"Chị muốn giúp tôi?" Tư Cảnh Ngọc nheo mắt, ánh mắt trong veo không chút bụi trần tựa như một chú nai con đầy cảnh giác.
Giờ phút này, Tư Cảnh Ngọc đề phòng Liễu Phạm như thỏ khôn cảnh giác chim ưng. Cô không rõ Liễu Ly Nhã là người thế nào, nhưng đoán chừng cũng là phường cá mè một lứa với Liễu Phạm.
Cho nên, Liễu Phạm muốn giúp mình còn đáng ngờ hơn cả việc nói muốn quyến rũ mình.
"Ừ, giúp đỡ vô điều kiện."
"Đồ miễn phí mới là đắt nhất." Tư Cảnh Ngọc không hề mắc lừa.
"Cô cứ suy nghĩ kỹ đi," Liễu Phạm tiện tay lấy từ trong túi ra một chiếc đuôi lông xù màu trắng, đặt trong lòng bàn tay nắn tới nắn lui, "Nhà họ Tư các cô sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu, Liễu Ly Nhã cũng vậy."
Tư Cảnh Ngọc mặt ngoài tỏ ra thản nhiên như mây bay gió thoảng, nhưng trong lòng lại kinh ngạc không thôi. Liễu Phạm như thay đổi cả con người vậy, tính cách ngang ngược, cố chấp, cố tình gây sự dường như đã biến mất khỏi người Omega này chỉ sau một đêm.
Thật khiến người ta khó mà tin nổi.
"Cảm ơn ý tốt của chị, tôi sẽ suy nghĩ," Tư Cảnh Ngọc khoác áo hoodie lên, kéo vành mũ che đi đôi mày mệt mỏi, rồi định bước ra ngoài, "Vậy, tạm biệt."
"Hay là ở lại một đêm đi," Đôi mắt hồ ly dài hẹp xinh đẹp của người con gái khẽ chớp, làm như vô tình liếc qua quầng thâm dưới mắt Tư Cảnh Ngọc, "Chúng ta không phải là bạn bè sao?"
Chợt nghe lại hai chữ "bạn bè", vành tai Tư Cảnh Ngọc đỏ ửng, cảm giác bức tranh bên hông cũng nóng ran lên.
Cô ngước mắt lên, thấy Liễu Phạm ăn pizza như không có chuyện gì xảy ra, khóe môi dính chút kem chua, chiếc lưỡi hồng phấn khẽ l**m để lại vệt nước mờ nhạt.
"Chị thật sự đồng ý chúng ta làm bạn bình thường?" Tư Cảnh Ngọc bình tĩnh hỏi, giọng điệu nghiêm túc như đang bàn công chuyện.
Quả anh đào đỏ mọng trên chiếc pizza chạm vào đôi môi Liễu Phạm, nước quả bắn tung tóe.
Liễu Phạm nhìn cô một cái, rồi tao nhã nhẹ nhàng nhả hạt ra.
Hạt quả lướt qua cánh môi mềm mại, lăn tròn trong lòng bàn tay trắng như ngọc của người con gái. Tư Cảnh Ngọc uống cạn ly nước lọc theo phản xạ, nhưng cảm giác khát khô trong cổ họng vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
"Cô đoán xem."
Liễu Phạm chớp mắt, khẽ cười dưới ánh đèn chập chờn.
Nàng cười một cách ph*ng đ*ng tùy tiện, tựa như thần linh bất chợt nổi hứng để mắt đến một con người, bèn giáng xuống thứ gọi là ơn trời mưa móc sấm sét.
Ngay cả cái chớp mắt cũng giống như đang tán tỉnh.
Ấy thế mà toàn thân nàng lại chỉnh tề lạnh nhạt, chỉ có dải lụa đen như ẩn như hiện ở gốc đùi, càng siết càng chặt.
Siết càng chặt càng cảm thấy có một h*m m**n khó tả đang lan tỏa.
Tư Cảnh Ngọc cố gắng kéo mình ra khỏi vũng lầy mềm mại nào đó, nhưng từng dây thần kinh lại run lên vì hơi thở của người bên cạnh.
"Ừm, cô đoán hay không, đừng ngẩn người ra thế." Thấy Tư Cảnh Ngọc không đáp lời, Liễu Phạm khẽ hừ hai tiếng, tựa như viên kẹo sữa dẻo ngọt ngào.
"Coi như tôi đồng ý đi." Đồng tử Tư Cảnh Ngọc phản chiếu cơn mưa bão ngoài cửa sổ, tâm tư rối bời như những con sóng không tìm thấy trọng tâm.
"Nghe cô, bạn bè bình thường."
Người con gái cố ý kéo dài giọng điệu, âm cuối hơi uốn lượn mang theo dư vị quyến rũ.
Tiếng rung của điện thoại kéo tâm tư của Tư Cảnh Ngọc trở lại, cô lấy điện thoại ra thì thấy đó là cuộc gọi thoại từ Ninh Chanh Vũ.
"Cảnh Ngọc, cậu sao rồi? Hôm qua suýt nữa thì kỳ mẫn cảm đến sớm, hành tôi chết mất."
"Tôi vẫn ổn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!