Editor: Tiffany Truong
Lúc này, trong lều trướng của Văn Trọng, Bạch Ngọc Khuyết vội vàng đi vào, thấy Văn Trọng ngồi dựa vào giường, đang yên lặng đọc thẻ tre trong tay, lo lắng hỏi: "Văn Trọng, chàng cảm thấy thế nào rồi, vết thương có đau không, sao còn chưa đi ngủ?"
Văn Trọng nghe vậy, từ từ nâng mắt lên, ánh mắt kia lạnh lùng đến cực điểm, sắc bén như những thanh hàn băng *tháng chạp*, làm toàn thân Bạch Ngọc Khuyết trong nháy mắt đông thành một khối băng hình người.
*tháng chạp: tháng 12 âm lịch, còn "mùng 1 tết" là mùng 1 tháng 1 âm lịch
Nàng lập tức rùng mình một cái, rụt cổ lại lắp bắp nói: "Chàng... Chàng trừng ta như vậy làm gì? Mấy ngày gần đây ta không xông tai họa... gì chứ?"
Bạch Ngọc Khuyết vừa chột dạ nói, vừa không xác định nhớ lại, mấy ngày nay, mình vẫn luôn ngoan ngoãn chơi với Bạch Tiểu Giác, không phạm sai lầm gì đi?
Sau nửa ngày, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Văn Trọng nhìn Bạch Ngọc Khuyết mới chậm rãi nhu hòa đi.
Tâm Bạch Ngọc Khuyết cũng buông lỏng theo, sững sờ nhìn toàn thân Văn Trọng vẫn còn chưa hoàn toàn tiêu tán *hàn khí* bức người, nhất thời mới cảm thấy không đúng, hình như Văn Trọng không phải giận mình... Nàng do dự hỏi: "Có phải là... Xảy ra chuyện gì?"
*hàn khí*: khí lạnh
Văn Trọng yên lặng chốc lát rồi đưa thẻ tre trong tay cho Bạch Ngọc Khuyết, Bạch Ngọc Khuyết thấp thỏm bất an tiếp được, lập tức cúi đầu xem, nhất thời cảm thấy da đầu nhức nhối:
Đây là chữ gì thế? Gì mà quằng quèo như mấy con nòng nọc con đi tìm mẹ thế này, ruột cuộc là viết gì ah! Đây... đây sẽ không phải là *giáp cốt văn*... Đi! !
*giáp cốt văn*:, Oracle bone script , hình ở cuối chương
Bạch Ngọc Khuyết quẫn bách không dám ngẩng đầu, giả bộ cúi đầu chăm chú đọc, trong miệng thậm chí còn giả bộ lẩm bẩm, ở trong mắt Văn Trọng, mình đã có nhiều tật xấu rồi, nếu như hắn biết mình không biết chữ, chẳng phải lại bị hắn khinh bỉ chết sao.
Bạch Ngọc Khuyết gian nan *đánh tiểu bàn tính*, một hồi sau, nàng mới làm bộ trấn định như không có chuyện gì đem thẻ tre trả lại cho Văn Trọng, cau mày làm ra một bộ thương dân lo nước, vẻ mặt trịnh trọng nói: "Thì ra là như vậy, chuyện này thực không dễ xử lí."
*đánh tiểu bàn tính*: tính toán nhỏ, suy nghĩ thiệt hơn
Văn Trọng bình tĩnh nhìn vẻ mặt nghiêm trang của Bạch Ngọc Khuyết, mãi đến khi Bạch Ngọc Khuyết cũng bắt đầu hoài nghi trên mặt của chính mình chẳng biết lúc nào dài ra một cây kim châm đang đón gió chập chờn, đáy mắt Văn Trọng mới chậm rãi tràn ngập trên một loại kỳ dị dở khóc dở cười, hắn gằn từng chữ một: "Tiểu yêu quái, ngươi nằm phản."
Cái... cái gì? Ngươi —— nằm —— phản —— ... ! ! Câu này như thần chú, tựa như hóa thành vô số thanh âm vọng lại, bay lượn vòng quanh Bạch Ngọc Khuyết chậm rãi xoay một vòng, bỗng dưng lại hóa thành vô số mũi tên nhọn, mãnh liệt bắn về phía Bạch Ngọc Khuyết! Bạch Ngọc Khuyết "Bùm" một tiếng, cả người ngã xuống đất!
Trong chốc lát, trong lều một tiếng động cũng không có, Bạch Ngọc Khuyết làm bộ nằm trên đất, trên thực tế là vì che giấu tình trạng lúng túng, không nhịn được lặng lẽ nâng mi, liền thấy một góc vạt áo màu đen, vẫn không nhúc nhích, lẳng lặng treo ở trước mắt mình *nửa thước*, Bạch Ngọc Khuyết sợ đến run lên một cái, vội vàng nhắm mắt lại.
*nửa thước: nửa mét
Trên đỉnh đầu, thanh âm của Văn Trọng mang theo một tia ý cười trầm thấp truyền đến: "Tiểu yêu quái, còn không đứng lên, da mặt nàng không phải luôn luôn rất dày sao?"
Bạch Ngọc Khuyết nghiêng đầu, đem khuôn mặt nhỏ nhắn không mặt mũi nào gặp *Giang Đông phụ lão* chôn sâu thêm một chút, lừa mình dối người lầu bầu nói: "Ta đã chết, có việc thì đốt giấy tiền vàng mã."
*Giang Đông phụ lão*: câu thành ngữ xuất phát từ câu nói của Hạng Vũ sau khi thiệt hại 8 nghìn lính Giang Đông, ông cảm thấy khổ thẹn với phụ lão Giang Đông
Văn Trọng buồn cười nhìn tiểu yêu quái, bàn tay thon dài nhẹ nhàng vung một cái, toàn thân Bạch Ngọc Khuyết liền bỗng dưng bị một nguồn sức mạnh cuốn lên, sau đó, nhẹ nhàng rơi vào một lồng ngực quen thuộc.
Bạch Ngọc Khuyết vội vã chôn đầu vào trong lồng ngực Văn Trọng, chết sống không muốn lộ mặt. Thanh âm trêu tức của Văn Trọng truyền đến: "Thì ra tiểu yêu quái không biết chữ, hửm?"
"Bùm" một cái, chính mình *tân tân khổ khổ* không tiếc mất mặt, cũng phải gắt gao ẩn giấu bí mật động trời, cứ như vậy bị vạch trần rồi!
*tân tân khổ khổ: vất vả
Bạch Ngọc Khuyết "Thịch" một tiếng từ trong lồng ngực Văn Trọng nhảy xuống, vô cùng lưu manh chống nạnh, giương lên một khuôn mặt muốn ăn đòn nói: "Ta chính là không biết chữ, thì sao nào? Chữ các người khó nhìn như vậy, ta mới lười học! Hừ hừ, ta cho chàng biết, ta biết rất nhiều chữ, chẳng qua—— "
"Chẳng qua tiểu yêu quái không muốn phô trương thôi?"
Bạch Ngọc Khuyết hung tợn trừng vẻ mặt trêu tức của Văn Trọng, bất mãn giương miệng, đáy lòng thê lương hát lên (Đậu Nga oan):
"Tiểu nữ tử ta cũng từng đọc sách vài năm, văn vẻ tài trí hơn người, thế nhưng thế nhưng như thế nào lại, một khi lưu lạc Hồng hoang thế, tất cả tài hoa như nước chảy ~ bì bõm bì bõm... như nước chảy mây trôi ~ "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!