Chương 38: Sầu Phong Tiên Tử Không Hiền Chút Nào Nha

Editor: Tiffany Trương"s sister​

Tuyệt sát trận của yêu tộc vô cùng bá đạo, nó lấy hết tu vi của những người bố trận ngưng tụ thành một thể, tạo thành một luồng kiếm khí mang đầy sát khí, nó lại có thêm Chướng Nhãn thật cao minh, làm cho khi đứng trong trận, đất trời sẽ trở nên tối tăm.

Mà cái cỗ kiếm khí mạnh mẽ kia sẽ biến hóa hư ảo che ngợp bầu trời, từ bốn phương tám hướng, vô thanh vô thức công kích, làm cho mỗi một góc độ của bất cứ ai bị nhốt trong đó, đều bị phơi bày trước sức tàn phá của dòng kiếm khí này, Tuyệt sát trận là vũ khí trí mạng của đám sói yêu ở Hiên Viên Mộ, một khi trận bày ra, tuyệt đối sẽ làm cho nạn nhân chết không kịp ngáp.

Vậy mà hôm nay... con mắt đỏ tươi của Xích Miểu không thể tin nổi, hắn gắt gao, nhìn chằm chằm vào vị huyền sam nam tử đang đứng trong trận kia: Dù Văn Trọng đã bốn phía thụ địch, mà còn có thể đột nhiên mọc ra một con mắt cực kỳ lợi hại như vậy, giúp hắn thoát khỏi kiếm khí mà Xích Miểu vừa dùng hết toàn lực để đánh lén nữa! Cái tên Văn Trọng này, nói cho cùng, mi có phải là người hay không đêy….!

Xem ra, tuyệt sát trận đã thất bại, aiz, đành phải tha hắn một trận thôi! Xích Miểu tâm không cam lòng không nguyện cắn răng, rốt cục quyết định, hắn nhanh chóng xoay người, thừa dịp Văn Trọng còn không rảnh phân thân, nhanh chóng trốn đi tìm chủ nhân của mình, trước mắt, tựa hồ cũng chỉ có chủ nhân mới có thể cứu mình.

Lúc này, Văn Trọng còn ở trong tuyệt sát trận, con mắt đột nhiên xuất hiện ở giữa trán của hắn dường như đoán được chủ nhân của nó đã không còn bị nguy hiểm đến tính mạng, thì dần dần biến mất, trong khoảnh khắc, cái trán của hắn lại khôi phục vẻ trơn bóng như lúc ban đầu.

Lúc này, đột nhiên nhận ra được Xích Miểu muốn bỏ chạy, trong phút chốc, ánh mắt Văn Trọng lạnh lẽo: Một tên Ác lang hiểm độc như vậy, hôm nay nếu như mình tha cho nó, thì sẽ hậu hoạn khôn lường!

Văn Trọng liền đánh ra một roi, đẩy lùi thuật khí ở quanh thân mình, rồi nắm lấy thời cơ, ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng vung lên, một tia sáng màu bạc vô cùng ác liệt nhanh chóng đánh về hướng của Xích Miểu đang muốn bỏ chạy kia!

Bạch Ngọc Khuyết ngưng thần nhìn tới, ánh bạc kia chính là cây Ngân Long Tiên trong tay của Văn Trọng. Trong tích tắc, roi bạc kia đã "Đùng" một tiếng, đập vào lưng của Xích, làm cho Xích Miểu văng xa hơn ba trượng!

Một đám khói đen dày đặc phun lên rồi tản ra, hiện ra một con sói lớn, miệng phun đầy máu tươi, nằm ngã xuống đất thoi thóp, nhìn thân hình của kia, cao tới ba mét, thảo nào thành tinh là phải.

Sau khi đánh trúng Xích Miểu, Ngân Long Tiên lại tự động xoay tròn, bay trở về trong tay Văn Trọng. Từ lúc Văn Trọng ném Ngân Long tiên, đến khi roi tự động bay trở về, trước sau không đầy mấy giây, mà hoành hành ở Hiên Viên Mộ nhiều năm, hung hăng càn quấy, tự cho mình là vô địch

----- Lang Vương Xích Miểu, đã bị một roi của Văn Trọng đánh cho trọng thương trở về nguyên hình!

Lúc này, sói yêu trong Tuyệt Sát Trận, vốn đã chết gần bảy tám phần, còn lại một đám sói yêu thì đã khiếp ý bộc phát. Giờ thấy thảm trạng của Lang Vương, thì lập tức mất đi niềm tin, trong khoảnh khắc, trận pháp liền đại loạn, bị Văn Trọng dùng roi quất thêm hai ba lần đánh tan.

Từng người từng người xiêu xiêu vẹo vẹo ngã trên mặt đất, kinh sợ nhìn Văn Trọng đang đứng ở giữa kia, hắn đã giết mấy trăm sói yêu, một thân mặc sam lại không hỗn độn chút nào, phảng phất như sát thần, đoạt mạng người đơn giản như dễ như trở bàn tay!

Những yêu quái khác của Hiên Viên Mộ thấy cảnh này thì kính nể thấp thỏm, nhìn vị nam tử huyền sam phất phới trong gió kia. Từ khi Lang Vương soán quyền, lang tộc độc đại, Lang Vương coi những yêu quái của chủng tộc khác như nô lệ thấp hèn, tùy ý dằn vặt đùa bỡn, bọn họ luôn bị lang tộc làm nhục, có thể nói, mỗi ngày như sống trong nước sôi lửa bỏng.

