Editor: Tiffany"s sister
- Heo
Trên khoảng đất trống bên ngoài quân trướng, quân Ân Thương đang vô cùng phấn khởi nhậu nhẹt, có người còn hưng phấn vén tay áo lên vây quanh đống lửa ngồi tán dóc.
Hẳn là nhìn quen sinh ly tử biệt từ lâu, nên dù hôm nay có người bị thương thậm chí chết đi, bọn họ vẫn cứ nỗ lực vui cười, vì từ trong chiến tranh đen tối tàn khốc mà may mắn sống sót mà hoan hỉ.
Bạch Ngọc Khuyết bị sự rộng rãi sảng khoái của bọn họ cảm hoá mà không kìm lòng được, lúc này, gen "mạch bá" bị ngột ngạt rất lâu của nàng đột nhiên bộc phát, thật muốn tiến lên hát một bài, đem hết thảy ấm ức hậm hực trong ngực quét đi sạch sành sanh.
Cho nên, Bạch Ngọc Khuyết nhất thời nhiệt huyết dâng trào, xoa eo, dùng tư thế ra sàn của Thiên Vương Hồng Kong bước tới rồi hét lớn: "Này... Alo Alo —— Mại dzô, mại dzô, bà con mau nhìn sang bên này a!"
Khi mọi binh sĩ nghe thấy lời này, đều kinh ngạc dừng lại động tác, từng người từng người mở to hai mắt nhìn lại, giống như hiệu ứng Domino vậy, một truyền mười mười truyền trăm, toàn quân cũng dần dần không còn âm thanh. Chỉ một thoáng, phảng phất toàn thế giới đều yên tĩnh lại, lúc này, Bạch Ngọc Khuyết trở thành tiêu điểm của toàn bộ thung lũng!
Mấy vạn con mắt hướng về nàng, có nghi hoặc, có hưng phấn, có hiếu kỳ... tiểu Cát ở phía sau Bạch Ngọc Khuyết thấy vậy liền đỏ cái mặt nhỏ lên, do dự nửa ngày, hắn nhanh chóng tìm cái đống lửa gần nhất cúi đầu ngồi xuống, ngụy trang thành một bộ "Ta cùng với cô ấy không quen," như thể hắn là người qua đường Giáp.
Bạch Ngọc Khuyết đầu đầy hắc tuyến xoạt xoạt nhìn qua: Pà nó, ta nói tiểu Cát nha, không phải người ta đang muốn hát một bài sao, ngươi có cần chạy nhanh như vậy không ???
Có một vị binh sĩ lớn mật cười trêu ghẹo: "Bạch cô nương, cô gọi chúng ta nhìn gì vậy?" Bạch Ngọc Khuyết ho khan một cái, dũng cảm ưỡn cái bộ ngực xẹp lép của mình, lớn tiếng nói: "Khà khà ~ các vị đại ca, hôm nay mọi người thắng trận, làm tiểu nữ ta rất ngưỡng mộ, vì thế —— bây giờ ta muốn hát một bài vì mọi người chúc mừng!"
Vừa nghe Bạch cô nương muốn hát, hết thảy binh sĩ nhất thời phấn khởi, nhanh chóng vỗ tay như sấm, tiếng ủng hộ thúc giục liên tiếp vang vọng khắp thung lũng.
Bạch Ngọc Khuyết nhìn quanh, nhất thời hăng hái lên, "Xoạt" một thoáng, nhảy lên một cái cọc gỗ cao bằng nửa người ở bên cạnh, trước sự kinh ngạc tới há mồm trợn mắt của binh sĩ, một tay nắm lại như đang cầm micro, tan nát cõi lòng rống:
"Dân ta ơi, tối nay thật thật hạnh phúc ~ Ố ố ồ! Dân ta ơi, tối nay thật thật hạnh phúc ~ hắc! Dân ta ơi, tối nay thật thật hạnh phúc ~ hô hô hố! Dân ta ơi, tối nay thật thật hạnh phúc ~ hắc, hắc, hắc! Yêu sao yêu sao yêu a yêu hắc... Yêu sao yêu sao yêu a yêu hắc... hạnh phúc, hạnh phúc, tối nay thật nha, thật hạnh phúc! Khà khà ha ha! !"
