Chương 6: Thương Triều Đệ Nhất Mỹ Nam

Suốt hai ngày nay, Bạch Ngọc Khuyết cực kỳ ngoan ngoãn nằm lì trong phòng, không phải nàng tự nhiên đổi tính muốn làm trạch nữ. Bởi vì hai ngày nay, nguyên cả hoàng cung đang loan truyền hàng loạt scandal của nàng, đáng sợ đến nỗi nàng chỉ có thể trốn ở trong phòng, ví dụ như:

"Bạch tiểu thư không màng đến tỷ muội tình thâm, sẵn sàng nằm rạp dưới chân anh rể để cầu hắn một cái liếc mắt."

"Xấu Đông Thi dụ dỗ không được, gào khóc trốn trong phòng, Tây Thi tỷ tỷ thì lại khoan hồng độ lượng bỏ qua hiềm khích lúc trước."

"Tỷ muội tình thâm, nhưng cũng không thắng được sức hấp dẫn của tình yêu, xem ra hậu cung chuyến này có nhiều chuyện hay để coai đêy.. hê hê hê." BLABLABLA...

"Được rồi, được rồi, chỉ là mấy thứ tin đồn nhảm thôi, sao mặt mày muội ủ rũ như vậy, thật không có tiền đồ gì hết!" Một ngón tay ngọc nhỏ dài chỉ vào trán Bạch Ngọc Khuyết.

Bạch Ngọc Khuyết nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn TôĐát Kỷ: "Tỷ tỷ, người ta vẫn chưa lấy chồng đó, đồn đãi khủng khiếp như vậy còn ai dám lấy muội nữa chứ... Hu Hu hu..."

Tô Đát Kỷ vừa bực mình vừa buồn cười, thăm dò hỏi: "Tiểu Ngọc có người trong lòng rồi sao?" Bạch Ngọc Khuyết mịt mờ lắc lắc đầu, TôĐát Kỷ "Xì xì" nở nụ cười, đánh giá Tiểu Ngọc từđầu tới chân vài lần, rồi từ tốn nói: "A~ phải chăng... Tiểu Ngọc, muội đang tư xuân nha ~ "

Tư... Tư... Tư xuân? Bạch Ngọc Khuyết quẫn bách không thể nói lại sững sờ một lúc lâu, Tô Đát Kỷ đột nhiên không đầu không đuôi hỏi một câu: "Tiểu Ngọc ~ nhìn thích không?"

Bạch Ngọc Khuyết khó hiểu nhìn Tô Đát Kỷ, không biết nàng đang hỏi gì, Tô Đát Kỷ cũng không giải thích, chỉ cười như không cười nhìn Bạch Ngọc Khuyết, trong mắt thâm ý sâu sắc, mất hết nửa ngày, Bạch Ngọc Khuyết rốt cục cũng hiểu ý nàng, đây là đang hỏi "đông cung sống" ngày đó nha... Tiểu Ngọc nhất thời dở khóc dở cười , ngượng ngùng cuối đầu e thẹn.

Tô Đát Kỷ nhìn sắc trời một chút, đứng dậy, nói: "Tiểu Ngọc, tiệc mừng thọ sắp bắt đầu rồi, muội chuẩn bị một chút rồi đến Trích Tinh đài đi, đến lúc đó, khi nhìn thấy vòng Bích Linh này phát sáng, muội cứ dựa theo những gì tỷ nói đem nguyệt quang khíđạo vào bên trong là được."

Bạch Ngọc Khuyết gật đầu, ung dung nói: "Tỷ tỷ, tỷ cứ yên tâm, muội nhất định không làm sai sót."

Tô Đát Kỷ lắc lắc đầu, nói: "Aiz, muội đó, cái con bé này, tỷ thực sự không yên lòng, chuyện này liên quan đến nhiệm vụ hạ phàm của chúng ta, tuy bây giờ tên đại vương kia đối xử với tỷ không tệ, nhưng còn chưa tới mức vượt qua quốc gia đại sự, lần này, nếu phi tiên vũ thành công, hắn nhất định sẽ đối với tỷ muốn gì được nấy, đến lúc đó, tỷ muội chúng ta có thể hoàn thành đại sự.

Hiểu không?"

Bạch Ngọc Khuyết dùng sức gật đầu: "Hiểu lun." Hắc hắc, đến lúc đó ngươi có thể yêu cầu đại vương mặc lụa mỏng múa điệu phi tiên vũ cho ngươi xem, hắn cũng sẽ lập tức đáp ứng

~~Tô Đát Kỷ vẫn không yên lòng, lại cố tình nhắc đi nhắc lại phương pháp sử dụng vòng Bích Linh, rồi mới rời đi. Bạch Ngọc Khuyết thấy Tô Đát Kỷ coi trọng buổi diễn đêm nay như vậy, cũng không dám chậm trễ, cơm tối còn chưa kịp ăn, đã thay một bộ bạch y (đồ trắng) đơn giản, mang một ít đồăn, xuất phát hướng về Trích Tinh đài.

