Chương 33: (Vô Đề)

Đôi mắt Tư Cảnh Ngọc mở lớn, khóe mắt ửng đỏ không ngừng bị nước mắt sinh lý làm ướt, đôi môi mỏng tái nhợt, lạnh lẽo dễ vỡ như đồ sứ trắng trong mưa.

Pheromone kẹo bông gòn ngọt ngào lan tỏa khắp căn phòng bệnh trắng toát này, tựa như mọi thứ đều trắng xóa, mềm mại và tĩnh lặng.

Ngoại trừ bó hoa hồng đỏ rực như lửa nơi đầu giường, trên cánh hoa còn đọng những giọt sương sớm, hương thơm ngào ngạt.

Hoa hồng kiều diễm hắt lên một vệt màu rực rỡ trên người bác sĩ Liễu vốn một thân trắng muốt không tì vết, nàng vốn đã xinh đẹp, sự tương phản giữa màu trắng thuần khiết và màu đỏ chói mắt càng làm người con gái tựa như tuyết xuân rơi nhẹ, vừa thanh thuần lại quyến rũ khiến người ta nhìn một lần khó quên.

Ngón tay thon dài trắng nõn của bác sĩ Liễu mân mê con dao mổ mỏng, khóe môi cong lên nụ cười dịu dàng, "Đó là hoa người hâm mộ tặng, sớm chúc mừng Liễu Phạm ra mắt bảy năm."

"Liễu Phạm?" Tư Cảnh Ngọc khàn giọng nói, bên ngoài trời đã nhá nhem tối, căn bản không nhìn ra thời gian.

"Đúng thế, em và nàng ấy còn có con nữa mà, sao nhanh vậy đã quên rồi?" Đôi môi đỏ mọng của bác sĩ Liễu ướt át, giọng điệu nhẹ nhàng.

Mặc dù bác sĩ Liễu nói chuyện vẫn rất dịu dàng, Tư Cảnh Ngọc vẫn gắt gao nhìn chằm chằm con dao mổ trong tay nàng.

Hình như, người bệnh tâm thần giết người không phạm pháp thì phải?

Dù cô cảm thấy sống không còn ý nghĩa gì cũng không muốn bị nữ chính tha hóa đâm chết một dao trong sách.

Đến lúc đó, người ta sẽ không biết chôn ở đâu.

Thấy Tư Cảnh Ngọc lộ vẻ cảnh giác, đôi mắt ướt át giống như một con nai nhỏ bị kinh sợ. Đôi mắt hồ ly của bác sĩ Liễu ánh lên vẻ quyến rũ, cố ý nhìn Tư Cảnh Ngọc, bàn tay thon dài trắng nõn buông con dao mổ xuống, men theo cổ áo phông vẫn còn nguyên vẹn của Alpha, vòng lên cổ cô.

"Có muốn ăn bưởi trước không?" Giọng điệu cố ý kéo dài của bác sĩ Liễu mềm mại ngọt ngào, nàng chỉ vào giỏ trái cây bên cạnh, không đợi Tư Cảnh Ngọc trả lời đã tự mình gọt vỏ bưởi.

Hương bưởi thanh mát lan tỏa trước giường bệnh, những múi bưởi ruột đỏ trong veo dưới ngón tay trắng nõn của người con gái chậm rãi được tách ra, đặt trong chiếc đĩa sứ xanh trên bàn, mang vẻ cổ kính tao nhã.

Nhưng đặt cạnh trạng thái "người là dao thớt, ta là thịt cá" hiện tại của Tư Cảnh Ngọc, lại khiến người ta cảm thấy có một sự ngây thơ kiêu ngạo đầy mưu mô.

"Tôi không thích bưởi," Tư Cảnh Ngọc cố ý chậm rãi kéo dài thời gian để khôi phục sức lực, cô nói từng chữ một cách lơ đãng, "Quá chua, đổi sầu riêng đi."

Bác sĩ Liễu chậm rãi ngừng tay gọt bưởi, đôi mắt sáng như nước, ánh mắt như dây thường xuân lướt nhẹ qua Tư Cảnh Ngọc.

"Vậy chị đi đổi con dao phay, dễ bề bổ sầu riêng." Bác sĩ Liễu liếc nhìn con dao gọt hoa quả nhỏ trong tay, lại nhìn quả sầu riêng bên kia, đưa ra quyết định.

Tư Cảnh Ngọc: "..."

Dùng dao phay chẳng phải là muốn chặt đầu cô xuống đá bóng hay sao.

"Đừng sợ," Bác sĩ Liễu cười khẽ quyến rũ, "Chị không nỡ làm tổn thương em dù chỉ một chút, nếu không, lòng chị sẽ áy náy."

Tư Cảnh Ngọc nghiêng đầu, đôi mày tinh xảo ánh lên vẻ lạnh lùng, liếc nhìn bác sĩ Liễu, "Như vậy còn gọi là không nỡ?"

"Ừm," Đôi mắt xinh đẹp của bác sĩ Liễu ánh lên vẻ ấm áp dịu dàng, thần sắc mang theo chút không đành lòng và thương xót, "Chị không muốn thật, nhưng do em không ngoan mà."

Tư Cảnh Ngọc cười lạnh, người này có thể có nỗi khổ gì, chẳng lẽ Liễu Phạm ép nàng đến cắt tuyến thể của mình, không cắt thì để nhân cách này biến mất sao?

Nhìn gương mặt xinh đẹp của người con gái thoáng vẻ dịu dàng và con dao mổ ánh bạc trong tay nàng, Tư Cảnh Ngọc thầm nhủ bác sĩ Liễu đúng là thảo mai, quen thói giả vờ vô tội, lúc mê man bản thân không hề nương tay.

Bác sĩ Liễu hiểu rõ trong lòng, giọng nói nhẹ nhàng nhuốm chút ý cười, "Em chưa nghe qua bốn chữ nhổ cỏ tận gốc sao, chị không muốn em và người khác có con, ngay cả Liễu Phạm cũng không được."

"Chị có bệnh hả?" Tư Cảnh Ngọc nhíu mày, trên gò má tái nhợt hiện lên nụ cười chế giễu, "Tôi khi nào thì có con với các ngư... Chị, hoặc Liễu Phạm?"

Rõ ràng là trong quyển sách này, nguyên chủ A cặn bã cưỡng ép Liễu Phạm, lại không biết kiềm chế làm hỏng đứa con của Liễu Phạm.

Liên quan gì đến cô, cô vô tội biết bao.

"Chị nói có, vậy là có thôi." Bác sĩ Liễu nhẹ nhàng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!