Editor: Tifffany"s sister = Heo
Nhưng Văn Trọng không ngờ phản ứng của Khương Tử Nha cực kỳ kỳ quái, trên khuôn mặt màu đồng như con nít của hắn chợt hiện lên: nhục nhã, quẫn bách, lúng túng, bất đắc dĩ, lần lượt chợt sáng lên rồi vụt tắt giống đèn Noel, có vẻ như tin xái cổ những gì mà Bạch Ngọc Khuyết vừa nói.
Thấy Khương Tử Nha vẫn còn liều chết giãy dụa, Bạch Ngọc Khuyết khí định thần nhàn, dùng đòn sát thủ cuối cùng của mình: "Ai, Khương đại thúc, chẳng lẽ... Ngài thật sự muốn cho toàn bộ bách tính của Ân Thương đều biết... Dáng vẻ của cái "vị trí nào đó" của ngài sao?" Dùng phương châm thà giết lầm còn hơn bỏ sót của mình, Bạch Ngọc Khuyết quyết định đánh cuộc ván này, liều mạng tới cùng, một sống hai chết.
Gò má của Khương Tử Nha chuyển biến từ hồng nhạt tới rỉ máu. Hắn lúng túng nhẹ giọng lẩm bẩm nói: "Ngươi... Ngươi thật vô liêm sỉ... Ngươi... Ngươi không thể làm vậy..."
Bạch Ngọc Khuyết bất giác cảm thấy một luồng rét lạnh hàn khí xung quanh, nàng nghi ngờ quay đầu lại nhìn Văn Trọng một chút, thấy hắn chỉ bất động thanh sắc mắt nhìn mình và Khương Tử Nha đấu võ mồm, lúc này mới an tâm quay đầu hướng về Khương Tử Nha "tiếp tục thẳng tay đe dọa":
"Khương đại thúc, ngài cân nhắc sao rồi? Aiz, cũng khó trách ngài không dễ chịu, dù gì cũng sống hơn một ngàn năm, là người tu đạo, lại gặp vấn đề mất thể diện như vậy, nếu như không cẩn thận lan truyền ra ngoài, không biết sư phụ của ngài
-Nguyên Thủy Thiên Tôn đại nhân, và mười một vị sư huynh của ngài biết, sẽ nhìn ngài như thế nào, e hèm... Aiz, người ta thật long vì ngài lo lắng nha."
Bạch Ngọc Khuyết vô liêm sỉ giũ ra một cọng cỏ cuối cùng này, quyết tâm đè chết con lạc đà cứng đầu họ Khương kia, quả nhiên, họ Khương xanh mặt nói: "Không cho nói! Được, ta... Ta thả ngươi." được voi đòi tiên, Bạch Ngọc Khuyết nói: "Sau này không được làm khó dễ ta!" Khương Tử Nha gian nan gật gật đầu, âm thanh có chút run rẩy: "được… được..."
Bạch Ngọc Khuyết thỏa mãn gật đầu "trẻ nhỏ dễ dạy", thấy Khương Tử Nha khuôn mặt màu đồng lẫn xanh đan xen, đạo bào màu xám rộng bao trùm lên cơ thể run run, cho thấy, trong lòng chủ nhân của nó đang chịu đựng dằn vặt khủng khiếp.
Đáy lòng Bạch Ngọc Khuyết bỗng sinh ra ra một loại cảm giác áy náy vì bắt nạt con gái nhà lành, lương tâm hiếm thấy phát thiện, nàng vỗ vỗ bộ ngực nhỏ gầy không tới hai lạng thịt của mình, cười thiệt là hòa ái dễ gần: "Khương đại thúc, bằng nhân cách làm người của ta, ngài yên tâm, chỉ cần ngài ngoan ngoãn, bí mật của ngài, từ đây cũng chỉ có đôi ta biết nha."
Nói xong liền hèn mọn quay về Khương Tử Nha chớp chớp mắt, một bộ "Trời mới biết ngươi biết ta biết" dáng vẻ.
Khương Tử Nha lập tức lảo đảo, nửa ngày mới đứng vững, sắc mặt ban đầu bị hoảng hốt thành xanh trắng, thoáng chốc lại đỏ phảng phất như bôi thuốc màu.
Bạch Ngọc Khuyết thấy sự tình giải quyết trong hòa bình, vui mừng lôi kéo tay áo của Văn Trọng nói: "Ai nha, thời gian không còn sớm, chúng ta mau trở lại đi ăn cơm đi."
Nói xong lại lễ phép quay đầu về Khương Tử Nha chào hỏi: "Khương đại thúc, hẹn gặp lại nha." Nói xong không them để ý Khương Tử Nha, lôi kéo Văn Trọng đi ra Cần Chính điện.
Đi rồi một đoạn, không chú ý tới Văn Trọng đang trầm mặc, Bạch Ngọc Khuyết một lòng chìm đắm trong chiến thắng tuyệt đối của mình với đệ nhất đại boss của Phong Thần Bảng, đắc ý nói: "Ha ha, Văn Trọng, sư thúc của ngài thật đần, ta nói gì hắn đều tin, aiz da, thật là đáng yêu nha!"
