Chương 47: Ta Đến Dạy Chàng Hôn Nhẹ

Editor: Tiffany Trương​

Văn Trọng nhìn khuôn mặt Bạch Ngọc Khuyết tươi cười nịnh nọt, hơi ngoắc ngoắc khóe môi, bất động thanh sắc nói: "Muốn học pháp thuật?"

Bạch Ngọc Khuyết "A", làm ra một bộ dáng hết sức sùng bái nhìn Văn Trọng nói: "Chàng cũng có thể đoán được? Ha ha, Văn Trọng, chàng thật là lợi hại!"

Văn Trọng nhẹ nhàng thở dài, bình tĩnh nói: "Đã đoán ra hung thủ sát hại cha mẹ nàng?"

Bạch Ngọc Khuyết nghiến răng nghiến lợi nói: "Đúng! Chuyện này, ngoại trừ Sầu Phong tiên tử hống ha hống hách kia, còn có thể là ai! Nữ nhân này quả thực không hiểu ra sao, chính mình không cẩn thận lộ hàng mắc mớ gì đến ta! Coi ta là quả hồng mềm nắm! Thực sự thích ăn đòn!"

Văn Trọng nhìn khuôn mặt nhỏ Bạch Ngọc Khuyết căm phẫn sục sôi, yên lặng nửa ngày, nhàn nhạt nói: "Có cần ta giúp nàng?"

Bạch Ngọc Khuyết sửng sốt một chút, trong nháy mắt cảm động, bất quá nàng vẫn cự tuyệt nói:

"Không cần không cần, Văn Trọng, cảm tạ chàng, bất quá thân phận chàng không tầm thường, lỡ như đem Ân Thương cùng Tiệt giáo đều liên lụy đi vào, tội lỗi của ta liền nặng hơn, con người của ta lưu manh, lại không cần kiêng kỵ cái gì."

Văn Trọng sờ tóc rối của Bạch Ngọc Khuyết, trầm mặc một lúc, tán thưởng nói: "Tiểu yêu quái cuối cùng cũng coi như chịu động não, có tiến bộ."

Bạch Ngọc Khuyết lập tức hất đầu, bất mãn trợn tròn mắt phản bác: "Chàng nói ai đó! Ta vẫn luôn rất thông minh có được hay không? Có điều ta thường ngày khá khiêm tốn, vả lại sức quan sát của chàng quá yếu, dĩ nhiên không có phát hiện."

Văn Trọng buồn cười nhìn tự biên tự diễn dương dương tự đắc Bạch Ngọc Khuyết, cười nói: "A, thì ra tiểu yêu quái chỉ là thông minh tiềm ẩn, ta hiểu rồi."

Bạch Ngọc Khuyết không cao hứng nhìn Văn Trọng, nhẹ nhàng "Hừ" một tiếng.

Văn Trọng nhìn khuôn mặt nhỏ của Bạch Ngọc Khuyết rầu rĩ, nhẹ nhàng ngoắc ngoắc khóe môi, đưa tay vào trong tay áo, lấy ra một hạt châu màu trắng to như trái trứng, đưa cho Bạch Ngọc Khuyết nói:

"Đây là yêu đan của Lang Vương xích miểu, ta đã loại bỏ tạp khí trong đó, nàng chỉ cần vận dụng thuật hấp thụ, đem linh khí còn lại hoàn toàn hấp thu, pháp lực liền có thể tăng cường năm trăm năm."

"Năm... Năm trăm năm! Chàng... Chàng đang nói đùa sao?" Bạch Ngọc Khuyết kinh hãi trợn tròn cặp mắt, khó mà tin nổi nhìn một mặt bình tĩnh, phảng phất ngay khi nói "A, bánh bao nhân rau hẹ khó ăn hơn bánh bao nhân thịt heo rất nhiều" đề tài bình thản như vậy.

Văn Trọng dở khóc dở cười: "Lang Vương tốt xấu tu luyện vạn năm, viên yêu đan này của hắn có thể nói giá trị Liên Thành, nếu bị yêu quái pháp lực cao cường lấy, lại tăng mấy ngàn năm tu vi cũng không phải việc khó."

Ý tứ là Bạch Ngọc Khuyết tu vi quá thấp, chỉ có thể hấp thu đến một phần linh lực nhỏ trong đó.

Bạch Ngọc Khuyết vốn kinh hỉ cầm yêu đan đánh giá, đột nhiên lĩnh ngộ được Văn Trọng ý tứ, nhất thời kiên định đem hạt châu trả lại Văn Trọng, đau lòng nói:

"Không được, vậy ta không thể muốn, như vậy cũng quá lãng phí, thôi chàng dùng đi, viên yêu đan này ở trong tay chàng mới có thể phát huy ra tác dụng lớn nhất."

Văn Trọng nhìn Bạch Ngọc Khuyết nửa ngày, cặp kia đen kịt sâu thẳm con mắt dần dần lóe lên, một khuôn gương mặt đẹp trai chậm rãi rút đi từng ý lạnh, dĩ nhiên thoáng hiện ra mấy phần nhu tình.

Bóng dáng hắn thẳng tắp chiếu vào đôi mắt của Bạch Ngọc Khuyết, trầm thấp nói: "Yêu quái, yêu đan này chỉ đối với yêu tộc các nàng hữu dụng, chuyện này có thể quên?"

Bạch Ngọc Khuyết một thoáng hớ hên, trong nháy mắt yên tâm đem yêu đan kia thu vào trong ngực, nhớ tới Văn Trọng mới vừa thu được yêu đan này thì dáng vẻ Hắc Kỳ Lân thèm nhỏ dãi ba thước kia, trong lòng Bạch Ngọc Khuyết nhất thời một trận mừng thầm:

Ha ha ha, xú* Kỳ Lân, nhìn thấy không, ở trong lòng Văn Trọng, ta mới là người thứ nhất, ngươi này nham hiểm giả dối xú gia hỏa vẫn là đứng ở bên đi, hừ hừ ——

xú*: xấu (Tif để nguyên văn cho giống phim tàu ^^)

Sau khi Bạch Ngọc Khuyết đắc ý ở đáy lòng suy nghĩ các loại khoe khoang chà đạp Hắc Kỳ Lân, lại vừa ngẩng đầu, liền thấy khóe miệng Văn Trọng hơi cong lên, con ngươi sâu thẳm chiếu rọi ánh trăng, càng nhiều hơn mấy phần cảm giác không chân thực.

Đây là khuôn mặt khác của Văn Trọng chưa từng thấy qua, nhất thời nàng nhịn không được, trong lúc vô tình bị sắc đẹp mê hoặc, đưa tay ra sờ khóe miệng Văn Trọng.

Văn Trọng hơi hơi dừng một chút, liền tùy ý Bạch Ngọc Khuyết làm càn. Bạch Ngọc Khuyết vừa mới chạm được, liền ý thức được chính mình sắc nữ, nét mặt già nua thoáng đỏ nửa phần.

Bất quá, Bạch Ngọc Khuyết là ai cơ chứ

~Nàng nhẹ nhàng đến gần hôn lên đôi môi thật mỏng Văn Trọng, lại sau đó, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra chép miệng một cái, một mặt trấn định nói:

"A, hương vị không sai, ân, đây là đáp lễ chàng đưa ta yêu đan, chàng cứ thu đi, không cần khách khí ha ~ "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!