Chương 26: (Vô Đề)

Thực ra, Tư Cảnh Ngọc hoàn toàn có thể chọn chấp nhận nụ hôn cách giấy vẽ này, ôm một nụ hôn như ôm ánh nắng mặt trời, như vậy cô sẽ không cần phải sống trong sự cô đơn lạnh lẽo nữa, dù cô đã quen với cái lạnh lẽo này giống như quen với việc mặt trời mọc rồi.

Cô sinh ra đã vậy, không ai dám vô duyên vô cớ tiếp cận, ngoại trừ Liễu Phạm…

"Em đang xao nhãng, chẳng lẽ vẫn còn nghĩ đến cái người con gái xấu xa Liễu Phạm đó sao?"

Giọng nói nhẹ nhàng mà quyến rũ vang lên bên môi, đôi mắt thất thần của Tư Cảnh Ngọc lập tức lấy lại tiêu cự. Cách lớp giấy vẽ, trên môi cô đột nhiên có thêm một sự mềm mại ấm áp hơn.

Chỉ trong một khoảnh khắc, tựa như ánh nắng tràn qua tầng mây, dấu môi đỏ thắm trên tờ giấy trắng như cánh hoa hồng rơi vào tuyết nhẹ, trên đó còn vương lại chút hơi sương mờ ảo.

"Để tôi đi rửa tay trước," Tư Cảnh Ngọc cảm thấy mình như trở thành ổ vi khuẩn, toàn thân khó chịu, "Chỗ này còn chưa được khử trùng bằng cồn!"

"Chê Liễu Phạm bẩn, hay là chê cô bẩn?" Cô giáo Liễu cười yêu diễm và vênh váo, "Tụi cô chỉ muốn kéo em xuống vũng bùn, dẫn em vào địa ngục, làm bẩn em, làm loạn em."

Tiếng vải cọ xát vang lên, Tư Cảnh Ngọc mới phát hiện sợi ruy băng đen vốn thuộc về cổ Liễu Phạm không biết từ lúc nào đã được buộc hờ hững trên cổ cô.

Chất liệu mềm mại chèn ép yết hầu cô—— Cô giáo Liễu đang đùa nghịch kéo sợi ruy băng đen.

Lúc này, cửa phòng học đột nhiên bị đẩy ra, Ninh Chanh Vũ vừa nghe điện thoại vừa l* m*ng xông vào, miệng lẩm bẩm, "Được rồi được rồi, tôi lập tức đến hội sở Bàn Tơ, không biết Sea có đến không, tôi đi gọi Cảnh Ngọc cùng chơi."

Sau đó, những lời còn lại mắc kẹt trong miệng Ninh Chanh Vũ hồi lâu không nói ra được. Cô kinh ngạc nhìn thấy Tư Cảnh Ngọc bị nửa ép ngồi trên ghế, bị người con gái có vóc dáng cân đối móc sợi ruy băng đen trên cổ.

Trắng và đen va chạm cực điểm trong đêm mưa.

Bóng lưng người con gái mặc áo sơ mi trắng thướt tha uyển chuyển, chỉ cần nhìn một lần là không thể rời mắt.

Cho đến khi chiếc roi da quất về phía Ninh Chanh Vũ, bóng lưng người con gái trong khoảnh khắc này tràn ngập sát khí. Ninh Chanh Vũ sợ hãi lùi lại hai bước, lắp bắp nói: "Các cô… các cô đang chơi sao?"

Không ai trả lời.

"Ha ha, tôi không làm phiền các cô nữa," Ngửi thấy pheromone cấp S đầy tính công kích trong không khí, Ninh Chanh Vũ không kịp phân biệt, lập tức rời khỏi phòng học, còn giúp đóng cửa lại cẩn thận.

Cô ấy dựa vào sau cửa, thở phào nhẹ nhõm, chiếc áo hoodie trên người ướt đẫm mồ hôi lạnh, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, Tư Cảnh Ngọc bị Omega cấp S c**ng b*c.

Cô ấy có nên đi cứu người không? Ninh Chanh Vũ do dự, có lẽ đây chỉ là trò vui giữa các cặp đôi, hơn nữa cái bóng lưng kia hình như rất giống Liễu Phạm.

Cô ấy tùy tiện vẽ vời thêm chuyện, chỉ sợ lại làm hỏng việc.

Ninh Chanh Vũ sờ cằm, được Omega cấp S để mắt tới là phúc lớn. Cả nước có bao nhiêu người có pheromone cấp S chứ, không quá trăm người đâu, mà toàn là tinh anh trong các ngành nghề, nắm giữ quyền lực của thế giới này.

Sao chuyện tốt gì cũng đến lượt Tư Cảnh Ngọc nhỉ, chỉ cần một gương mặt xinh đẹp là có thể nổi tiếng, có thể được Omega tuyệt sắc mà chỉ cần nhìn bóng lưng cũng biết yêu thích?

Ninh Chanh Vũ vừa lo lắng vừa ngưỡng mộ, nặng trĩu tâm sự rời khỏi nơi thị phi này.

Ninh Chanh Vũ chỉ xuất hiện hai mươi giây, biến mất giống như một làn khói.

Trong phòng học lại trở về yên tĩnh, những giọt mưa trên cửa kính ngày càng nhiều, trong suốt như pha lê, được ánh đèn chiếu rọi lấp lánh đủ màu sắc.

"Nhìn gì, em nghĩ cô ta có thể giúp em sao?" Ngón tay người con gái luồn vào mái tóc đen mượt như lụa của Tư Cảnh Ngọc.

Người con gái khẽ thở dài trong lòng, xúc cảm mềm mại mát lạnh của đầu ngón tay giống hệt Tư Cảnh Ngọc, bề ngoài ôn hòa nhưng thực chất lạnh lùng vô tình.

Còn khiến người ta không thể nhìn thấu, Cá Voi Nhỏ đã biến thành Tư Cảnh Ngọc cặn bã như thế nào, một kẻ cặn bã rốt cuộc đã trở nên tốt đẹp ra sao.

Cô giáo Liễu kéo sợi ruy băng đen trên cổ Alpha, Tư Cảnh Ngọc mất kiên nhẫn nắm lấy sợi ruy băng, đôi mắt đen láy lóe lên ngọn lửa nhỏ bị kìm nén.

"Vẽ đi, cô đã giúp em giảm bớt gánh nặng rồi." Cô giáo Liễu thuận thế cúi người xuống, không hề để ý đến ngọn lửa giận dữ trong mắt Tư Cảnh Ngọc.

Vùng da trắng như tuyết dưới cổ áo người con gái chực chờ rơi xuống, nàng cười với Tư Cảnh Ngọc, ý là phần môi đã vẽ xong rồi, em còn không mau lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!