Rèm cửa màu xanh sương khẽ lay động, ánh đèn đường lặng lẽ xuyên qua, Chu Nhiễm Nhiễm dụi mắt, vẫn không dám tin vào cảnh tượng trước mặt.
Trên chiếc giường bệnh sang trọng đặt cạnh cửa sổ, một Omega và một Alpha đang ngồi đối diện trên tấm ga giường nhung dài mềm mại thoải mái. Ánh đèn lay nhẹ, y phục cả hai người đều nữa hở, khuôn mặt xinh đẹp chìm trong bóng tối và ánh sáng, ấm áp như sóng biển triều lên xuống.
Nếu bỏ qua tiếng r*n r* đau đớn khẽ bật ra từ môi Tư Cảnh Ngọc, cảnh tượng này đẹp như một bức danh họa.
Liễu Phạm lại có thể đối xử với người khác dịu dàng như vậy. Nhỏ từng thấy Liễu Phạm quyết đoán, lạnh lùng cao ngạo, xa cách ngàn dặm, nhưng chưa bao giờ thấy Liễu Phạm dịu dàng đến thế này.
Mấy giây sau khi người thứ ba xông vào phòng, Tư Cảnh Ngọc mới như tỉnh mộng, vội vàng đứng dậy khỏi giường. Không rõ là căng thẳng hay khó xử, cô đột ngột kéo mạnh chiếc áo bẩn còn vương hơi nước mưa, lùi sang một bên.
"Thật không?" Thần sắc Liễu Phạm bình thản, hơi duỗi người, đôi mắt hồ ly nheo lại, mang theo vẻ quyến rũ khó tả, "Trước hết đưa quần áo cho cô ấy đi."
"Đúng đúng đúng," Chu Nhiễm Nhiễm không biết mình đang nói với ai, luống cuống lấy quần áo sạch đưa cho Tư Cảnh Ngọc, "Quần áo của cô đây, còn có đồ ăn bếp trưởng biệt thự nấu, đều sạch sẽ cả."
Sau đó, Chu Nhiễm Nhiễm lại tự nhiên nói thêm: "Đều là Liễu Phạm chúng ta đặc biệt phân phó bếp trưởng làm, để cảm ơn cô hai đã giúp đỡ, tuyệt đối không hạ độc."
Không hạ độc? Tư Cảnh Ngọc nhíu mày, sao cứ có cảm giác "lạy ông tôi ở bụi này" vậy.
Liễu Phạm nhẹ nhàng xoay que bông giữa ngón tay, đầu bông trắng ẩm ướt lướt qua móng tay màu hồng nhạt của người con gái, bỗng dưng mang thêm vẻ đẹp cấm dục.
Đợi Tư Cảnh Ngọc vào phòng tắm thay quần áo, Chu Nhiễm Nhiễm mới vội vàng kéo Liễu Phạm đi kiểm tra xem Omega có bị thương không.
"Tôi không sao, đã tiêm thuốc ức chế rồi." Liễu Phạm mệt mỏi nằm xuống, hốc mắt hơi đỏ, cổ tay gầy trắng yếu ớt đặt trên tấm chăn mỏng, nhưng vẫn giấu đi lời khuyên của bác sĩ về việc Tư Cảnh Ngọc đánh dấu tạm thời cho nàng.
"Lúc nhận được điện thoại của bệnh viện, em cảm thấy trời đất sụp đổ, cứ tưởng Tư Cảnh Ngọc cái đồ lưu manh này..." Chu Nhiễm Nhiễm lúc này mới đặt túi xách xuống, "... Nhưng mà, với hành vi trước giờ của Tư Cảnh Ngọc thì không nên thế này mới đúng."
Nhớ lại những biểu hiện gần đây của Tư Cảnh Ngọc, đôi mắt hồ ly của Liễu Phạm khẽ chớp, màu mắt nhạt như mực nhuốm thêm vài phần u ám sâu thẳm, "Không nên à."
"Hôn ước của hai người thì sao?" Chu Nhiễm Nhiễm lấy thanh sô
-cô
-la đen đưa cho Liễu Phạm, thấy nàng ăn một miếng mới yên tâm.
"Đồ của tôi," Liễu Phạm khẽ nhíu mày, đôi mắt vốn dĩ sáng ngời thoáng qua một tia u ám, khuôn mặt vốn đã lạnh lùng cao ngạo lại càng thêm xinh đẹp tuyệt trần, "Sao có thể để người khác cướp đoạt."
Chu Nhiễm Nhiễm gật đầu, Liễu Phạm trước mặt nhỏ tóc đen hơi xoăn, bộ đồ bệnh nhân đơn điệu được nàng mặc lên đầy sức sống, linh động xinh đẹp.
Vẻ đẹp này pha lẫn chút điên cuồng cố chấp, tựa như biển sâu huyền ảo.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Liễu Phạm trở nên như vậy là vì Tư Cảnh Ngọc, Chu Nhiễm Nhiễm lại có cảm giác kỳ lạ, "Chị vốn dĩ đã khó ngủ, có muốn xuất viện luôn không?"
"Không sao, chỉ ở lại vài ngày thôi."
"Sao cha mẹ chị đột nhiên lại không ủng hộ Tư Cảnh Ngọc nữa?" Giọng Chu Nhiễm Nhiễm nhỏ đi nhiều.
"Chuyện này rất bình thường." Liễu Phạm ôm chặt một góc chăn mỏng, khóe môi đỏ tươi như đang ngậm đầy ý cười, tựa như trăm hoa đua nở, vô cùng lộng lẫy.
"Có phải vì công ty nhà họ Tư sắp phá sản không? Nhưng chuyện này chỉ có chúng ta biết mà?"
Chỉ có những người này biết, vậy chẳng phải là... chính Liễu Phạm đã tung tin ra sao.
Chu Nhiễm Nhiễm kịp thời ngừng lời, chỉ cảm thấy Omega bề ngoài cao quý tao nhã này tựa như hoa mạn đà la lặng lẽ nở rộ trong đêm cực, lộng lẫy tuyệt trần, quyến rũ mê đắm nhưng lại vô cùng nguy hiểm.
Nhỏ ở cạnh Liễu Phạm đã bốn năm năm rồi, nhưng vẫn chưa thể thực sự hiểu được người con gái này, chỉ là bản năng mách bảo nhỏ cảm nhận được sự uy h**p trong lời nói của Liễu Phạm:
Một thứ xinh đẹp trở nên thú vị và đáng yêu, đương nhiên phải giữ bên cạnh mà thưởng thức tỉ mỉ.
Thay quần áo xong bước ra, trong phòng bệnh lại chỉ còn Liễu Phạm yếu ớt nằm trên giường, giọng Tư Cảnh Ngọc lạnh lẽo, "Cổ đi nhanh vậy sao, không ở lại chăm sóc chị à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!