Chương 48: (Vô Đề)

Trong căn phòng gam màu ấm, Tư Cảnh Ngọc bỗng ôm chặt lấy eo mình, mảnh vải hãy còn ẩm ướt ép sát vào vòng eo thon thả càng làm nổi bật cảm giác b**n th** đầy cấm kỵ và quyến rũ.

"Hình xăm này rất đẹp, vô cùng hợp với cô," Liễu Phạm chống cằm, cười như không cười liếc qua eo Tư Cảnh Ngọc, "Thảo nào cô quyến luyến không rời, chơi nghệ thuật mà, chị hiểu."

Chơi nghệ thuật? Tư Cảnh Ngọc suýt nữa thì nổi đóa tại chỗ. Hình vẽ này là do cô giáo Liễu xăm lên người mình, cô đã suy nghĩ rất lâu muốn đi xóa nó, lại rất sợ đau nên không dám đi thẳng.

Giờ Liễu Phạm nói hình vẽ này rất đẹp, chẳng phải vẫn là đang tự khen mình sao?

Đây là loại người gì vậy chứ.

Gương mặt lạnh lùng của Tư Cảnh Ngọc biến ảo khôn lường, Liễu Phạm che đi ánh mắt thấp thoáng ý cười, dường như vô tình hỏi:

"Nói vậy thì, khoảng thời gian này ngày nào cô cũng đều gặp được chị?"

Hiểu rõ Liễu Phạm đang nói đến việc "gặp được" ở phương diện nào, Tư Cảnh Ngọc nhắm mắt lại, sắp bị Liễu Phạm làm cho tức cười.

Cái kiểu này làm như thể mình là một kẻ b**n th** có sở thích quái đản vậy, hình do Liễu Phạm vẽ cho cô, giờ lại giả vờ không biết gì rồi đến chất vấn cô.

Cái trò gài bẫy này coi như bị Liễu Phạm chơi đến thuần thục rồi.

Liễu Phạm không nhận ra mình đã cười, nàng đặt dao nĩa xuống, lặng lẽ đứng dậy, đi đến cửa phòng, xoay người nhướng mày với Tư Cảnh Ngọc, "Cô có muốn thay áo khoác của chị không?"

Giọng nói của người con gái tựa như dòng nước xuân chảy qua những ngày đông giá, Tư Cảnh Ngọc vốn định đợi quần áo được thân nhiệt của mình hong khô, nhưng nhiệt độ buổi sáng mùa thu quả thực không thể coi là cao.

Quan trọng nhất là, hình vẽ bên hông mơ hồ ẩn hiện một bầu không khí lả lướt mờ ám, khiến cô trông như một kẻ b**n th** tự ý vẽ chân dung Liễu Phạm, lại còn đường hoàng vào nhà người ta.

Omega lơ đãng dựa vào cánh cửa gỗ tếch, chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình gần như không che nổi thân hình tuyệt mỹ đến mức yêu kiều, giọng điệu của nàng dịu dàng mà chu đáo, "Cô cứ mặc đồ ướt mãi sẽ bị cảm lạnh đó."

"Không mặc," Tư Cảnh Ngọc tỏ ra vô cùng có khí phách, như thể thề chết bảo vệ sự trong sạch của mình, "Tôi có thể hong khô quần áo."

Chỉ tiếc là, bức mỹ nhân đồ thanh tú diễm lệ nơi vòng eo trắng nõn của Alpha ít nhiều đã phá hỏng khí chất lãnh đạm thanh cao của cô, khiến người ta nảy sinh h*m m**n hái lượm hủy diệt.

Tấm rèm cửa sổ màu kem bị gió thổi lay động, ánh sáng mỏng manh từ trời rọi xuống, phác họa nên đường nét yêu kiều động lòng người của Liễu Phạm, lông mi Omega đen dày, cánh môi hồng phớt khẽ mím, toàn thân sạch sẽ gọn gàng.

Tạo thành sự đối lập rõ rệt với vẻ nhếch nhác ướt sũng của Tư Cảnh Ngọc.

Ngoài dự đoán của Tư Cảnh Ngọc, Liễu Phạm không hề ép cô thay đồ mà chỉ dịu dàng gật đầu, trông có vẻ rất dễ nói chuyện.

"Nếu không mặc thì vào phòng dùng máy sấy làm khô quần áo đi, thân nhiệt 36 độ của cô chắc là không đủ dùng đâu."

Thấy Tư Cảnh Ngọc không động đậy, Liễu Phạm dịu dàng cười, đuôi mắt ánh lên một vệt hồng phai, đầu ngón tay ấm áp khẽ móc lấy vạt áo ướt của Tư Cảnh Ngọc, "Vào trong c** đ* đi, chị giúp cô mang đi sấy khô, nếu ngại thì cô có thể lên giường nằm."

"Nằm trên giường, giường của ai?" Sau chuyện ngày hôm qua, Tư Cảnh Ngọc như chim sợ cành cong, cảnh giác nhìn chằm chằm Liễu Phạm.

Ăn sáng xong, bộ não đình trệ đã khôi phục lại chút hoạt động, cô có thể chắc chắn mình không cắn Liễu Phạm nhưng không có nghĩa là Liễu Phạm không cắn mình.

Hương thơm hơi ẩm hơi đắng của hoa cát cánh sau cơn mưa thoảng qua gáy, hòa vào máu, như một tấm lưới dẫn dụ dày đặc, lặng lẽ bao bọc lấy mình.

Lúc đó, pheromone có độ tinh khiết cao tuôn ra từ cơ thể Liễu Phạm, vừa đặc quánh vừa nồng nàn nhưng lại kiềm chế đến bất ngờ.

Tuy không đến mức đánh dấu, nhưng cũng khiến cơ thể Tư Cảnh Ngọc ghi nhớ điều này.

Giọng nói mềm mại của người con gái cắt ngang dòng hồi tưởng của Tư Cảnh Ngọc, "Yên tâm, không phải giường của chị đâu, giường này rất sạch sẽ, ga trải giường đều là mới giặt."

"Liễu Phạm, chị không lẽ nào không biết bức tranh này là do chị vẽ sao?" Tư Cảnh Ngọc bị Liễu Phạm kéo đi về phía trước hai bước, quyết định né tránh vấn đề pheromone.

"Ừm, hình như có khả năng đó," Liễu Phạm cụp mắt, giọng điệu vui vẻ, trông có vẻ tâm trạng rất tốt, "Cô đoán xem chị có biết không."

"Này, chị có bệnh..." Giọng Tư Cảnh Ngọc dần nhỏ lại, "Chị không biết hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!