Nàng rất hài lòng, nói với Văn Triển: "Cái này cũng có thể ăn một ít."
Văn Triển ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt thèm ăn của nàng, khóe miệng khẽ mỉm cười.
Hắn cầm đũa lên, định gắp một miếng, thì Lục Vân Sơ đã xé một miếng đưa đến bên miệng hắn.
Mắt hắn mở to, cứng đờ người ra.
Ánh sáng không tốt lắm, Lục Vân Sơ không thấy rõ nét mặt hắn, bèn hỏi: "Chàng không thích ăn sao?"
Văn Triển mấp máy môi, có chút không biết phải làm sao, đang định lắc đầu thì nghe Lục Vân Sơ nói tiếp: "Ta rửa tay rồi mà, chàng đừng e ngại——"
Nghe hai chữ này, Văn Triển lập tức ngoạm miếng thịt gà, rồi nhanh như chớp lùi lại né tránh, tất cả chỉ trong nháy mắt, Lục Vân Sơ còn chưa kịp phản ứng.
Vị tươi ngon lan tỏa trong miệng, là vị tươi nguyên bản, vị mặn đậm đà, làm nổi bật vị ngọt tự nhiên của thịt, tươi ngọt mặn mà, khiến Văn Triển nhịn không được nếm thêm vài lần.
"Thế nào?" Lục Vân Sơ hỏi.
Văn Triển vội vàng gật đầu lia lịa.
Lục Vân Sơ vui vẻ mỉm cười, rụt tay về: "Vậy thì tốt."
Ánh mắt Văn Triển vô thức dõi theo ngón tay nàng động đậy, rồi bỗng nhiên bắt đầu ho khan.
Lục Vân Sơ giật mình, thấy hắn ho dữ dội, vội la lên: "Á, sao lại ho rồi, xem ra vẫn chưa ăn được mấy thứ này, lần sau đừng ăn nữa."
Văn Triển không giải thích, ho càng dữ dội hơn.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Lục Vân Sơ đã bị cốt truyện lôi dậy.
Nàng qua loa thu dọn một chút rồi ra khỏi phòng, định bụng đi ra sân ngoài.
Cũng chẳng biết nữ phụ muốn làm gì, Lục Vân Sơ nén cơn tức giận vì bị dựng dậy sớm.
Vừa đến cổng viện, liền thấy có một người đứng sau gốc đại thụ ở cổng.
Sương sớm chưa tan, người nọ cúi đầu, cả người tỏa ra vẻ buồn bực, u uất.
"A Giác?" Lục Vân Sơ thử gọi.
Văn Trác ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn nàng.
Nhận ra là hắn ta, Lục Vân Sơ thật sự muốn cho hắn ta một đấm, ngươi buồn cái gì, ta mới là người nên buồn, sáng sớm bị cốt truyện lôi dậy chỉ để gặp ngươi.
Nàng tỏ vẻ mừng rỡ nói: "Huynh đến đây làm gì, là đến tìm ta sao?"
Văn Giác ghét bỏ lùi lại nửa bước: "Nói bậy bạ gì đó."
Lục Vân Sơ cũng không bực mình, cười cười đáp: "Vậy huynh đến làm gì?"
Văn Giác do dự một hồi, nói: "Văn... Văn Triển hắn..."
Lục Vân Sơ cảm thấy mình có chút bối rối, nhưng Văn Giác đang chất chứa tâm sự, không hề phát hiện. Đến đoạn này của cốt truyện, Văn Triển chắc hẳn đã bị nữ phụ ác độc hành hạ đến mức nào đó, nàng mới bối rối như vậy.
"Bệnh của chàng ngày càng nặng, cả ngày không xuống giường được, đang tĩnh dưỡng, nếu huynh không có việc gì gấp, thì nói với ta, ta chuyển lời cho chàng được không?"
Vẻ buồn bực trên mặt Văn Giác càng đậm hơn: "Không việc gì, ta..."
Cả người hắn ta trông không ổn chút nào, Lục Vân Sơ chăm chú quan sát hắn ta. Phong trần mệt mỏi, chắc là suốt đêm cưỡi ngựa quay về, giày dính đầy bùn đất, xem ra đã đứng đây rất lâu, gió nhẹ thoảng qua, Lục Vân Sơ ngửi thấy thoang thoảng mùi rượu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!