Chương 42: Cuối Cùng Cũng Thẳng Thắn Thổ Lộ

Editor: Tiffany"s sister

- Heo​

Bạch Ngọc Khuyết không thèm để ý tới ánh mắt soi mói đầy địch ý của Ẩn Khôi, nàng "Bạch bạch bạch" chạy vòng qua cái bàn rộng lớn, một mạch đi tới bên người Văn Trọng, đen mặt định nói chuyện, nhưng đột nhiên nghĩ đến gì, con mắt đảo một vòng, cả người

- nhu tình chân thành sáp lên người Văn Trọng.

Nàng nhanh chóng tìm tòi trong ký ức, học âm thanh điệu đà thường ngày của Tô Đát Kỷ, uốn éo người nói: "Ân ~~ không phải chàng đáp ứng người ta ~ phải chăm sóc bản thân thật tốt, vì sao người ta vừa vắng mặt một lúc, thì chàng lại không nghe lời? hửm~"

Một tiếng "Hửm~", Bạch Ngọc Khuyết nỗ lực mô phỏng theo Tô Đát Kỷ, đem âm cuối kéo thật dài... Lời vừa nói xong, nàng

- mẫn cảm nhận ra được, vai của Văn Trọng nhẹ nhàng run rẩy, Bạch Ngọc Khuyết —khổ tâm dữ dội, lòng bàn tay đổ một tầng mồ hôi mỏng.

Tuy nhiên cũng may, da mặt nàng đủ dày, trong tích tắc phục hồi tinh thần lại như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bình tĩnh rút ra quyển thẻ tre từ trong tay Văn Trọng, nhẹ nhàng đẩy "đã hoá đá"

-- Văn Trọng một cái, dùng thanh âm cực kỳ ôn nhu từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, nói: "Văn Trọng ~ đừng nhìn nữa, chúng ta nên đi nghỉ trước, có được hay không vậy

~?"

Văn Trọng chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt quái lạ nhìn kỹ Bạch Ngọc Khuyết đang "diễn sâu", như là bị Tô Đát Kỷ nhập vào xác.

Bạch Ngọc Khuyết tinh tế phát hiện, một sợi gân xanh tầng tầng nhảy lên đến mấy lần trên thái dương của Văn đại soái ca, trái tim nhỏ bé của nàng cũng loạn nhịp theo như xe cút kít đi qua đèo dốc "phình phịch phình phịch".

Về phần Ẩn Khôi, từ lâu đã chết đứng như Từ Hải, cô ta không thể tin vào mắt mình mà nhìn cái con tiểu yêu quái này dám to gan làm càn như thế trước mặt Sát Thần Văn Trọng, nội tâm của Ẩn Khôi kinh hoàng gào thét...

Ẩn Khôi vạn vạn không nghĩ tới, còn tưởng rằng Sát Thần Văn Trọng sẽ đánh bay cái con tiểu yêu này, rồi sau đó tru sát nó, rồi…. éc, không có sau đó….... Sau đó, Văn Trọng lại coi như chuyện thường mà quay đầu thản nhiên nói với mình: "Ẩn cô nương, sắc trời đã tối, cô về trước chuẩn bị một chút, sáng sớm mai, đại quân sẽ xuất phát đúng giờ."

Tại sao lại như vậy! Chính mình muốn Văn Trọng xem xét lại hàng thư, dùng quốc gia đại sự làm cớ, thật vất vả mới lấy được cơ hội ở chung với Văn Trọng, trăm ngàn lần không nghĩ tới... !

Trong lòng Ẩn khôi buồn rầu, nhưng đành giả vờ rộng rãi gật đầu cười, lại giả vờ vô tình nhìn tiểu yêu quái kia một chút, lúc này mới oán hận xoay người, cáo từ rời đi.

Ẩn Khôi vừa ra khỏi mành trướng chưa đầy một giây, Bạch Ngọc Khuyết

- lập tức bình tĩnh đứng thẳng người, đi vòng qua bàn, bình tĩnh đi ra ngoài soái trướng.

Văn Trọng bình tĩnh nhìn cả người tỳ bà tiểu yêu đều viết hai chữ "Lúng túng", không cao không thấp nói: "Đứng lại."

Bạch Ngọc Khuyết dừng một chút, vẫn cảm thấy không có mặt mũi lưu lại, nàng bình tĩnh làm bộ không nghe thấy, tiếp tục bình tĩnh đưa tay vén lên mành lều.

Đúng vào lúc này, bất thình lình một luồng thuật khí nhu hòa bắn tới, dưới sự bất ngờ, Bạch Ngọc Khuyết không kịp đề phòng, cả người

- bị cuốn lại ở bên trong, rồi nhanh chóng kéo nàng bay đi như một con nhộng nhỏ nhắn, sau đó va vào trong lồng ngực của Văn Trọng đang ngồi ở đằng kia.

Lòng Bạch Ngọc Khuyết đột nhiên nhảy lên, chậm rãi ngẩng đầu lên, thì đập vào mắt là con ngươi sâu thẳm như vực sâu không đáy của Văn Trọng...

Bệnh háo sắc của nàng phát tác, mê muội nửa ngày, lúc này mới hoàn toàn phát hiện, cả người của nàng đang ngồi ở trong lồng ngực cường tráng của Văn Trọng, Bạch Ngọc Khuyết kinh hoàng , dùng sức tránh ra, nhưng làm thế nào cũng không có cách nào thoát ra được.

Nàng đành lấy lại bình tĩnh, nhìn Văn Trọng lạnh nhạt nói: "Sao nha? Đại danh đỉnh đỉnh

-- Văn thái sư, ngài muốn trắng trợn cường đoạt dân nữ sao?"

Văn Trọng làm lơ khiêu khích của Bạch Ngọc Khuyết, bình tĩnh nhìn tiểu yêu quái trong lồng ngực của mình, nửa ngày, không nhanh không chậm kết luận: "Nàng đang giận."

Bà nó! Người ta đã ẩn giấu sâu như vậy, người này vẫn có thể nhận ra được? Không hổ là có nhiều hơn mọi người một con mắt!

Còn nữa, chàng nhận ra – thì cứ nhận ra đi, sao còn muốn nói ra? Sẽ làm cho ta không ngẩn đầu lên làm người được, có biết hay không...

Bị nói trúng tim đen, Bạch Ngọc Khuyết thẹn quá thành giận, nàng bỗng ngẩng đầu đến, nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn mĩ của Văn Trọng lớn tiếng nói: "Phải! Người ta đang giận đó, thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!