Editor: Tiffany"s sister – Heo
Bạch Ngọc Khuyết vừa bắt nạt vật cưỡi ngay ở trước mặt chủ nhân của nó, càng tệ hơn nữa, nàng còn bị cái con giảo hoạt vật cưỡi này chơi xỏ, nó còn dám kệch cỡm vạch trần mình ở trước mặt Văn Trọng, hic, cho nên nàng cũng hơi chột dạ, vì thế, nàng ở bên ngoài phiêu diêu nửa ngày mới đi vào lều vải.
Trong soái trướng, lúc này đang đốt một ngọn nến thô to màu mỡ bò, Văn Trọng mặc một thân huyền sam nhẹ nhàng, ngồi ở sau bàn đọc sách dưới ánh nến. Nhớ tới chuyện lúc nãy, Bạch Ngọc Khuyết không khỏi có chút tò mò hỏi: "Khà khà, Văn Trọng, lúc nãy ngài đi đâu vậy?"
Văn Trọng không có lên tiếng, hắn không nhanh không chậm lật thêm một trang sách, Bạch Ngọc Khuyết bĩu môi: "Xuất quỷ nhập thần!" Văn Trọng hai mắt nhìn sách, nhàn nhạt trả lời: "Không liên quan gì tới ngươi."
Cơn bát quái đang cháy hừng hực của nàng trong thoáng chốc đã bị diệt sạch, Bạch Ngọc Khuyết lập tức nghẹn họng, mạnh mẽ trừng bằng nửa con mắt, tại sao ngay cả một cái ánh mắt, người ta còn không chịu bố thí, không thể làm gì khác hơn, nàng rầu rĩ không vui chui về bên trong túi ngủ của mình, vừa hướng về cái bóng người ngồi nghiêm chỉnh kia trợn trắng mắt, vừa âm thầm cằn nhằn: "Hơn nửa đêm không ngủ, chắc cũng không làm được chuyện tốt đẹp gì!"
Chờ Bạch Ngọc Khuyết hoàn toàn chìm trong giấc ngủ, hơi thở phát ra đều đều nhẹ nhàng. Văn Trọng chậm rãi buông bản binh thư, cởi ra ngoại sam rộng thùng thình của mình, lộ ra y phục màu trắng đã sớm bị vết máu thấm ướt của mình, nơi ngực của hắn, là một lỗ hổng to bằng nắm tay, máu tươi đang không ngừng chảy ra. Văn Trọng nhìn vết thương nửa ngày, nhíu mi, tùy ý dùng băng vải quấn lại.
Đột nhiên, hắn như nghĩ tới điều gì, cặp mắt lạnh lẽo trong phút chốc nhắm lại, hắn cấp tốc ra khỏi soái trướng.
Rạng sáng ngày thứ hai, Bạch Ngọc Khuyết bị một loạt tiếng trống vang dội đánh thức, trong lều sớm đã không thấy bóng Văn Trọng, Bạch Ngọc Khuyết rất buồn bực, người này cả đêm đều không ngủ sao?
Nàng gian nan bò ra túi ngủ, dùng thanh khiết thuật chỉnh trang lại bộ dáng của mình, rồi vội vội vàng vàng đi ra ngoài hóng chuyện.
Chỉ thấy bên ngoài lều lớn, sắc trời còn chưa sáng hẳn, thì có ngàn vạn binh lính, dưới sự chỉ huy của tướng lĩnh đang dồn dập xếp thành hàng hướng về phía xa xa chạy đi, tuy nhiều người, nhưng rất có trật tự, tuyệt không hỗn loạn. Bạch Ngọc Khuyết dõi mắt nhìn lại, quân số của bọn họ cũng khoảng mười mấy vạn quân.
Bọn họ nhanh chóng chạy về hướng tập kết theo nhịp trống, bước chân họ nhanh tạo nên tro bụi gần như muốn phủ kín bầu trời, tiếng trống dồn dập như mưa vang lên, khí hậu mùa thu ở Nam Cương hơi khô, lúc này lại tràn ngập không khí căng thẳng nồng đậm báo hiệu mưa gió sắp nổi lên.
