Chương 23: Tỳ Bà Tinh Bị Ép Bỏ Nhà Đi

Editor: Tifffany"s sister = Heo

------------​

Tô Đát Kỷ mỉa mai nở nụ cười, thở dài nói: "Thực là, dù cẩn thận mấy cũng có sơ sót a, lần trước trong tiệc mừng thọ của đại vương, phi tiên vũ cũng thực là quá rêu rao, aiz, là tỷ quá mức nóng vội, chuyện lần trước, tiện nhân Khương hậu kia ở phía hậu đài, nên nàng thấy được chút manh mối, không gì là không thể."

Bạch Ngọc Khuyết nhất thời cả kinh, nói: "Nếu nàng hoài nghi thân phận của chúng ta, rồi thỉnh Khương Tử Nha tới, nhất định muốn mượn đao giết người, Khương Tử Nha trong thời gian ngắn sẽ không làm khó dễ muội, nhưng vạn nhất hắn thấy được chân thân của tỷ tỷ, nhất định sẽ không bỏ qua cho tỷ, làm sao bây giờ?"

Thần sắc xinh đẹp của Tô Đát Kỷ ngưng lại: "Không cần lo lắng, lần này đi Đại Hoang Sơn, tỷ đã đem tình cảnh của chúng ta bẩm với Nữ Oa nương nương, nàng đưa cho chúng ta cái này —— "

Nói xong, từ trên đầu gỡ xuống một cây trâm cổ màu đỏ, đưa tới trước mặt Bạch Ngọc Khuyết, nói tiếp: "Cái này gọi là Ẩn Nguyên Trâm, một khi đeo nó vào, cho dù Nguyên Thủy Thiên Tôn tự mình đến, cũng không thể nhìn thấu nguyên hình của chúng ta, thêm vào đó, đại vương bây giờ đối với tỷ, cũng coi như cực kỳ sủng ái, Khương tiện nhân kia dù có hoài nghi, nhưng nếu không tìm được chứng cứ rõ ràng, nàng cũng không có can đảm làm gì ta."

Bạch Ngọc Khuyết cầm "Ẩn nguyên trâm" tỉ mỉ nhìn một hồi, chỉ cảm thấy trâm này hình thức cổ điển, căng bóng láng mịn, trong đó có hai chuỗi ngọc óng ánh, kết lại thành giọt nước. Ngoại trừ khá cổ kính một chút, không khác gì một cái trâm bình thường, căn bản không nhìn ra cái gì huyền cơ, Bạch Ngọc Khuyết thầm than, Nữ Oa nương nương này giàu nứt vách đổ tường, ngay cả cây trâm gài tóc đều có uy lực mạnh mẽ như vậy.

Tô Đát Kỷ đột nhiên nghĩ đến cái gì, hướng về Bạch Ngọc Khuyết nói: "Tiểu Ngọc, tỷ vốn xin Nữ Oa nương nương ban cho muội một cái bảo vật hộ thân, nhưng nương nương nói muội tự có cơ duyên, bây giờ nhìn lại, thiên hạ vạn sự quả nhiên đều ở trong dự liệu của nương nương."

Bạch Ngọc Khuyết bĩu môi: "Cơ duyên cái con khỉ! Rõ ràng nàng keo kiệt, không nỡ đưa cho ta một cái bảo vật!"

Tô Đát Kỷ vừa buồn cười vừa tức giận, quay sang Bạch Ngọc Khuyết trách mắng: "Tiểu Ngọc, không cho muội nói bậy! Nương nương há lại là loại người chỉ vì một cái bảo vật liền tính toán chi li? Lão nhân gia nàng nếu làm như vậy, tất có nguyên nhân, bằng vào hiện tại, lão già Khương Tử Nha đã biết thân phận của muội, nhưng cũng không làm gì được muội, liền đủ thấy nương nương thật là thần cơ diệu toán.

Được rồi, cũng đừng giận nữa, muội đó nha, tỷ đi không tới hai ngày, sao lại phát sinh nhiều chuyện như vậy! Thực sự không yên tĩnh! Trước tiên kể cho tỷ chuyện của muội cùng Khương Tử Nha."

