Rót viên thuốc màu trắng từ trong lọ, Liễu Phạm nhẹ nhàng ngậm viên thuốc trên đầu lưỡi, nếm thấy vị đắng chát.
Nàng quyết định dạo này cần phải giữ tỉnh táo, tỉnh táo để đạt được một mục đích nào đó khiến người ta mất kiểm soát.
"Giúp chị?" Tư Cảnh Ngọc trượt vào bồn tắm đã chứa đầy nước nóng, sặc nguyên một ngụm lớn, rồi lại bị Liễu Phạm túm gáy như xách mèo con, ấn ngồi lại ngay ngắn, "Chị là ai mà đòi tôi giúp?"
Nghe thấy câu hỏi theo phản xạ của Tư Cảnh Ngọc, Liễu Phạm bỗng im lặng, Alpha trong lòng dường như để nhìn rõ nàng là ai mà vô cùng mạnh mẽ níu lấy cổ áo vốn đã khó tách rời của cả hai.
Lớp vải bị nước nóng thấm đẫm hoàn toàn đã mất đi khả năng tạo ra tiếng ma sát, thấm đẫm pheromone và hơi ấm, quấn chặt lấy bên hông mảnh mai trắng trẻo.
"Chị là... Liễu Phạm?" Mắt Tư Cảnh Ngọc hãy còn mơ màng, một lần nữa xác nhận tên họ của người trước mặt.
Dường như bị giọng mũi quyến luyến của Alpha làm cho vui vẻ, Liễu Phạm cố ý đứng dậy, quỳ ngồi trong bồn tắm có dán hình vịt con màu vàng.
Omega cúi người xuống, đôi môi đỏ mọng ngang bằng với mặt nước hòa lẫn pheromone.
Nàng ranh mãnh bảo Tư Cảnh Ngọc cầm giúp mình một viên thuốc màu hồng khác, "Trước tiên cầm giúp chị, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy."
Mơ màng làm theo, giữa làn hơi nước mờ mịt, giọng người con gái ngọt ngào mềm mại nói một câu "Ngoan lắm" rồi cúi đầu, cắn lấy viên thuốc màu hồng.
Tiếp đó lại cắn lấy vật thể gần kề nhưng mềm mại hơn.
"Chị đang làm gì vậy?" Tư Cảnh Ngọc mệt mỏi không mở nổi mắt, nhiệt độ hơi cao khiến cô không thoải mái.
"Uống thuốc chứ sao." Liễu Phạm ngước mắt, ánh nhìn ẩm ướt ngây thơ.
Đôi môi nàng chạm lên mạch đập bên cổ Alpha, thậm chí hơi hé mở, đầu răng day nghiền lên nhịp đập khẽ khàng.
"Liễu Phạm, thế thì đúng là nên uống thuốc rồi." Tư Cảnh Ngọc lẩm bẩm một câu.
Nghe thấy người bên cạnh khẽ nói mềm mại: "Ừm, chị sẽ uống thuốc", Tư Cảnh Ngọc như gặp phải đại địch, hỏi:
"Chị là Sea, hay là Liễu tổng? Không thể nào là Liễu Phạm được, nàng ấy không dịu dàng đáng yêu đến thế."
Động tác nhẹ nhàng của Omega dừng lại, thuốc và pheromone va chạm, nghiền ép, cùng nhau cắt xé, làm căng phồng từng tấc dây thần kinh của Liễu Phạm vào lúc này.
"Cô muốn chị là ai?"
"Cô giáo Liễu," Tư Cảnh Ngọc lắc đầu, "Mới gặp Liễu tổng thì chắc không phải, bác sĩ Liễu thì đáng sợ quá, vẫn là Sea vô hại hơn một chút."
Alpha lải nhải một tràng, kết quả là hoàn toàn không nhắc đến mình, Liễu Phạm dựa vào thuốc để kiềm chế sự khởi phát của một loại ảo giác nào đó, "Cô không muốn đánh dấu chị sao?"
"Đánh dấu ai, đánh dấu Liễu Phạm á?" Tư Cảnh Ngọc mở to mắt thoát khỏi cơn mê ngủ như thể nghe thấy chuyện gì đó kinh khủng, cười khẩy nói, "Chị trói tôi lại thì dễ thực hiện hơn đấy."
"Vậy cô muốn đánh dấu Sea hơn?"
"Ai cũng được, miễn không phải Liễu Phạm." Tư Cảnh Ngọc ôm lấy bên cổ bị day nghiền, cảm thán như đang mơ.
Khung cảnh vốn mới mẻ sáng sủa, trong mắt Liễu Phạm dần chuyển thành một bức màn mang tông màu xám xịt.
Thế giới vốn là một trang thư thấm đượm hương hoa quỳnh thơm ngát, nhưng trong khoảnh khắc này, trang thư đã bị đốt thành tro bụi, mất đi màu sắc tươi đẹp.
***
Ánh nắng có phần lạnh lẽo xuyên qua lớp voan mỏng màu ngà voi, chiếu lên khoảng giữa mày mắt Tư Cảnh Ngọc, mái tóc đen hơi ẩm rủ xuống bên má khiến cô bớt đi vài phần vẻ lạnh lùng bạc bẽo.
Không khí tràn ngập mùi hương đậm đặc quyện hòa giữa hoa quỳnh và hoa cát cánh, ngoài cửa sổ loáng thoáng vọng lại tiếng chim hót líu lo và tiếng gió va vào ngọn cây lanh lảnh.
Đây dường như là một buổi sáng bình thường và yên bình, nếu cô bỏ qua việc mình đang ở trong bồn tắm, và Liễu Phạm đang ngủ thiếp đi trên chiếc ghế tựa dài màu trắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!