Chương 27: (Vô Đề)

Trong lớp học tĩnh mịch chỉ có tiếng mưa tí tách làm người ta uể oải, dường như giây tiếp theo sẽ chìm đắm.

Thần trí Tư Cảnh Ngọc dần dần mơ hồ, trong tầm mắt cô, khóe môi Liễu Phạm hơi cong lên, khuôn mặt sau cặp kính gọng bạc tinh xảo trắng như sứ, đẹp đẽ uy nghiêm lại kiêu căng trêu tức.

Tuyến thể nhỏ nhắn mê người tỏa ra pheromone ngọt ngào lãng mạn, Tư Cảnh Ngọc mơ mơ màng màng thấy sau gáy thon dài trắng mịn của người con gái, bản năng muốn cắn xé chiếm đoạt.

Đó là bản năng nguyên thủy khắc sâu trong gene Alpha, không ai có thể dễ dàng trốn thoát.

Cô phải dùng hết sức lực toàn thân mới có thể nhịn được cơn thôi thúc ấy, thế mà Omega lại không chịu buông tha, ghé vào tai cô và khẽ nói:

"Có muốn cắn không?" Cô giáo Liễu dùng bàn tay thon vuốt mái tóc đen nhánh, lộ ra sau gáy trắng hồng đáng yêu, tựa như nữ yêu quyến rũ người ta sa vào, "Để cô cắn em có được không?"

Nhìn đôi mắt hồ ly quyến rũ thâm tình của người con gái, Tư Cảnh Ngọc như bị ma xui quỷ khiến, suýt chút nữa đã thuận theo bản năng mà đồng ý. Người con gái khẽ cười, hơi thở nóng thơm tho mềm mại phả vào sau gáy Tư Cảnh Ngọc.

"Làm với cô, em sẽ thấy Liễu Phạm điên cuồng hơn nữa. Chẳng lẽ em không muốn biết người con gái xấu xa đó sẽ điên đến mức nào sao?"

Cô giáo Liễu bên tai cô dụ dỗ từng chút, thỉnh thoảng cố ý thổi vào sau gáy trắng nõn của Alpha. Đối với Alpha, sau gáy cũng cực kỳ mẫn cảm, không dễ đụng vào.

Nếu Alpha bị Omega đánh dấu ngược lại sẽ hoàn toàn mất đi khả năng đánh dấu người khác, trở thành con chó độc thuộc về Omega này.

Kỳ mẫn cảm chỉ có thể trải qua với Omega này, nếu không kẻ bất trung sẽ chết.

Hiện tại thế giới này, không một Alpha nào đồng ý làm như vậy, ai lại giao mạng sống của mình cho người khác.

Chết hay không không quan trọng, trở thành chó của Liễu Phạm? Tư Cảnh Ngọc gắng gượng giữ lại một tia tỉnh táo, lạnh lùng chất vấn người con gái đang nhẹ nhàng v**t v* sau gáy mình.

"Đánh dấu tôi, cô phải trả giá bằng việc chỉ có thể sinh con cho tôi."

Đây là một cách tổn thương địch một ngàn, tự hại tám trăm, xem ai bị thương nặng hơn mà thôi.

"Vậy thì sao?" Mi mắt cô giáo Liễu khẽ động, ánh mắt lưu chuyển, tiếp tục cười xinh đẹp quyến rũ, "Em có thể khiến cô mang thai con của em ở đây, sau đó cô ôm bụng bầu tham gia hôn lễ của em và Liễu Ly Nhã thì không tốt ư?"

Người này điên rồi, chắc chắn điên rồi. Mặt Tư Cảnh Ngọc không chút biểu cảm liếc nhìn cô giáo Liễu, trong lòng dậy sóng.

Rốt cuộc là chuyện gì thế này, Liễu Phạm nhân cách phân liệt thì thôi đi, sao còn phân liệt ra một kẻ điên nữa.

Cô cảm thấy tình cảnh hiện tại của mình còn không bằng kết cục của nguyên chủ.

Liễu Phạm mang thai con của Tư Cảnh Ngọc cô, con người có thể làm ra chuyện này sao?

Tư Cảnh Ngọc cảm thấy mình thực sự không thể nhịn được nữa, chưa từng thấy tác giả nào viết truyện loạn như vậy.

Tác giả viết loạn, cô cứ theo đó mà làm loạn thôi, mọi người cùng loạn, cùng lắm thì trời sập xuống ai cũng đừng hòng yên ổn.

Không cho cô sống yên ổn, vậy thì ai cũng đừng mong toại nguyện.

Nhìn nụ cười tà mị xinh đẹp của cô giáo Liễu, Tư Cảnh Ngọc cũng cong môi cười, lộ ra ba phần tà khí, "Được, vậy thì cô cứ mang thai đi, sinh ba đứa cũng được."

Lần này đến lượt cô giáo Liễu lộ vẻ kinh ngạc, vốn tưởng Tư Cảnh Ngọc sẽ cầu xin hoặc thề chết không theo, không ngờ người có thói quen sạch sẽ lại nói như vậy.

"Liễu Ly Nhã phát hiện thì cứ phát hiện thôi, có bản lĩnh thì cô cứ tuyên bố với thiên hạ, bây giờ có thể phát trực tiếp luôn," Tư Cảnh Ngọc phản khách thành chủ, đôi mắt đen như mực tràn đầy vẻ thờ ơ, "Đi đi, gọi điện thoại cho phóng viên, giới truyền thông, chó săn, người nhà của cô đến đây hết, mọi người đến đây xem náo nhiệt cho vui."

Cô giáo Liễu nheo mắt, đầu ngón tay hơi lạnh đặt lên chiếc cằm thon gọn của Alpha, v**t v* qua lại, thỉnh thoảng lại trượt xuống.

"Tư Cảnh Ngọc, cô không nhìn lầm em. Gan lớn thật, rất biết chơi nhỉ."

"Quá khen rồi, cô giáo Liễu," Khóe mắt Tư Cảnh Ngọc vì kích động mà ửng đỏ, tà khí tràn lan, "Cô đoán xem, cô nói đúng rồi, tôi chính là đang yêu đương kiểu AA với Triệu Ngưng Tịch, bí mật này ngay cả Liễu Phạm cũng không biết."

Có những thứ không tranh giành thì không ai cần, bây giờ cô sẽ tranh giành Triệu Ngưng Tịch với Liễu Phạm, Liễu Phạm sẽ yêu Triệu Ngưng Tịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!