Này này, đây là không khí sắp sửa đánh trận sao? Trong lòng Bạch Ngọc Khuyết giật mình, nàng bận bịu nhanh chóng đi theo. Cách chỗ đóng trại của Quân đội Ân Thương mấy dặm có một bình nguyên, nơi này hiện nay có hai phe khác biệt quân đội đang đối đầu. Bạch Ngọc Khuyết sợ nhất là nhìn thấy đổ máu chém giết, bởi vậy nàng nhanh chóng chọn cái gò núi nhỏ có tầm nhìn trống trải rồi leo lên, từ trên cao nhìn xuống, quan sát chiến sự đang ở thế giằng co phía trước.
Phía bên quân Ân Thương, mấy vạn quân đội bước chân nhẹ nhàng không hề phát ra âm thanh, chỉ có âm thanh của lá cờ bị gió thổi bay "phần phật," tự dưng nhấn mạnh bầu không khí kiêu hùng mà bi tráng. Phía trước soái kỳ, Văn Trọng mang chiến giáp màu bạc, mặt không cảm xúc ngồi ngay ngắn ở trên người Hắc Kỳ Lân, ánh mắt nhàn nhạt nhìn di tộc đại quân đang đứng ở cách đó mấy chục trượng.
Bên cạnh Văn Trọng có một vị trí thấp hơn, chính là Lý Thượng, hắn đang cưỡi ở trên chiến mã la to: "Bọn di tộc man tử các ngươi, sao không tiếp tục làm rùa đen rút đầu, ngày hôm nay lại muốn tìm cái chết à! Ha ha ha! Vậy chúng ta sẽ tác thành các ngươi đi!"
Vì cách quá xa, Bạch Ngọc Khuyết không thể không vận dụng pháp lực, mới có thể nhìn rõ tình hình của quân địch, hơn một nửa bọn chúng ngồi trên lưng ngựa, một nửa còn lại cầm cung tên đao thương đi theo phía sau, bọn họ ăn mặc thống nhất đồng phục quần da thú, đầu cắm lông chim, nhìn vào, thì đây là kiểu hóa trang điển hình của dân tộc thiểu số ở phía nam.
Dẫn đầu của địch quân, là một thiếu nữ dáng dấp xinh đẹp mà không mất đi anh khí, nàng cưỡi ở một con tuấn mã cao to uy vũ màu trắng, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Ân Thương đại quân đang ở phía đối diện. Cô gái này, Bạch Ngọc Khuyết không cần đoán, liền biết là vị Ẩn Khôi
---di tộc thủ lĩnh không thể nghi ngờ.
Ẩn khôi hơi nghiêng người, quay về phía không khí trong suốt bên cạnh, thấp giọng nghi vấn nói: "Lang Vương, ngươi nghĩ nếu đối phương bị chúng ta tập kích, sẽ rối loạn nội bộ sao? Chúng ta vẫn không có làm tốt công tác chuẩn bị, lần này tùy tiện xuất binh, thực sự là hạ sách!"
Lang Vương Xích Miểu đang ẩn thân bên cạnh Ẩn Khôi đột nhiên phát ra thanh âm lạnh lùng: "Hai canh giờ trước, Văn Trọng không biết tại sao nắm được vị trí ẩn giấu của yêu quân, một mình hắn đã giết chết mấy trăm yêu tộc của bọn ta, nếu ta không mượn sức mạnh của Phạm Thiên, đem tộc nhân cấp tốc di chuyển, Hiên Viên Mộ bộ tộc sẽ còn gánh chịu ngập đầu tai ương.
Hôm nay nếu bọn ta không chủ động đánh phủ đầu trước, dùng chiến thắng lấy lại sinh cơ, thì không quá ba ngày, chúng ta sẽ bị Văn Trọng giết sạch!"
Ẩn khôi hơi có vẻ lo ngại nói: "Hôm nay, ngươi có mấy phần chắc chắn?"
