Người trong quán bar lung lay ly rượu trong suốt, thứ chất lỏng màu hổ phách lấp lánh thứ ánh sáng mê ly.
Bọn họ từng ngụm từng ngụm rót rượu vào miệng, trong lòng vừa hâm mộ vừa ghen ghét nhìn "số 24" trên sàn.
Đêm nay bọn họ tới hội sở Bàn Tơ là vì nghe nói có hoạt động đặc biệt của Sea, không ngờ lại tới công cốc.
Sea luôn luôn thần bí, trừ chủ quán nơi này ra thì không ai thấy được chân dung của Sea, nên mọi người càng không thấy, lòng càng ngứa ngáy.
Ngày thường có thể thấy Sea tùy ý lười biếng đứng trên đài hát, đối với bọn họ chính là một trận ban ân.
Người con gái vĩnh viễn đeo mặt nạ hồ ly, chuông nhỏ leng keng trong trẻo vang lên, tôn lên vẻ suy đồi không che giấu, dây đeo vai màu đen phác họa trên bờ vai trắng như tuyết, giọng hát thiên ca như tinh linh, thần bí mê hoặc khiến người ta say mê, lưu luyến không rời.
Đáng tiếc, con ngỗng may mắn số 24 dường như không nghĩ vậy.
Tay cầm ly rượu của Triệu Ngưng Tịch khẽ run lên, nhìn chằm chằm tấm thẻ số trong lòng như khoai nóng bỏng tay, cau mày nhìn về phía Tư Cảnh Ngọc, "Cô có ý gì, đưa thẻ số cho tôi làm gì?"
Tóc mái của Tư Cảnh Ngọc hơi ẩm ướt, lông mi cụp xuống trông giống như chưa ngủ dậy, giọng điệu thần bí nói: "Tôi cảm thấy cô tương đối cần, cô nhận lấy đi, phúc khí còn ở phía sau đấy."
Đây chính là cơ hội ngàn năm có một, hai vị nhân vật chính đáng lẽ phải dưới sự tác hợp của cô, từ đó bước vào bể tình, đầu bạc răng long.
Câu chuyện của quyển sách này mới có thể đi vào chính đồ, cô cũng có thể tránh khỏi bị Liễu Phạm "quấy rối".
Nghe vậy, Triệu Ngưng Tịch nheo hai mắt lại, luôn cảm thấy theo tính cách của Tư Cảnh Ngọc, lời này sao cũng không phải là lời hay ý đẹp gì.
Cô ta cần, cô ta cần cái gì? Cần một Omega hát trong quán bar hả.
Nực cười, cô ta là cô chủ nhà họ Triệu, rất nhanh sẽ lại chống đỡ môn đình nhà họ Triệu, sao có thể thiếu một Omega bán hát trong quán bar.
Cho dù Omega ca hát kia đích thực tuyệt sắc vô song, diễm lệ kiêu ngạo.
Nhưng thì đã sao, môn không đăng hộ không đối.
"Cô cho rằng tôi sẽ coi trọng Omega trú hát quán bar?"
Nhận thấy sự khinh thường nhàn nhạt trong lời nói của Triệu Ngưng Tịch, Tư Cảnh Ngọc nhíu mày, hơi khó chịu, khẽ hừ một tiếng:
"Trú hát quán bar thì sao, chẳng phải cô chỉ là lúc đầu thai nạp thẻ hội viên, người ta làm công việc đứng đắn, tới lượt cô chê bai người khác hả?"
Bản thân cô không phải đang nói giúp Liễu Phạm, chỉ là không quá thích người của thế giới này. Vì pheromone, vì gia thế liền một bộ dáng cao cao tại thượng.
Cho dù cá lớn nuốt cá bé, giai cấp sâm nghiêm là định luật sắt thép khách quan tồn tại ở mỗi thế giới.
"Tôi là người đứng đắn, mới không có những suy nghĩ dơ bẩn kia." Triệu Ngưng Tịch nghiêm mặt nói.
Tư Cảnh Ngọc ngẩng mắt liếc nhìn Triệu Ngưng Tịch, trong đôi mắt đen viết đầy sự nghi hoặc có chủ ý, phảng phất như đang hỏi Triệu Ngưng Tịch: Người đứng đắn mà tới đây?
"Cô quản tôi..." Gương mặt Triệu Ngưng Tịch nhất thời có chút cứng lại, luôn cảm thấy mình đang không đánh đã khai cái gì đó.
Cô ta vừa muốn châm chọc Tư Cảnh Ngọc vài câu, lại phát hiện Alpha cặn bã khét tiếng gần xa này dường như không giống như trước nữa.
Đôi mắt trước kia luôn mờ mịt giờ nhìn vào trong suốt không vẩn bụi, cả người thậm chí có cảm giác xuất trần vô dục vô cầu.
Dung mạo vốn đã xinh đẹp tuyệt vời, dưới dáng vẻ lười biếng tùy ý của Alpha càng thêm diễm lệ, thanh lãnh thoát tục.
Khuôn mặt trắng nõn của Triệu Ngưng Tịch lộ ra vài phần xấu hổ, vội vàng ném trả thẻ số cho Tư Cảnh Ngọc, "Cô tự cầm lấy đi, tôi có người trong lòng, thủ thân như ngọc, mới không giống loại người có thể tùy tiện chơi bời như cô."
Đại khái nhớ lại lần gặp mặt đầu tiên, Tư Cảnh Ngọc muốn làm chuyện bất chính với Liễu Phạm, hơn nữa còn vô cùng hạ lưu gọi thêm một nữ sinh khoá dưới khác tới, cô ta lại cảm thấy vừa rồi suy nghĩ của mình hẳn là ảo giác do uống say.
"Tôi không muốn," Khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của Tư Cảnh Ngọc nở nụ cười, "Thẻ số tình yêu cho cô, đỡ lấy cho chắc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!