng đến mức ửng lên một vệt đỏ đáng ngờ, trông chẳng hề ăn nhập gì với dáng vẻ thanh tâm quả dục.

"Cái đó... hai người các chị có thể chú ý một chút, đừng có buông thả quá độ như vậy được không." Chu Nhiễm Nhiễm đóng cửa lại, xác nhận mấy lần không có ai chú ý bên này rồi mới nghiêm túc dặn dò.

Ai ngờ, người con gái mặc chiếc váy tua rua tựa ánh trăng kia lại có vẻ mặt ngang ngược, giống như tuyết xuân mời gọi, trông vừa lạnh lùng vừa quyến rũ, thế mà giọng nói lại khàn đi vài phần, cất lên những lời lẽ đanh thép.

"Buông thả vô độ, chị thấy nên cắt luôn tuyến thể của cả hai bọn họ đi cho xong, một lần và mãi mãi, em nói có đúng không?"

Chu Nhiễm Nhiễm sững người, ai lại có thể tùy tiện nói chuyện cắt tuyến thể ra cửa miệng như thế, đáp án không nói cũng biết.

"Cả hai bọn họ? Chị nói là... Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm?"

Nghe vậy, Tư Cảnh Ngọc đang dựa vào ghế thong thả lau tay liền liếc nhìn bác sĩ Liễu, nói chen vào:

"Chị không phải sắp lên sân khấu sao? Mau đi đi, đừng làm lỡ việc."

"Khoan đã, bệnh tình của Liễu Phạm không phải đã kiểm soát rất tốt rồi sao? Bác sĩ Liễu, sao chị lại ra ngoài được, chuyện này... chuyện này không khoa học chút nào."

Bác sĩ Liễu nhướng mày cười một tiếng, vẻ mặt vừa mập mờ vừa tinh quái, nàng lấy hộp phấn trên bàn trang điểm rồi dặm lên vùng xương quai xanh của mình, cố gắng hết sức để che đi những vệt hồng thắm đang nở rộ, "Buông thả quá độ sẽ có báo ứng thôi, Liễu Phạm ngất đi rồi, chúng ta chẳng phải nên ra mặt chống đỡ giúp nàng sao."

Ý của bác sĩ Liễu là, hai người này mãnh liệt đến mức khiến nhân cách của Liễu Phạm chuyển đổi ư? Chu Nhiễm Nhiễm nhíu mày, bỗng nhiên thông suốt, ánh mắt nhìn Tư Cảnh Ngọc lập tức không còn đơn thuần nữa.

Tư Cảnh Ngọc che mặt, cô làm sao biết được chuyện này sẽ xảy ra chứ.

"Được rồi, đừng có ủ rũ nữa, một lát nữa sẽ trả Liễu Phạm chính chủ lại cho em thôi." Cánh môi đỏ thắm của bác sĩ Liễu hé mở, đôi mắt hồ ly ánh lên tia nhìn sâu thẳm.

Chu Nhiễm Nhiễm kiểm tra lại lớp trang điểm và quần áo của bác sĩ Liễu một lần nữa, sau khi thấy không có vấn đề gì mới vội vàng đưa nàng đến khu vực sân khấu.

Buổi tiệc cuối năm này có rất nhiều người tham dự, ánh sao lấp lánh, các ngôi sao lớn nhỏ trong giới giải trí đều dốc hết sức mình để khoe sắc đua tài, chỉ riêng đoạn đường thảm đỏ thôi đã có mấy người ăn mặc kỳ lạ lộng lẫy, chỉ để giành thêm vài ống kính máy quay.

Cho đến khi Liễu Phạm xuất hiện, trong chiếc váy tua rua mỏng manh, tựa như đạp nước bước trăng, mang theo ánh trăng mà đến.

Ống kính của các phóng viên và nhiếp ảnh gia lúc đầu còn lia máy loạn xạ vào mặt người ta, sau đó có người "chậc" một tiếng, tỏ vẻ mình đã phát hiện ra điểm nhấn.

Trên vòng eo thon nhỏ trắng lạnh của người con gái, ngoài vết bớt ánh trăng màu hồng phai ra, vậy mà lại có thêm một hình con cá voi nhỏ cuộn tròn đầu đuôi giao nhau, cá voi rất nhỏ có màu xanh bạc nhàn nhạt, nếu không nhìn kỹ rất khó nhận ra ngay.

Vậy nên, tại sao Liễu Phạm lại có hình xăm, tất cả mọi người đều vô cùng tò mò, chỉ hận không thể để ống kính dính chặt trên người Liễu Phạm.

Trong phút chốc, người xem trong và ngoài TV đều vô cùng phấn khích, bình luận sôi nổi trên màn hình.

[Có gì mà phải ngạc nhiên, một cái hình xăm thôi mà, nhưng eo của nữ thần vừa thon vừa trắng, hít hà hít hà, tôi thích quá đi.]

[Này này, người đằng trước lau màn hình đi nhé, nữ thần của ông đã là hoa có chủ rồi.]

[Người đã là hoa có chủ tự nhiên lại có thêm hình xăm, có chút đáng để suy ngẫm nha.]

[Trời đất, Alpha của Liễu Phạm không phải tên là Tư Cảnh Ngọc sao. Tư Cảnh Ngọc (Sī Jǐngyù) và Cá Voi Nhỏ (xiǎo jīngyú), đây không phải là chơi chữ đồng âm sao!!! Chết tiệt, có cần phải lãng mạn đến thế không, tôi xăm tên em lên người các kiểu.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!