Xích Miểu "Khà khà" nở nụ cười, âm lãnh nói: "Mười phần!" Ẩn khôi kinh hãi, không dám tin nhìn Xích Miểu, Xích Miểu cười đắc ý nói: "A, ta đã quên nói cho ngươi, tối hôm qua, Phạm Thiên đại triển thần uy, nên Văn Trọng bị trọng thương! Khà khà, nếu hôm nay hắn muốn chống lại chúng ta, nhất định phải lấy ra Kim Long tiên, đến lúc đó, ta sẽ có biện pháp đoạt lại, nhiệm vụ của ngươi, là dụ cho hắn sử dụng Kim Long tiên!"
Việc đã đến nước này, không còn cách nào khác, Ẩn Khôi giơ cao tay phải lên, hướng về di tộc binh sĩ đang ở phía sau lưng mình làm cái thủ thế, trong khoảnh khắc, mấy vạn di tộc đại quân thét to vọt tới như gió cuốn mây tan.
Ân Thương bên này, Văn Trọng nhìn quân địch đang chen chúc mà đến ở phía xa, khuôn mặt tuấn mĩ trong phút chốc nổi lên một tia cực thiển cười gằn, hắn chầm chậm giơ tay phải lên ra hiệu, nhàn nhạt nói: "Đi thôi."
Ân Thương binh sĩ đứng ở phía sau đã từ lâu không kiềm chế nổi, lúc này thấy thái sư ra lệnh, nhất thời ý chí chiến đấu sục sôi hướng về di tộc binh sĩ xông tới.
Rất nhanh, quân đội của hai bên sáp lại giáp lá cà, tiếng chém giết cùng binh kiếm tấn công "Ầm ầm, keng keng" vang dội cả vùng trời, làm cho không khí vốn đang yên tĩnh bị quấy nhiễu vặn vẹo bụi bay mịt mù, xa xa đường chân trời rộng mở, mặt trời chậm rãi nhô lên, chiếu rõ cảnh chém giết kịch liệt phía trước, tạo ra khung cảnh tráng lệ hơi mang theo vài phần tàn nhẫn.
Về nhân số, có thể nói, hai phe thế lực ngang nhau, về vũ khí, thì phía quân đội Ân Thương có vẻ nhỉnh hơn một chút, lại có thêm vị thái sư đại nhân dũng mãnh như chiến thần đánh đâu thắng đó tọa trấn, Ân Thương quân từng người từng người sĩ khí đại chấn, sục sôi ý chí chiến đấu, ôm quyết tâm tất thắng.
Ngược lại, ở bên phe di tộc, những binh sĩ này sớm đã nghe thấy đại danh "Sát Thần Chiến trường " của Văn Trọng, hôm nay bọn họ lại chủ động tới cửa khiêu khích, nhưng khi gặp vị Sát Thần trong truyền thuyết này, nhất thời từng người từng người như chim sợ cành cong, dũng khí giẫm đạp thi thể của tộc nhân, xông về phía trước để chém giết càng ngày càng yếu đi. Tình hình trận chiến nhanh chóng bắt đầu đi tới hồi kết, xu thế thắng lợi càng ngày càng rõ ràng, phía Ân Thương quân càng đánh càng hăng!
Ẩn khôi tức giận không thôi, nhưng nàng cũng biết, có Sát thần Văn Trọng ở trên chiến trường tọa trấn, bản thân nàng lại không có danh tiếng gì, các tộc nhân hoang mang sợ hãi, cũng là chuyện đương nhiên, nhưng vì hoàn thành nhiệm vụ lần này, nàng lại không cam lòng, linh cơ hơi động, nàng dùng chắc chắc khẩu khí la lớn: "Các anh em, không cần phải sợ, Văn Trọng đã bị trọng thương, chống đỡ không được bao lâu, mọi người nhanh chóng xông lên, ai có thể bắt sống hắn, Chủ thần sẽ ban cho người đó vinh quang của trường sinh bất tử!"
Những di tộc binh sĩ kia vừa nghe xong, thì nhất thời từng người từng người hưng phấn như được tiêm thuốc kích thích : Ồ……
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!