Chương 5: Tỳ Bà Tinh Bị Đau Mắt Hột

Khi hai tỷ muội đang nói chuyện, thì cung nữ ngoài cửa đồng thanh hô lên: "Tham kiến đại vương!" Sau đó nghe được một giọng nam từ tính: "Bình thân."

Bạch Ngọc Khuyết sợ hết hồn nghĩ, này này chuyện này... Đây là muốn cùng thiên cổ hôn quân gặp mặt sao? Này này chuyện này... Hắn đến cũng quá đột ngột nha? Tốt xấu gì cũng phải cho người ta chuẩn bị tâm lý chứ? Người ta chưa kịp chuẩn bị kỹ càng, làm sao bây giờ làm sao bây giờ đây?

Bạch Ngọc Khuyết lập dị nói chuyện một mình, không ngờ thanh âm từ tính kia đã đến gần, mang theo mấy phần lấy lòng nói: "Ðát Kỷ, trẫm đến thăm nàng, hôm qua Nam bá hầu đưa tới một cuộn "băng tàm quyên," trẫm liền đưa đến cho nàng, nhìn thử xem, có thích không?"

Bạch Ngọc Khuyết từng li từng tí nghiêm chỉnh dùng một kiểu hành lễ "cá biệt" (mà nàng tự cho là "chuẩn" =>> đây là sự đúc kết từ nhiều năm "cày" phim kiếm hiệp), ra mắt: "Khấu kiến đại vương!"

Đại vương nhìn nàng một cái, cười "Ừ" một tiếng, Bạch Ngọc Khuyết cực kỳ thức thời yên lặng mà "phiêu" qua một bên.

Nàng lén lút ngẩng đầu, đánh giá vị bạo quân "nổi tiếng" trước mắt này, hắn không quá hai mươi tám, hai muơi chín tuổi, bộ dáng khôi ngô, khuôn mặt anh tuấn, nhưng khóe mắt mang theo một tia lệ khí, lúc hắn cười lên thì lại biến mất.

Ừm, vị bạo quân này cũng có thể coi như là một mỹ nam, may mà không giống trên TV, trụ vương toàn là mấy ông già dê xồm, râu ria xồm xoàng, mặt mày dữ tợn, bằng không cả ngày nhìn ói chết, Bạch Ngọc Khuyết âm thầm gật đầu đưa ra kết luận.

Tô Đát Kỷ vẫn cứ lười biếng tựa vào ghế, không nhìn thị nữ đang cẩn thận từng li từng tí nâng "băng tàm quyên", nàng đứng dậy nghênh tiếp Trụ vương, cười mà như không cười nói: "Đa tạ đại vương còn nhớ Ðát Kỷ, thật làm cho Ðát Kỷ thụ sủng nhược kinh." Lời tuy như vậy, ngữ khí nhưng không hề thụ sủng nhược kinh.

Đại vương đuối lý, liền tức giận, cười vén vạt áo ngồi trên giường mềm, ôm Tô Đát Kỷ nói: "Ðát Kỷ, tâm ý của trẫm, nàng còn không biết sao?"

Tô Đát Kỷ cọ cọ vào lồng ngực của trụ vương một lúc, sau đó ngồi dậy, dùng móng tay hoàn mỹ vừa mới sơn xong của mình, đâm đâm cánh tay hắn, vạn phần ủy khuất nói: "Đại vương hôm nay không cần đi đến chỗ Khương hậu sao? Ngài đến chỗ thiếp, nếu như bị Văn thái sư thấy, nô tì không chừng lại bị gán tội họa thủy, đại vương hay là mau đi đi."

Nói xong, cúi đầu gạt lệ, tỏa ra một luồng nhu mị phong tình.

Bạch Ngọc Khuyết há hốc miệng nhìn tình cảnh này, trong lòng sùng bái phục sát đất: Cái gì mà Oscar, Grammy nữ chính xuất sắc nhất... mấy người mở to mắt ra mà xem nè, đây mới là siêu cấp diễn viên thứ thiệt.

Tô Đát Kỷ một phen giả nai biểu hiện, đã thành công xây dựng hình ảnh của một cô gái yếu đuối ngây thơ vô tội, làm cho trụ vương liên tục thương tiếc cùng áy náy, chỉ ôm nàng an ủi.

Một lúc sau, mặt giai nhân giãn ra, "Xì xì" nở nụ cười, vạn vật thất sắc, trụ vương nhìn thấy liền mê đắm, xích lại gần,... Cuối cùng, "Bàng" một tiếng, hai cái đầu chụm lại, vang lên những âm thanh kỳ quái...

Hôn một cái rồi! ! ... Luồn vào quần áo, luồn tay vào quần áo rồi! ! ... A a a, không nên nhìn * nha! ... A a! Trụ vương chết tiệt, làm ơn đi, ngài tốt xấu gì cũng là vua của một nước, tại sao lại không chải đầu gọn gàng nha, cái đống tóc chết tiệt của ngài đang ngăn trở tầm mắt của ta đó! Đáng ghét đáng ghét mà! ! ...

Lòng Bạch Ngọc Khuyết theo tình tiết trước mắt bùng nổ mà liên tiếp rít gào, này này này quá kích thích đi, này này hai người đã luyện thành chánh quả môn hôn không cần thở sao! !

