Chương 28: (Vô Đề)

Không khí sau cơn mưa ẩm ướt và dịu dàng, gió đêm mang theo những cánh hoa trắng mềm mại lặng lẽ bay về phía họ, những chiếc dù nhỏ của bồ công anh run rẩy bay lả tả.

Người con gái vừa thanh thuần vừa quyến rũ khẽ cụp hàng mi đen nhánh, khoảnh khắc này dường như cả thế giới đều tĩnh lặng vì nàng.

Chu Nhiễm Nhiễm vội vàng đứng ra hòa giải, "Ôi chao, chó có gì hay đâu, muộn thế này rồi mau về thôi."

"Nhưng chị rất tò mò, chị tin em gái sẽ thỏa mãn sự tò mò của chị, có đúng không?" Liễu Ly Nhã lấy son ra từ tốn tô lại, rồi khẽ cười với Liễu Phạm, vô cùng lịch sự.

Nhân viên xung quanh thấy có nhiều người tụ tập ở đây đều tò mò ngó nghiêng muốn đến xem náo nhiệt, thậm chí có người còn giả vờ vô tình đi ngang qua.

"Ha ha, sắp quay phim rồi, chuyện xem chó để lát nữa nói được không?" Chu Nhiễm Nhiễm thấy Triệu Ngưng Tịch nhìn cô giáo Liễu không rời, trong lòng nghĩ nếu để họ biết Tư Cảnh Ngọc đang ở trong xe thì còn ra thể thống gì.

Đó chính là Alpha cấp S, nổi giận lên đập nát cửa xe cũng không chừng. Với cái thân hình nhỏ bé của Tư Cảnh Ngọc, không thể chịu nổi một đấm của người ta đâu.

Tuy pheromone hương hoa quỳnh thoang thoảng trong gió đêm đầu thu, nhưng Triệu Ngưng Tịch vẫn luôn cảm thấy trên người Liễu Phạm còn vương lại một mùi hương thoang thoảng như có như không.

Cô ta đứng cách Liễu Ly Nhã vài mét phía sau, lặng lẽ nhìn Liễu Phạm.

Bầu không khí ở đây càng thêm ngưng trệ, Liễu Ly Nhã cười không rõ ý, Triệu Ngưng Tịch u ám sắc mặt, Chu Nhiễm Nhiễm lo lắng không yên, những người vây xem thì vừa tò mò vừa phấn khích.

Chỉ có cô giáo Liễu vẫn thản nhiên, ngón tay thon dài trắng nõn gõ nhẹ lên cánh cửa xe bóng loáng như gương, giọng nói mang theo chút lười biếng quyến rũ.

"Nhìn đi, thấy cái gì k*ch th*ch rồi thì tôi không chịu trách nhiệm đâu."

Cửa xe chậm rãi mở ra, cô giáo Liễu uyển chuyển bước vào, đôi mày thanh thuần quyến rũ ánh lên vẻ lấp lánh, gợi tình.

Liễu Ly Nhã nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi vẫn cúi người bước vào xe. Cùng lúc đó, Chu Nhiễm Nhiễm nhanh chóng bảo vệ sĩ vây quanh chiếc Lincoln dài, ngăn cản tầm mắt của những người khác.

Trên chiếc ghế da đen, cổ tay trắng nõn của Tư Cảnh Ngọc bị dải lụa cọ xát đến ửng đỏ, còn cô giáo Liễu nhẹ nhàng tựa vào vai Alpha, đầy vẻ xót xa thổi nhẹ vào cổ tay bị thương của Alpha.

Ánh đèn xe vàng vọt, trong ánh sáng và bóng tối, hai người tựa như quấn lấy nhau, hơi thở hòa quyện, da thịt chạm nhau.

Khi Liễu Ly Nhã bước vào, cảnh tượng đập vào mắt nàng ta chính là một màn dâm mỹ không thể chấp nhận được này.

"Chó đâu?" Liễu Ly Nhã nghiến răng hỏi.

"Đùa thôi, tôi còn chưa nuôi chó." Một tay Cô giáo Liễu kéo dải lụa đen, thoạt nhìn như muốn giúp Tư Cảnh Ngọc cởi ra nhưng thực tế lại cọ xát làn da non mịn đến đỏ hơn.

"Liễu Phạm, em không biết xấu hổ sao!"

Liễu Ly Nhã phát hiện khuôn mặt lạnh lùng của Tư Cảnh Ngọc ửng hồng, đối với sự tiếp cận của Liễu Phạm không hề có ý cự tuyệt, trong lòng nàng ta dâng lên một ngọn lửa.

Đây là Alpha nàng ta đã chọn, độ phù hợp pheromone của họ cao tới 92%, Liễu Phạm sao dám động vào người của nàng ta.

Giờ phút này, Liễu Ly Nhã hận không thể xông lên b*p ch*t Liễu Phạm, nhưng nàng ta không dám.

Nàng ta chỉ mới biết Liễu Phạm đã nắm giữ phần lớn cổ phần của tập đoàn Liễu thị, em gái xinh đẹp cao quý yếu đuối bề ngoài này, trong âm thầm lặng lẽ đã loại bỏ những người khác trong nhà họ Liễu, thu phục lòng người.

Một loạt thao tác trôi chảy, thoạt nhìn bình lặng nhưng thực tế lại âm thầm thâu tóm các công ty khác, củng cố tập đoàn Liễu thị.

Cha còn muốn nàng ta và Tư Cảnh Ngọc kết hôn sinh ra đứa con cấp S rồi mới phát triển nhà họ Liễu, nào ngờ Liễu Phạm người ta đã dễ dàng làm được rồi.

Nhận ra lời vừa rồi của mình có chút quá đáng, Liễu Ly Nhã đành dịu giọng xuống, "Em gái, em đã làm gì Cảnh Ngọc vậy?"

"Đây là chuyện riêng tư giữa tôi và em ấy," Cô giáo Liễu cười như không cười, đẹp đến kiêu căng tùy hứng, nàng nắm lấy cằm Tư Cảnh Ngọc, nhìn thẳng vào mắt Alpha, "Các người không hiểu đâu."

"Em nên rõ, chị và Cảnh Ngọc đã có hôn ước rồi."

Ngón tay của cô giáo Liễu chợt dùng sức, Tư Cảnh Ngọc cảm nhận được cơn đau từ cằm truyền đến, đôi mắt thất thần cuối cùng cũng tìm lại được tiêu cự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!