Chương 36: Bị Kích Thích Nên Phát Bịnh--- Hoa Kỳ Lân

Hai mắt Bạch Ngọc Khuyết sáng như sao nhìn về bóng lưng của Văn Trọng ở phía trước, hoàn toàn an tâm rồi: Có Văn Trọng ở đây, Xích Miểu cùng Ẩn Khôi lại mất đi Phạm Thiên, dù bọn chúng lợi hại đến đâu, nếu đấu với Văn Trọng thì cũng như trứng chọi đá.

Nhưng ... Nghĩ đến tổn thương trên ngực Văn Trọng không có cách nào khép lại, Bạch Ngọc Khuyết bắt đầu mơ hồ lo lắng, bị đẳng cấp cao Thần khí như Phạm Thiên gây thương tích, e rằng không thể dễ dàng chữa trị như vậy...

Nàng do dự một chút, chạy nhanh đuổi theo Văn Trọng, ngập ngừng nói: "Ách... Văn Trọng, thương thế của chàng... có nghiêm trọng lắm không?"

Văn Trọng hơi nghiêng đầu: "Không sao."

Bạch Ngọc Khuyết bất đắc dĩ, chỉ đành phải nói: "Chàng... Chàng đừng có cậy mạnh chịu đựng nha..."

Văn Trọng một mạch đi về phía trước, không hề quay đầu nhìn nàng, tóc đen bị gió thổi nhẹ lên, xuyên thấu qua khe hở của những sợi tóc, Bạch Ngọc Khuyết mơ hồ thấy hắn hơi nhếch nhếch môi, trầm tĩnh nói: "Một con Lang Vương nho nhỏ mà thôi, không gì phải sợ."

Bạch Ngọc Khuyết bị nụ cười ngàn năm khó gặp của Văn Trọng làm cho hoa mắt, sắc tâm bùng nổ nửa ngày, mới thoáng bị đè nén xuống

Hai người đi một đoạn, khi tới gần cái hồ nước nhỏ bên cạnh quân trại. Văn Trọng dừng lại, hướng về gò đất cao gần bờ hồ nhàn nhạt nói: "Đi ra đi."

Bạch Ngọc Khuyết sững sờ một giây, lập tức hiểu được, Văn Trọng đang gọi Hắc Kỳ Lân...

Nhưng không ai ngờ, hơn nửa ngày, phía sau cái gò đất kia vẫn im ắng không có động tĩnh, Bạch Ngọc Khuyết buồn bực, liền nhiều chuyện ló đầu ra thăm dò nửa ngày, đều không thấy được gì.

Nàng không nhịn được nhỏ giọng hỏi: "Ồ? Văn Trọng, Hắc Kỳ Lân đang ở đâu vậy?"

Văn Trọng hơi nhíu mày, hai mắt sâu thẳm bình tĩnh nhìn chằm chằm cái gò đất ở bên cạnh hồ nước kia, thoáng nổi lên một tia nghi hoặc nửa ngày, hắn lại tăng thêm âm lượng, nói: "Hắc Kỳ Lân!"

Lần này, tiếng nói của hắn vừa vang lên, Bạch Ngọc Khuyết rốt cục nghe được một tiếng bước chân hỗn loạn, "lẹt xẹt, lẹt xẹt", nhưng thanh âm kia khi tiến khi lùi, tựa hồ cực kỳ do dự.

Bạch Ngọc Khuyết buồn bực, thì ra Hắc Kỳ Lân đang ở đây nha, nhưng thái độ này

-------bộ nó muốn tạo phản hay sao? Cả gan không nghe lệnh của Văn Trọng! Lúc này Bạch Ngọc Khuyết thật là thắc mắc dễ sợ, nhìn chòng chọc gò đất kia.

Gió thổi âm u, ánh trăng mờ ảo, lúc này, trời đã tờ mờ sáng. Nghĩ tới tình cảnh bây giờ của Bạch gia, Bạch Ngọc Khuyết không nhịn được hối thúc: "Hắc Kỳ Lân, ngươi muốn nũng nịu gì đây? Lại không phải là nữ nhân, lẽ nào đi ra đường còn phải tô son điểm phấn sao?"