Vừa vặn cũng tới bữa trưa, Bạch Ngọc Khuyết vừa ăn, vừa quơ tay múa chân đem chuyện hôm nay cùng Dương Tiễn, Khương Tử Nha giao phong từ đầu tới cuối tường thuật hết cho Tô Đát Kỷ, Tô Đát Kỷ cười đến hoa dung thất sắc, nói với Bạch Ngọc Khuyết: "Ha ha, Tiểu Ngọc, là tỷ trách nhầm muội, thì ra muội còn có kỹ năng thông minh đột suất, ha ha ha..."

Bạch Ngọc Khuyết đắc ý một chút, đột nhiên nghĩ đến Trụ vương, không nhịn được lặng lẽ nhíu mày, nói với Tô Đát Kỷ: "Tỷ tỷ, muội thấy đại vương, cũng thật không thể tin tưởng được, rõ ràng đối với tỷ muốn gì được nấy, nhưng còn thỉnh thoảng đi ve vãn nữ nhân khác, nếu hắn không nghe lời tỷ, vậy nhiệm vụ hạ phàm của chúng ta nếu muốn hoàn thành, thật khó a."

Tô Đát Kỷ cười nhạo một tiếng, ung dung thong thả nói: "Tiểu Ngọc à, nam nhân mà, đều tiện cả, tuy nhiên, tỷ vốn cũng không hi vọng hắn toàn tâm toàn ý với tỷ, chỉ cần trong lòng hắn, tỷ có phân lượng lớn nhất, như vậy, nhiệm vụ của chúng ta, không cần phải lo xong không làm được."

Bạch Ngọc Khuyết suy tư gật gật đầu, thầm nghĩ: Cũng đúng, muốn làm cho một cái hoa hoa công tử bỏ qua hậu cung ba ngàn, chỉ lấy một gáo nước để xài, có còn khó hơn lên trời. Bất luận gáo nước này ngọt ngào thoải mái cỡ nào, sợ rằng cũng không thỏa mãn được lòng tham vô đáy của hắn, xem ra, vẫn là tỷ tỷ nhìn thật chuẩn.

Ở chỗ Tô Đát Kỷ cọ cơm xong, Bạch Ngọc Khuyết mới ung dung về chỗ ở của mình, lúc này không giống xưa, tuy rằng tạm thời giải quyết được sát ý của Khương Tử Nha với mình, nhưng nàng còn chưa quên, bên cạnh hắn còn có một Dương Tiễn coi trời bằng vung lại tâm cơ thâm hiểm nha.

Bạch Ngọc Khuyết không dám tùy ý chạy loạn ra khỏi thành, đàng hoàng trở lại chỗ ở của mình. Ai ngờ, mới nhắc tào tháo tào tháo liền đến, Bạch Ngọc Khuyết mới vừa vào tẩm điện của mình, liền thấy một thiếu niên với một thân hồng y đẹp đẽ, cười toe toét, ngồi chéo chân bên cạnh bàn, nàng thấy tình thế không ổn, xoay người liền chạy, ai biết "Ầm" một tiếng, cách cửa phía sau như có bức màng vô hình ngăn cản, làm cho nàng không kịp chuẩn bị, té chổng vó!

Bạch Ngọc Khuyết nhanh chóng bò lên, kinh hãi thoái lui đến góc tường, xoa xoa cái cổ đau nhói của mình, lắp bắp nói: "Ngươi... Ngươi tại sao lại ở đây?"

Dương Tiễn "Xoạt" vén áo choàng lên, đắc ý nhướn mày nói: "Ha ha, tiểu yêu, tiểu gia ta muốn đi tới đâu, ngươi cho rằng có ai có thể ngăn cản được sao?"

