Chương 28: Đáng Thương Tỳ Bà Tinh Bị Mù Chữ

Editor: Tiffany"s sister

- Heo​

Gian nan làm tốt tính toán ở trong lòng, tâm can của Bạch Ngọc Khuyết nơm nớp lo sợ, nhảy "bạch bach," nàng vừa vuốt nhẹ cái bàn tay thon dài to lớn kia, vừa đè xuống sợ hãi trong lòng. Nỗ lực nặn ra một nụ cười cổ quái, nàng lắp bắp nói:

"Ngài... Văn Trọng... người ta... người ta ngưỡng... Ách, là ..... Ngưỡng..."

Đồng chí mù chữ

-----Bạch Ngọc Khuyết đột nhiên bị bí, cau mày cắn môi bắt đầu trầm tư suy nghĩ: Nha nha nha, cái từ kia phải nói làm sao cho đúng vần đúng điệu đêy?

Đột nhiên, hai mắt Bạch Ngọc Khuyết sáng lên, nàng nhanh chóng nói tiếp: "Đúng đúng đúng! Người ta thật sự "chiêm ngưỡng" ngài... Cực kỳ thành kính chiêm ngưỡng ngài! Khà khà..."

Văn Trọng khựng lại một chút, hắn chậm rãi buông mắt, nhàn nhạt nhìn cặp móng vuốt nhỏ nhắn của Bạch Ngọc Khuyết đang run rẩy cầm chặt tay hắn.

Tuy rằng chỉ có hai, ba giây, Bạch Ngọc Khuyết hồi hộp cảm thấy tựa như ngàn năm. Hiển nhiên, Văn Trọng mặt mặt không đổi sắc rút tay của bản thân ra. Đôi mắt sâu thẳm như mực, tĩnh như ban đêm hiện ra sóng ngầm mãnh liệt, bề mặt thì không có gì, nhưng bên dưới lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi vì nó chứa đựng sức mạnh khổng lồ tiềm ẩn ở bên trong.

Hắn nhìn Bạch Ngọc Khuyết một chút, không nói gì, xoay người đi ra ngoài. Bạch Ngọc Khuyết sợ hết hồn: Cái tên này —— đây là sao! Hành động này có nghĩa là hắn đã tin tưởng, hay là đang muốn nổi giận?

Nàng thấp thỏm bất an nhìn cái bóng lưng thon dài kiên cường kia, vội la lên: "Ai... Ngài..." Rốt cuộc là có ý gì nha!!!..."

Văn Trọng không quay đầu lại, chỉ chậm rãi đi về phía cửa lều, hắn hơi nghiêng mặt, lạnh lùng nói: "Ngọc tỳ bà, rảnh rỗi thì nên đọc thêm nhiều sách một chút, dù cho ngươi là yêu quái, cũng không thể vô học như vậy."

"Ầm" một tiếng sét ngang tai, đầu của Bạch Ngọc Khuyết muốn nở hoa hết rồi! Nàng nghi hoặc nhìn thân ảnh củaVăn Trọng biến mất ở cửa lều, lòng kinh ngạc nói: Hắn hắn hắn... Nói vậy là ý gì? Chê người ta không có văn hóa? Nhưng người ta lúc nãy đâu có nói sai cái gì nha?

Đáy lòng Bạch Ngọc Khuyết trì độn đem lời nói lúc nãy của mình "tua" lại một lần, cũng không phát hiện sai lầm gì, trái lại, cảm thấy lúc nãy mình đã dùng từ cực kỳ tinh diệu —— chiêm ngưỡng, ôi chao, sao mình lại có thể hàm dưỡng như vậy đây? Sao trên đời này lại có một yêu quái thông minh cơ trí như mình chứ hả? Bạch Ngọc Khuyết típ tục YY, cảm thấy thông cảm sâu sắc cho tiền bối Độc Cô Cầu Bại….

aiz, thông minh quá nên không có đối thủ, …..

Ngẫm lại, tên Văn Trọng này, chỉ biết mang binh đi đánh giặc thảo nào bị mù chữ, mình dùng từ ngữ thâm thúy như vậy, hắn có thể hiểu được sao ~~ ai, làm một vị yêu quái có tố chất, văn hóa và tu dưỡng, nên tác phẩm nghệ thuật của nàng càng xuất sắc, chỗ cao không thắng mà...

Trong đầu của nàng chợt vang lên nhạc nền của bộ phim Độc Cô Cầu Bại " La la la…. Ai có thể hiểu được ta, mọi người đều say, một mình ta tỉnh, cô độc thống khổ? Là lá la…..

