Chương 46: Tiểu Tỳ Bà Đoán Được Hung Thủ

Editor: Tiffany Trương​

Bạch Ngọc Khuyết giật nảy cả mình, vạn vạn không nghĩ tới cái túi ngủ có bề ngoài xấu xí như vậy lại có lai lịch lớn như thế! Nàng không khỏi hồi tưởng lại mấy ngày trước, lúc mới tới nơi này, mắt cá chân của nàng bởi vì cùng binh sĩ di tộc diễn Song Hoàng hí bị thương, lúc đó máu thịt be bét, xem ra vô cùng nghiêm trọng, nhưng đến lúc nửa đêm tỉnh lại liền hoàn toàn lành lặn.

Lúc đó, nàng cũng không hề để ý, còn tưởng rằng là yêu tộc trời sinh thì có năng lực hồi phục cực mạnh, bây giờ nhìn lại, nhưng hóa ra là nhờ công lao của Tụ Linh túi này!

Lại nghĩ tới những thứ này, Bạch Ngọc Khuyết chỉ cảm thấy trong lòng ngọt ngào vô cùng, thì ra, người kia mặc dù coi như hờ hững, bạc tình, lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng vẫn dùng cách của hắn yên lặng mà bảo vệ mình.

Bạch Ngọc Khuyết nghĩ đi nghĩ lại, khóe miệng liền không kìm được vểnh lên: Chuyện này... Là không phải nói rằng, Văn Trọng này bề ngoài lạnh lẽo toàn thế giới đều hận không thể đối với hắn nhượng bộ lui binh, kỳ thực sớm liền có hảo cảm với mình?

Ha ha ha...! ! Bạch Ngọc Khuyết ở đáy lòng đắc ý cất tiếng cười to lên, đây thực là chuyện làm nàng nghĩ đến cao hứng.

Đúng vào lúc này, Bạch Tiểu Giác đột nhiên từ Tụ Linh trong túi giẫy giụa chui đầu nhỏ ra, nói lời kinh người: "Tỷ tỷ, ngươi muốn đem Văn thái sư cưới về làm Tiểu Giác tỷ phu, đúng không?"

"Cưới về... Cưới về... Cưới về..." Thanh âm này vang vọng trong lều, dư âm còn văng vẳng bên tai không dứt...

Bạch Ngọc Khuyết còn đang đắm chìm vào suy nghĩ vui sướng, không ngờ nghe nói trắng ra như vậy, nhất thời khom lưng "Khụ khụ khụ" một trận!

Nàng thật vất vả bình tĩnh lại, oán hận nắm lấy hai cái lỗ tai của Bạch Tiểu Giác, dùng sức lắc lắc, đau lỏng không thôi nói: "Tiểu... Tiểu Giác, đệ…đệ mới nói gì! Là ai dạy đệ nói lời này?"

Bạch Tiểu Giác chớp đôi mắt to đen lay láy, làm nổi bật khuôn mặt trắng tròn thêm đáng yêu, hắn nhíu lông mày nhỏ lại nói:

"Không đúng sao, nhưng lúc trước ở Hiên Viên Mộ Tiểu Ngư tỷ tỷ rõ ràng nói với Tiểu Giác, nàng nói nếu như một nam tử tuấn tú đối tốt với một cô gái nào đó, vậy thì nam tử này muốn gả cho cô gái kia, dung mạo của Văn thái sư rất đẹp đẽ nha, hắn còn đối với tỷ tỷ tốt như vậy, hắn không phải muốn gả cho tỷ tỷ sao? Có đúng hay không nha tỷ tỷ?"

Là ai! Ai là Tiểu Ngư tỷ tỷ? Cái tên này làm sao quen thuộc như vậy? Bạch Ngọc Khuyết ngưng thần suy tư, không tới chốc lát, liền đột nhiên nghĩ ra đến, này không phải tên của con trang phục phong cách, tướng mạo trừu tượng, tư duy vặn vẹo bạch tuộc yêu kia sao!

Dựa vào cái gì mà con bạch tuộc yêu có chứng tự kỷ này lại dám nói Văn Trọng cảm thấy nàng thú vị, sức lĩnh ngộ vặn vẹo như vậy còn dám truyền bá loại giáo dục vặn vẹo biến thái này với đệ đệ ngoan nhà mình, đây không phải cố ý dạy hư tiểu hài tử là cái gì!

Sau khi Bạch Ngọc Khuyết phẫn nộ, trong lòng không khỏi ưu sầu không ngớt, trong đầu nàng chậm rãi thể hiện ra một hình ảnh trông rất sống động:

Nhiều năm sau, lớn lên thành một mỹ thiếu niên tuấn tú Bạch Tiểu Giác, ôn nhu dựa vào một nữ tử cao lớn trước mặt, như én nhỏ nép vào người e thẹn nói: "Người ta đối tốt với ngươi như vậy, khi nào ngươi đến cưới người ta a?" "A a a —— "

Bạch Ngọc Khuyết bị tưởng tượng của mình làm cho sợ hãi rung mình một cái, bất thình lình vang lên một tiếng to kinh hãi, đem Bạch Tiểu Hoàn cùng Bạch Tiểu Giác đều giật mình.