Bạch Ngọc Khuyết nhanh chóng chuyển động não, nàng kiên quyết không muốn bị bắt trở lại cái tỏa yêu túi chật hẹp kia, nhưng trước mắt, trốn lại trốn không thoát, đánh lại đánh không lại, làm sao bây giờ làm sao bây giờ, chết mất, chết mất...?

Khi nàng còn đang tự rối loạn trận tuyến, tiểu thiếu niên Dương Tiễn vênh váo tự đắc đã đi đến trước mặt nàng, đôi mắt đẹp đẽ đánh giá Bạch Ngọc Khuyết từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, từ phải qua trái, Bạch Ngọc Khuyết bị hắn nhìn đến nổi cả người nhức nhối, không nhịn được kéo lại vạt áo trước ngực, cảnh giác nói: "Dương Tiễn, ngươi muốn làm gì? !"

Dương Tiễn "Xì xì" cười một tiếng nhỏ, tiếp theo càng cười càng lớn tiếng, cuối cùng thậm chí cười không đứng nổi, cảnh giác của Bạch Ngọc Khuyết thoáng chốc biến sạch, mắt nhìn chòng chọc Dương Tiễn như nhìn một đứa bệnh thần kinh, âm thầm nói: Đúng là tạo hóa trêu ngươi, *thiên đố anh "sắc", nhìn đẹp trai thế, mà khùng đến chùn bước đối thủ như vậy.

*thiên đố anh "sắc": trời ghen tị/ đố kị trai đẹp

Dương Tiễn vất vả lắm mới dừng cười, lau nước mắt, khinh bỉ nhìn Bạch Ngọc Khuyết, nói: "Ngươi... Ngươi cũng thật dám nghĩ... bằng vào dáng dấp xấu xí của ngươi, cho dù cởi sạch ném tới trên đường cái của Triêu Ca thành, phỏng chừng cũng không ai thèm nhìn vì sợ hư mắt, thế mà dám tự kỷ nghĩ là mình có giá... Aiz da, buồn cười quá đi được ha ha ha..."

Trái tim bé bỏng của Bạch Ngọc Khuyết bị lời nói chanh chua của Dương Tiễn làm cho rỉ máu đầy rẫy, thù cũ thù mới đồng loạt nổi lên, nàng không nhịn được trầm thấp lầu bầu nói:

"Đúng nha, ngươi nói đúng, mị lực của ta làm sao có thể cùng Dương Tiễn Đại thiếu gia so được... Nếu như ngươi bị cởi sạch vứt tại bên trong Triêu Ca thành, phỏng chừng bách tính của toàn Triêu Ca thành đều vây quanh xem! Nói không chừng, không quá hai ngày, làm cho ai đó từ một đóa hoa cúc nhỏ béo mập, liền bự thành một đóa hoa hướng dương tươi mơn mởn!"

Bị Dương Tiễn áp bức quá lâu, nàng nói ra lời này thực không khách khí, Dương Tiễn căn bản nghe không hiểu, nhưng nhìn nụ cười quái dị vô sỉ từ trên mặt của con tiểu yêu này thì biết rằng lời này 100% không phải thứ gì tốt lành.

Dương Tiễn nhíu nhíu đôi lông mày nhỏ, nói: "Tên tiểu yêu này, nói thầm cái gì đó, bản lĩnh thì cùi bắp, lại còn mồm miệng nhanh nhảu, còn dám nói bậy, coi chừng tiểu gia ta..."

Nói còn chưa dứt lời, Bạch Ngọc Khuyết mặt không hề cảm xúc cấp tốc tiếp lời: "Lấy nội đan của ta, đưa cho Hao Thiên Khuyển ăn chứ gì?"

Nhìn dáng vẻ nàng một bộ dửng dưng, Dương Tiễn nhất thời bị nghẹn, không phát tác ra được. Nửa ngày mới nhớ mục đích tới đây của mình, liền chuyển động con ngươi, bất động thanh sắc nhìn Bạch Ngọc Khuyết vài lần, dùng một loại cực kỳ huyền diệu giọng nói: "Này! Tiểu yêu quái, nghe nói ngươi yêu thích sư thúc của ta, có phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!