Này này này đại vương chẳng lẽ là cầm thú sao, thiên thời không đúng, đây chính là ban ngày đó! Địa lợi không đúng, tại sao không tìm một nơi yên tĩnh nha! Nhân hòa càng không đúng, không thấy nơi này còn có một người sống sờ sờ sao!

Bạch Ngọc Khuyết vừa vô thanh rít gào, vừa oán thầm, vừa không chớp mắt to lấp lánh nhìn say sưa không bỏ sót một chi tiết nào của màn "đông cung sống" này.

Tô Đát Kỷ thở gấp liên tục, đôi mắt dịu dàng kiều mị, cho dù có vô dục vô cầu như thượng tiên trên trời cũng phải động lòng. Trụ vương không nhịn được, muốn lập tức đè Đát Kỷ xuống giường để làm việc thiếu nhi không nên nhìn! Ai ngờ đâu, hắn vừa mới duỗi chân liền đạp trúng một vật thể không xác định, hắn thở hổn hển quay đầu xem, thì lại thấy một đôi mắt thật bự gần trong gang tấc, tại sao lại có một đôi mắt ở đây! ! !

Trụ vương lăn lộn nửa cuộc đời, nhưng chưa từng thấy qua đôi mắt như vậy bao giờ! Khủng khiếp đến nỗi làm hắn sởn cả tóc gáy. Bởi vì đôi mắt này hoàn toàn vượt qua cực hạn nhân loại, lóa sáng xanh thăm thẳm, nhìn mình chằm chằm một cách tràn đầy hưng phấn! ! Giống như chuột thấy gạo, sói già thấy thỏ, hay như quỷ chết đói mười đời gặp phải miếng thịt thơm ngào ngạt! !

Trong khoảng khắc đó, mọi "hứng thú" của Trụ vương bị dập tắt không còn một mảnh vì quá hoảng hốt. (TiffanyT: cho chừa cái tội ban ngày tuyên dâm)

Tô Đát Kỷ thoáng nhìn , giận dữ nói: "Tiểu Ngọc!"

Bạch Ngọc Khuyết nhất thời phục hồi tinh thần, không dấu vết lau nước miếng, cười ha hả nói: "Ai nha... Xin lỗi xin lỗi, muội vừa thấy một con sâu nhỏ rơi xuống trên lưng đại vương, cho nên muốn tới bắt, khà khà, đại vương là Chân MệnhThiên Tử, con sâu nhỏ này cũng thật to gan, chờ muội tóm được nó, nhất định cho nó ngũ mã phanh thây, phơi thân hoang dã... Khà khà..."

Vừa nói vừa hướng về trong góc tìm kiếm, tự biết đuối lý nên cười tít mắt, đặc biệt nịnh nọt...

"Tiểu Ngọc, muội ra ngoài trước đi!" Ðát Kỷ dùng ngoại sam che lấy thân mình, miễn cưỡng che được cặp ngực khủng của mình, nhìn Bạch Ngọc Khuyết nhẹ nhàng nói, nhưng cặp mắt quyến rũ kia lại tràn đầy cảnh cáo: Tiểu Ngọc, nếu muội không đi ra ngoài, kẻ bị ngũ mã phanh thây phơi thân hoang dã chính là muội đó.

Bạch Ngọc Khuyết hiếm khi thông minh có thể hiểu ánh mắt Tô Đát Kỷ, nàng rụt cổ một cái, vừa nhanh chóng thụt lùi tới cửa, vừa cười ha hả nói: "Muội lập tức đi ngay... Cái kia... Hai người cứ tiếp tục... tiếp tục..."

Cẩn thận từng li từng tí đóng cửa lại, Bạch Ngọc Khuyết phóng thẳng ra xa mười mấy trượng, sau đó mới thắng lại, lau mồ hôi lạnh, âm thầm tự trách: Aiz, cái tội ham hố thích xem "đông cung sống", làm bể chuyện tốt của người ta, đáng đời bị đau mắt hột... Làm bậy không thể sống mà...

Trong phòng, Tô Đát Kỷ dùng đôi tay trắng như tuyết của mình mềm mại quấn vào cổ Trụ vương, điệu đà nói: "Đại vương, xin đừng để ý tới cái con bé ngốc Tiểu Ngọc kia, chúng ta tiếp tục..."

Mỹ nhân mị nhãn như tơ, hơi thở như lan, chỉ tiếc Trụ vương vừa bị khủng bố xong, nên lại chấn không nổi hùng phong được, hắn lại không dám thú nhận trước mặt mỹ nhân, nên tay hắn mang theo cứng ngắc ôm lấy mỹ nữ vào ngực, tà tà cười một tiếng nói: "Ðát Kỷ, đừng nóng vội nha, để trẫm ngắm nàng thật kỹ trước..." Nói xong hắn thò tay vào áo nàng.

Nhưng vào lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng cung nữ bẩm báo: "Khởi bẩm đại vương, Văn thái sư sai người đem tấu chương mấy ngày trước trả lại, nói rằng, muốn tiến cung tối nay cùng ngài thảo luận quốc vụ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!