Một khúc vừa hoàn tất, bên trong thung lũng to lớn bỗng yên tĩnh, lại có một con quạ đen bay qua sân khấu kêu "éc éc", cảnh tượng thật quỷ dị, Bạch Ngọc Khuyết cuối cùng phục hồi lại tinh thần từ trong mê say, thì thấy tất cả mọi người mang bộ dáng xác sơ tiêu điều trong gió, khà khà! Bị chấn động chứ gì?
Bạch Ngọc Khuyết đắc ý tiêu sái hất tóc, cảm xúc mãnh liệt của mạch bá trong nàng đã bị khúc hát này làm cho bùng lửa lên rồi!
Nàng định đem khúc hát "uy chấn toàn trường" này lặp lại thêm bảy, tám lần nửa, đột nhiên chợt thấy trong mắt của mọi người vẻ mê man, phút chốc lại mơ mơ màng màng làm nàng nhớ tới một chuyện: Đây là ca khúc mình thích nhất, tuy ca từ có chút đơn giản thô bạo, nhưng đối với những cổ nhân này, có phải hay không hơi quá mức thâm ảo?
A... Thảo nào trước đây, mỗi lần mình ngâm nga ca khúc này, Văn Trọng đều trưng ra bộ mặt đại tiện, hóa ra, lấy sự thông minh của hắn, căn bản nghe không hiểu bài hát tuyệt vời đơn giản như con gián của tương lai này.
Mạch bá đồng chí Bạch Ngọc Khuyết cau mày suy nghĩ hai giây đồng hồ, linh quang chợt lóe lên, dõng dạc nói: "Được rồi! giờ ta sẽ vì mọi người hát một bài thiên cổ thần khúc! ~~ "
Nàng nhanh chóng nghĩ, hát lên Du Dương to rõ: "Hai con thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi!!! Éc éc!! Cha thằn lằn buồn hiu gọi chúng đến mới mắng cho!!!! ồ ô ô!!!" Aiz, tiếp theo nên hát bài gì nữa đây, thực sự là khó xử quá a! con ngươi linh động của Bạch Ngọc Khuyết xoay vòng vòng, hoàn toàn rơi vào chứng bệnh tiến thoái lưỡng nan.
Đúng vào lúc này, đột nhiên nàng nhìn thấy, cách đó không xa, một vị binh sĩ bị đứt mất một chân, chỗ băng vải trên bàn chân, còn lúc ẩn lúc hiện có vết máu chảy ra.
Dưới sự nâng đỡ của các chiến hữu, hắn khập khễnh đi tới bên đống lửa ngồi xuống, cười to cùng với bạn bè binh sĩ chung quanh cùng uống rượu, tựa như hắn không hề mất đi một cái chân, mà những binh sĩ xung quanh hắn, cũng là mặt không đổi sắc, bồi hắn rượu, đưa hắn miếng thịt lớn, cũng không hề toát ra bất kỳ vẻ mặt thương hại đồng tình nào.
Cảnh tượng như vậy, không biết sao, đột nhiên đánh sâu vào lòng Bạch Ngọc Khuyết, trong nháy mắt, một thủ khúc sớm đã bị nàng vùi vào tro bụi ký ức, trong phút chốc lại thoáng hiện lên ở trong đầu của nàng!
Bạch Ngọc Khuyết bỗng dưng thu liễm lại, nỗ lực đè nén xuống nhiệt huyết sôi trào, lớn tiếng nói: "Đêm nay, ta phải đem một khúc anh hùng ca, hiến cho những người đang ngồi nơi đây, các ngươi thật là anh hùng!"
Nói xong, Không thèm nhìn phản ứng của mọi người, nàng liền cao giọng hát:
"Nơi phương Bắc khắp nơi khói lửa
Ngựa hí vang, đao kiếm sáng lòa
Tấm lòng như Hoàng Hà cuồn cuộn
Ai cùng ta tung hoành ngang dọc hai mươi năm
Hận điên cuồng, muốn vung đao giết giặc
Bao nhiêu huynh đệ đã vùi thân xứ người
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!