Nhạc nền được "tua" xong, Bạch Ngọc Khuyết quay về với hiện tại, nàng cô quạnh phiền muộn vạn đoan thở dài, rồi đi ra khỏi lều vải.

Vừa ra khỏi lều vải, lập tức, Bạch Ngọc Khuyết cảm nhận được cái gì gọi là vạn nhân chú mục! Bất kể là lính gác tuần tra chung quanh, hay là tướng sĩ đang thao luyện ở phía xa, đều không hẹn mà cùng xoay đầu lại, dùng ánh mắt hiếu kỳ, kinh ngạc, thậm chí... Sùng bái nhìn nàng!

Này này này, là sao đây?! Chuyện gì xảy ra? Tại sao mỗi người đều dùng ánh mắt nóng bỏng như vậy nhìn người ta? Ách, lẽ nào... Mình mới bị mộng du... biến thành super hero, Cứu vớt Địa Cầu, còn tiện thể ngăn cản người ngoài hành tinh xâm lấn?

Bạch Ngọc Khuyết cũng không biết, sau khi Lý Thượng đi ra soái trướng của Văn Trọng, càng nghĩ càng thấy thân phận của Bạch cô nương không bình thường, cho nên, hắn lập tức lặng lẽ truyền lệnh xuống, dặn dò những binh sĩ kia, vị Bạch cô nương này đã lặn lội xa xôi ngàn dặm từ Triều Ca đến đây để chăm sóc thái sư đại nhân, mọi tướng sĩ khi thấy nàng phải lấy lễ để tiếp đón, nếu dám mạo phạm Bạch cô nương, nhất định trừng phạt gấp bội!

Sinh hoạt trong quân doanh vốn khô khan, đột nhiên lại xuất hiện một cô nương xinh đẹp lung linh như vậy, làm cho mắt của những binh sĩ này đều sáng lên, đặc biệt, sau khi khi nghe xong tiểu Cát nước mắt nước mũi tèm lem, nghẹn ngào kể về sự tích cảm động của cô nương này đối với thái sư đại nhân một mảnh trung tâm, mọi người lại càng sùng bái này Bạch cô nương nha! Dĩ nhiên có can đảm tiếp cận vị thái sư anh minh thần võ, thần tượng vĩ đại của bọn họ! Phần dũng khí này, lập tức làm cho những nam tử như bọn họ đành phải ngả mũ chịu thua!

Bạch Ngọc Khuyết mê mang quay đầu quan sát chung quanh, ồ? Sao vừa mới thấy đây mà đã không thấy bóng Văn Trọng rồi? Hắn còn chưa nói là đồng ý hay không cho mình ở lại chỗ này đây...

Bạch Ngọc Khuyết biết rõ đạo lý rèn sắt khi còn nóng, liền, không nghĩ nhiều nữa, đưa tay ngăn cản một tiểu đội tuần tra binh lính đang đi ngang qua, lễ phép cười chào hỏi: "Ha ha... Mọi người khỏe không!"

Những binh sĩ kia vô cùng lễ phép ngừng lại, cũng không trả lời, từng người từng người dùng con mắt toả sáng nhìn Bạch Ngọc Khuyết, Bạch Ngọc Khuyết bị nhìn có chút không tự nhiên, gãi gãi đầu nói: "Khà khà, xin hỏi, mọi người có nhìn thấy thái sư không?"

Vị đầu lĩnh đội trưởng mang theo chút căng thẳng nhìn Bạch Ngọc Khuyết, lắp bắp nói: "Thái sư đại nhân ở... Ở —— "

Vừa định giơ tay chỉ hướng, đột nhiên, cách đó không xa, một âm thanh vui mừng của một người trẻ tuổi nói: "Tiểu Ngọc cô nương! Là cô sao!"

Bạch Ngọc Khuyết kinh ngạc quay đầu lại, thấy cách đó không xa đang đứng hai thanh niên, mặt hơi hơi có chút quen, ngay lập tức nàng nhận ra được, lúc trước, nàng gặp hai người này ở phủ thái sư, tuy nhiên lại không nhớ được tên.

Thấy ánh mắt của nàng có chút mê man, một trong hai người nhiệt tình nhắc nhở: "Tiểu Ngọc cô nương, ta A Vũ nha, lần đầu tiên cô vào phủ thái sư, chúng ta còn nói chuyện quá trời nha, cô không nhớ rõ ta sao?"

Mắt của Bạch Ngọc Khuyết sáng lên, ngay lập tức nghĩ ra được, cất giọng nói: "Tại sao không nhớ rõ? Ngươi là A Vũ, ngươi là A Thành phải không?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!