Bây giờ, cái tên ác ma ép ở lòng của bọn hắn mấy tháng nay, rốt cục bị Văn Trọng đánh về nguyên hình, lòng bọn họ không thể không vui sướng , nhưng lập tức, cũng vì vận mệnh của chính mình mà lo lắng, Sau khi Văn Trọng thu thập xong đám sói yêu này, thì sẽ xử trí chúng ta như thế nào đây?

Bạch Ngọc Khuyết còn vì Văn Trọng đột nhiên xuất hiện con mắt thứ ba mà chấn động, đột nhiên, liền thấy Tuyệt Sat trận bị phá, mấy trăm con tinh anh sói yêu bị diệt không sót một mống, mà người khởi xướng

-- Văn Trọng, thì lại ung dung thu hồi song tiên, chỉnh lại tay áo không chút ngổn ngang của mình, từng bước từng bước không nhanh không chậm bước về phía Xích Miểu – đã bị đánh về nguyên hình, miệng phun máu tươi, vẫn còn kéo dài hơi tàn.

Lúc này Xích Miểu, đã không còn hung hăng thường ngày, chỉ nằm trên đất, sợ hãi nhìn vị kia đang từng bước một tới gần, bóng người kiên cường, trong đôi mắt vẩn đục, tràn đầy khẩn cầu tha thiết. Văn Trọng cúi đầu nhàn nhạt nhìn kỹ một thân chật vật Xích Miểu, ánh mắt lạnh như băng bên trong không có một tia cảm tình:

Hắn nguyên bản không phải là người nhẹ dạ, mà tên Lang Vương này, không chỉ trăm phương ngàn kế trộm lấy Kim Long song tiên, mà còn cấu kết di tộc, tàn sát mấy ngàn bách tính tay không tấc sắt ở biên cảnh Ân Thương, còn giết đi nhiều trung dũng tướng sĩ của mình. Trong trận đánh hôm qua, trên bãi tha ma hoang vu của Bắc Mang sơn, không biết lại có thêm bao thi hài của bọn trẻ vô tội!

Một tên ác yêu như vậy, chết bao nhiêu cũng không đủ! Văn Trọng lạnh lùng nhìn kỹ vị không ngừng run rẩy Lang Vương, nửa ngày, hắn chậm rãi giơ lên thon dài tay phải ——

Sự sợ hãi trong mắt Xích Miểu lập tức bạo lên tới đỉnh điểm! Thân thể cao lớn của hắn tầng tầng rụt lại, một tiếng rên rỉ suy yếu, không nhịn được trầm thấp phát ra!

Lũ yêu quaí đều sợ hãi căng thẳng nhìn chòng chọc tình cảnh trước mắt: Hiên Viên Mộ hung hăng độc ác nhất

--Lang Vương, lần này... Tựa hồ có vẻ như thật khó còn khả năng sống sót ...

Nhìn Xích Miểu, kẻ đã từng ngông cuồng tự đại, nhưng giờ dáng dấp đáng thương, lòng của Bạch Ngọc Khuyết thoáng nổi lên một tia không đành lòng, tuy nhiên, nàng lập tức tỉnh táo lại , Một tên có dã tâm lại ác độc như hắn, nếu không trừ diệt, sẽ nguy hại càng nhiều sinh linh, hắn thực là chết không hết tội.

Thấy Văn Trọng tay đã nhấc lên, lòng bàn tay xuất hiện một đoàn minh lệ bạch quang chậm rãi chuyển động, đang lúc mọi người cho rằng sự tình đã không còn có thể cứu vãn được nữa, thì *một đóa tường vân nhìn như chầm chậm, trên thực tế tốc độ cực nhanh từ chân trời đàng xa nhẹ nhàng bay tới, kèm theo một giọng nữ trong trẻo kiêu căng cực kỳ: "Đạo hữu, Thủ hạ lưu tình!"

*một đóa tường vân: một đám mây

Tất cả mọi người trong cốc đều kinh hãi, đồng thời ngẩng đầu nhìn, bỗng nhiên nhìn thấy đám mây ngũ sắc, mà đứng ở trên, là một nữ tiên, mang một thân áo rườm rà lòe loẹt, tướng mạo diễm lệ đến cực điểm, biểu hiện vênh váo tự đắc.

Lũ yêu của Hiên Viên Mộ vừa nhìn thấy tướng mạo cô gái này, nhanh chóng dồn dập cung cung kính kính quỳ gối. Chỉ một thoáng, xung quanh chỉ còn dư lại Bạch Ngọc Khuyết cùng Văn Trọng hai người còn đứng.

Thấy ngay cả Bạch Tiểu Giác cũng bị Bạch mẫu lôi kéo quỳ xuống, Bạch Ngọc Khuyết đau lòng, ai nha, đất này đầy hòn đá nhỏ, đầu gối nhỏ mềm của Bạch Tiểu Giác làm sao có thể chịu được! Chuyện này, quả thật tàn phá thiếu niên nhi đồng! Làm bậy quá đi...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!