Sau một lúc, một cái "bóng thú" do do dự dự, thân hình kỳ quái to lớn, cuối cùng cũng rón rén bước ra từ phía sau gò đất.

Bạch Ngọc Khuyết thở phào nhẹ nhõm, cuôi cùng cũng gọi được lão tổ tông kỳ quái này đi ra rồi!

Ngờ đâu! Khi nàng vừa định thần nhìn lại, nhất thời bị kinh hãi, liền cuồng loạn sặc nước miếng: "Khặc khặc khục... Ngươi ngươi ngươi... Hắc Kỳ Lân ngươi điên rồi! !"

Vì kinh hãi quá độ, nàng sặc tới tay chân đều mềm nhũn, chộp ngay tay áo của Văn Trọng, yếu ớt nói: "Văn Trọng, chàng chàng... Chàng nhìn thấy không! Mau mau... Mau đi cứu Kỳ Lân của chàng đi, nó... Nhất định phát bệnh rồi... ! Trời ơi, có ai cứu vớt giùm trái tim bé nhỏ của tui không!"

Chỉ thấy cái bóng thú kia rốt cục như hạ được quyết tâm, nhanh chóng phi thân trên mặt nước, đi thẳng về phía bên này.

Bóng thú lúc này có thể được diễn tả như "Sinh vật kỳ quái " —— Cái đầu lớn như rồng chứa đầy lông như bờm của sư tử của nó lúc này đã được bị tỉ mỉ chải chuốt qua , còn dùng dây thừng màu hồng phấn không biết làm bằng vật liệu gì, xiêu xiêu vẹo vẹo tết thành mười mấy cái bính thật tinh tế ở hai bên đầu. Y chang thôn cô trong phim Bến Thượng Hải. Chưa hết, trên đỉnh đầu còn không quên đeo theo một bông hoa lụa màu đỏ cực lớn làm điểm nhấn cho đám bím tóc bồng bềnh kia ( Heo:

y chang hoa lụa trên áo chú rể mà bà kon hay thấy trong phim Tàu đó)

Những bím tóc nhỏ kia bay theo gió đêm, lảo đảo, lúc lắc theo bước chân của vị chủ nhân thần thú của nó, y như nữ chủ trong phim Quỳnh Dao, nhìn cực kỳ "lừa tình"....

Cái thân hình như sư tử với bộ lông ngăn ngắn ngắn của nó, hiện này được trau chuốt gọn gàng phẳng phiêu, đã thế còn hào phóng bôi thêm một lớp dầu bôi tóc, sáng lấp lánh rực rỡ, phản chiếu ánh trăng trắng muốt, trong nháy mắt làm mù đôi mắt của Bạch Ngọc Khuyết.

Mà chuyện này... Còn chưa phải shock nhất, Bạch Ngọc Khuyết run rẩy che mắt, trong lòng bất lực lẩm bẩm:

Ngươi ngươi ngươi... Đường đường là một con Kỳ Lân, làm ơn không có chuyện gì thì đừng cười quỷ dị như một thằng tâm thần được hay không? Được rồi, dù có cười, thì miệng há lớn như vậy làm cái gì? Bộ sợ dân tình không nhìn thấy cái bộ răng trắng bóc, tựa hồ như mới dùng công nghệ cao mà tẩy trắng cấp tốc của ngươi sao... !

Thái dương củaVăn Trọng giựt mãnh liệt, vuốt trán, hờ hững kéo lại caí tay áo bị cái "móng sói" đang run rẩy của Bạch Ngọc Khuyết giựt giựt.

Tuy hắn cũng bị tạo hình mới cóng, kinh thế hãi tục của Hắc Kỳ Lân "làm hết hồn một chút, nhưng sẽ không ngoắc mồm như Bạch Ngọc Khuyết, hắn chỉ bất động thanh sắc nhìn Hắc Kỳ Lân từ trên xuống dưới, đánh giá toàn thân của nó.

Toàn thân là bộ lông già ngắn củn cỡn, không lấn át được bắp thịt hùng tráng của Hắc Kỳ Lân. Khi bị ánh mắt sắc bén như điện của Văn Trọng lướt qua chỗ nào, thì chỗ đó sẽ không kìm lòng được run rẩy một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!