Sở dĩ lại là bạch y, là vì vị ngọc tỳ bà kia có vẻ rất thích màu trắng, tất cả quần áo trong tủ đều có màu trắng, khác biệt duy nhất chính làở tỷ lệ màu sắc: có trắng tinh, trắng sữa, trắng kem, … May mà nàng học được "thanh khiết thuật", Bạch Ngọc Khuyết mới không sợ làm bẩn quần áo, chỉ qua loa chấp nhận số phận, xài đại đồ của chủ cũ. (TiffanyT: chứ ko phải tỷ ko mún bỏđi đôi giày nạm ngọc sao? ).

Tiệc mừng thọ Trụ vương được tổ chức bên trong Vạn phúc điện

- đây là tòa cung điện lớn nhất. Cung điện này chuyên môn dùng để hoàng đế chiêu đãi quần thần, mỗi khi đến ngày mừng thọ Đế hậu, ngày đại hôn của các hoàng tử, hoặc là chiêu đãi sứ giả các nước, hoàng đế sẽ mở tiệc ở vạn phúc điện.

Ngày mừng thọ Trụ vương cũng là một trong những sự kiện quan trọng nhất Ân Thương hàng năm, hôm nay cũng không ngoại lệ, chư hầu bốn phương Đông Tây Nam Bắc toàn bộ đến đông đủ . Thừa tướng Tỷ Can ngồi bên phải vị trí cao nhất, sau đó Khương quốc cữu (phụ thân của Khương hậu) Đông bá hầu

- Khương Hoàn Sở, Tây bá hầu

- Cơ Xương mang theo trưởng tử BáẤp Khảo ngồi dưới tay Đông bá hầu. Kế đó, Nam bá hầu

-Ngạc Sùng Vũ cùng Bắc bá hầu Sùng Hầu Hổ lần lượt ngồi vào chỗ của mình.

Đại thần còn lại đều dựa theo cấp bậc mà ngồi dưới tứ hầu.

Chỗ cao nhất trên đại điện, có hai chiếc ghế ngang hàng nhau, mọi người cũng không chút nào kinh ngạc, đều biết đó là đại vương đặc biệt dành cho Văn thái sư. Văn Trọng này, không chỉ là đế sư, từ nhỏ đã dạy trụ vương đạo trị quốc, đạo hạnh cao thâm, trí dũng song toàn, luôn luôn vì Ân Thương giải quyết nhiều nguy cơ hết lần này tới lần khác. Nói một cách khác, Ân Thương sở dĩ có thể yên ổn phồn vinh như hôm nay, phần lớn công lao đều dựa vào Văn thái sư.

Bởi vậy, trong lòng Ân Thương bách tính, Văn Trọng được tôn kính như "Thần", và địa vị của hắn không ai có thể so sánh, bao gồm cả đại vương.

Tất cả dân chúng đều tin rằng, chỉ cần vị"thần" này còn ở một ngày, quốc gia bọn họ có thể luôn mãi an bình.

Tuy rằng đại vương tính khí táo bạo, nhưng đối với Văn Trọng có thể coi như là nói gì nghe nấy, mỗi lần đến những dịp trọng đại, đại vương đều đặc biệt cho phép Văn Trọng ngồi sóng vai với mình, lấy đó làm sự tôn trọng, chuyện này vốn làm trái quy cũ, nhưng ngay cả người luôn chú ý đến tôn ti lễ phép như thừa tướng

-Tỷ Can còn không ý kiến, người khác càng không dám xen vào.

Lúc này, đại vương và Văn thái sư còn chưa tới, trong đại điện bầu không khí vô cùng ung dung thoải mái, mọi người từng người tìm người quen nói chuyện phiếm. Thừa tướng Tỷ Can đang cùng Đông bá hầu thảo luận một vùng phong thổ Đông Hải.

Thấy hai người bọn họ không chúý đến mình, Cơ Xương nói khẽ với trưởng tử Bá Ấp Khảo: "Ấp Khảo, cha biết con không thích đến đây, nhưng con cũng biết, cha đã một bó tuổi rồi, thân thể càng ngày càng suy yếu, cha tính sang năm truyền tước vị cho con, cho nên, lần này mới mang con đến, là muốn đại vương thấy mặt con trước, chỉ khi nào con chiếm được sự đồng ý của đại vương, sang năm phong tước mới có thể không có sơ hở nào, bởi vậy, con phải nhẫn nại chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!