Bạch Tiểu Hoàn đã vừa mới nằm xuống, không biết đang trầm tư chuyện gì một mình, bởi vậy cũng không nghe thấy đoạn đối thoại của Bạch Ngọc Khuyết và Bạch Tiểu Giác, vào lúc này đột nhiên bị tiếng thét chói tai của Bạch Ngọc Khuyết làm cho bừng tỉnh, không khỏi khinh bỉ nhìn Bạch Ngọc Khuyết một chút, không hiểu đại tỷ trước đến giờ đầu óc không bình thường của nàng lại đang nổi điên cái gì.

Bạch Tiểu Giác một mặt thân thiết nói: "Tỷ tỷ, ngươi sao vậy?"

Bạch Ngọc Khuyết kích động giữ chặt khuôn mặt nhỏ bé của Bạch Tiểu Giác, hét lớn lên: "Tiểu Giác, sau này không cho phép đệ chơi với cái con cá nhỏ kia, đệ có nghe hay không?"

Bàn tay nhỏ trắng mịn của Bạch Tiểu Giác lặng lẽ lau nước miếng bị phun tung toé trên mặt, nước mắt lưng tròng gật gật đầu, tuy rằng không hiểu tại sao Bạch tỷ tỷ nói như vậy, nhưng hắn mẫn cảm nhận ra được, hiện tại tinh thần tỷ tỷ tựa hồ rất không đúng, hắn nhanh chóng đáp ứng nói:

"Ân ân, Tiểu Giác... Biết... Biết rồi..." Bạch Ngọc Khuyết lúc này mới thoả mãn buông tay ra, trong khoảnh khắc thu lại, ôn nhu xoa khuôn mặt nhỏ bé non mềm của Bạch Tiểu Giác, thoả mãn nói: "Hừm, Tiểu Giác thật ngoan, mau ngủ đi."

Bạch Tiểu Hoàn không nói gì nhìn đại tỷ ngốc giựt kinh phong nhà mình, trong mắt lóe ra căm ghét. Nàng thực sự không hiểu, Văn thái sư nam tử kỳ tài ngút trời như vậy, làm sao sẽ coi trọng đại tỷ của mình như vậy một cái phép thuật thấp kém, mỹ mạo không xuất chúng, lại vụng về ngốc ngếch tỳ bà yêu!

Nếu bàn về tướng mạo, mình và đại tỷ lớn lên có đến năm phần tương tự, nhưng nàng càng tinh xảo hơn, những năm gần đây trong Hiên Viên Mộ tuổi trẻ nam yêu tuyệt hướng mình lấy lòng không phải số ít.

Luận phép thuật, chính mình so với đại tỷ vô dụng phải mạnh hơn vài phần, hơn nữa, chủ yếu nhất chính là, mình thông minh hơn, người ngu ngốc vụng về như đại tỷ làm sao có thể so sánh được...

Sau khi Bạch Tiểu Hoàn ở đáy lòng đem chính mình cùng Bạch Ngọc Khuyết từ đầu tới đuôi so sánh một lần, nàng cảm thấy đều ngoại trừ vận may, chính mình chỗ nào cũng hơn xa đối phương...

Nhưng mà, lúc trước được nương nương tuyển chọn chấp hành nhiệm vụ là đại tỷ, sao chuyện vinh quang như vậy lại không thể rơi vào mình? Nếu không phải được phái đi Triều Ca, sao đại tỷ lại có thể gặp phải nam tử như Văn thái sư chứ!

Bạch Tiểu Hoàn phiền muộn nửa ngày, đột nhiên, trong đầu nàng linh quang chợt lóe: Chẳng lẽ Văn thái sư yêu thích chính là dung mạo của đại tỷ? Ân, cái này ngược lại không phải là không có khả năng, cây cải củ cải trắng mỗi người mỗi ý, có thể Văn thái sư thật thích loại hình này cũng không chừng...

Trái tim nhỏ của Bạch Tiểu Hoàn vì chính mình đột nhiên nghĩ đến loại khả năng này, kích động "Oành oành oành" run rẩy đến mấy lần, nàng không nhịn được phấn khởi suy đoán, này có phải là chính nói rõ... Cùng đại tỷ tướng mạo tương tự, mà lại so với nàng càng mỹ lệ hơn, cũng có cơ hội lấy được cái nam tử như thần kia quan tâm?

Bạch Tiểu Hoàn càng nghĩ càng khẳng định, càng nghĩ càng kích động, hưng phấn làm thế nào cũng ngủ không được, đơn giản nhắm mắt lại cẩn thận mưu tính ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!