Vừa nói xong, chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm cái tay áo của Văn Trọng chợt bị kéo, suýt chút nữa, Bạch Ngọc Khuyết bị kéo cho té, nàng không hiểu ngẩng đầu lên, thấy gương mặt tuấn tú của Văn Trọng lạnh lung nhìn mình nói: "Ngọc tỳ bà, ngươi đến cùng còn dây thần kinh xấu hổ hay không! Trước mặt mọi người, dám nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy!"
Bạch Ngọc Khuyết trừng mắt nhìn, trong lòng thấy thật oan ức, nỗ lực giải thích: "Làm gì có trước mặt công chúng ở đây, không phải chỉ có một mình ngài là khán giả sao..."
Văn Trọng giận dữ, từng câu chữ từng chữ lạnh lùng nói: "Đây, không, phải, là, trọng, điểm! !"
Bạch Ngọc Khuyết tiếp tục oan ức: "Ta biết ta biết, nhưng cảnh tượng vừa rồi, ngài cũng thấy mà, sư thúc của ngài chính là tảng đá bên trong hầm phân, vừa thối vừa cứng, khó chơi, nếu ta không lừa hắn như vậy, hắn làm sao thể buông tha ta nha! Ta cũng bị bức ép bất đắc dĩ!"
Văn Trọng ngoắc ngoắc khóe miệng một chút, gương mặt tuấn tú mang theo một tia hàn ý cười rất nhanh xẹt qua, hắn híp híp đôi mắt lạnh lẽo, chậm rãi nói: "Ngọc tỳ bà, ta thật sự thật tò mò, ngươi trước đây, rốt cuộc đã làm gì với Khương sư thúc?"
Bạch Ngọc Khuyết nhăn khuôn mặt nhỏ, dùng ngón tay sờ cằm, trầm tư, vô ý thức tiếp lời: "ừ... Ta cũng thật tò mò nha..."
Văn Trọng giận dữ, không thèm để ý cái tên tiểu yêu quái đang giả ngây giả dại này nữa, lạnh lùng nói: "Qua hôm nay, đại vương sẽ không phiền nhiễu ngươi nữa, sau này, ngươi liền yên phận ngốc ở trong cung, nếu như còn dám trợ Trụ vi ngược, gây ra sai lầm, đợi ta trở về từ Nam Cương, nhất định sẽ không tha cho ngươi." Nói xong xoay người bước nhanh rời đi, xem phương hướng, có vẻ như đi ngự thư phòng.
Bạch Ngọc Khuyết bị cảnh cáo, trong lòng khó chịu, nhìn về hướng cái bóng lưng đã đi xa kia, nhăn gò má, lè lưỡi làm một cái mặt quỷ "Hung tợn".
Không ngờ, cái bóng lưng kia giống như có con mắt ở đằng sau, Văn Trọng đột nhiên xoay người lại, làm Bạch Ngọc Khuyết sợ hết hồn, cái mặt quỷ thu thế không kịp, tiếp tục duy trì chen mi trừng mắt, đầu lưỡi đang trong tình trạng quái dị sững sờ tại chỗ.
Nửa ngày mới phản ứng lại, lập tức như cái học sinh tiểu học dối trá bị tóm, ngoan ngoãn nghiêm mặt, tiện thể lấy lòng vẫy vẫy tay: "Ha ha, đi thong thả nha... Hôm nào trở lại nha..." Lời thoại này, nụ cười này, nếu có thêm một cái khăn đỏ nữa thì y chang tú bà bỉ ổi trong phim cổ trang luôn.
Văn Trọng đoán được Ngọc tỳ bà bị mình giáo huấn một trận, sẽ không phục, quả nhiên, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy cảnh tượng trong dự liệu, hắn vừa buồn cười vừa tức giận, lạnh lùng trừng cái con tiểu yêu đang phục thấp làm thiếp, rồi ngoan ngoãn cười kia, lúc này mới phất áo rời đi.
Bạch Ngọc Khuyết trải qua sóng gió mấy ngày nay, vất vả giải quyết vấn đề, nghĩ rằng Tô Đát Kỷ chắc đã trở về, nếu không thấy mình, chắc sẽ lo lắng .
Cho nên, nàng vừa rầm rì bài hát mới mà mình đang nghiền mấy ngày nay: "Em ngước nhìn lên—— mặt trăng bên trên —— ước mơ bay lên, ở tự do lênh đênh ~ bay lượn lênh tênh... à á a a a a
" vừa tung tăng đi về hướng cung điện của Tô Đát Kỷ.
Bạch Ngọc Khuyết mới vừa vào cửa điện của Tô Đát Kỷ, còn không thấy rõ cái gì, bất thình lình bị một cánh tay ngọc nhỏ dài tóm chặt lỗ tai bên phải, sau đó là âm thanh điệu đà của Tô Đát Kỷ Kiều Đà Đà: "Nha đầu chết tiệt kia! Muội lại gây chuyện nữa rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!