Chương 2: Đây Chính Là Văn Thái Sư?​

Tô Đát Kỷ vừa rời khỏi, Bạch Ngọc Khuyết không có việc gì làm, một mình buồn chán ở trong phòng đi tới đi lui, làm quen với địa bàn mới của mình. Đột nhiên, nàng phát hiện gần chiếc giường có một bàn trang điểm lớn, nàng bỗng khựng lại, đấu tranh nội tâm hết nửa ngày, Bạch Ngọc Khuyết rốt cục cũng quyết định chậm rãi đi tới, trong gương đồng loáng thoáng hiện ra một khuôn mặt tròn trịa thanh tú, so với diện mạo của nàng lúc trước có tám phần giống nhau, chỉ là làn da có vẻ trắng hơn một chút.

Bạch Ngọc Khuyết nhẹ nhàng thở phào một cái, không kìm lòng được bật cười. Tốt quá! Nàng thực không dám tưởng tượng, nếu như cho nàng mỗi ngày thấy một gương mặt xa lạ, cho dù nó có nghiêng nước nghiêng thành cách mấy, e rằng nàng cũng vô phúc tiêu thụ nổi.

Bạch Ngọc Khuyết yên lòng, thở phào nhẹ nhõm, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, nhưng bởi vì mấy ngày qua biến thành nguyên hình tỳ bà tinh, phần lớn thời gian đều là mê man ngủ, thêm vào đó, hiện tại trong đầu nàng lại rối thành một đoàn, vào lúc này Bạch Ngọc Khuyết nàng sao còn có thể buồn ngủ chứ ?

Nàng mở cuốn bí tịch kia ra xem, thấy trong đó toàn là lời ít mà ý thì nhiều, nhất là ghi chép rất cụ thể về việc vận dụng pháp thuật , liền ngồi lên giường, dựa theo ánh nến mà đọc.

Trí nhớ của Bạch Ngọc Khuyết quả nhiên không tồi, chỉ mất có ba ngày, nàng liền đại khái có thể nhớ hết những pháp thuật cùng khẩu quyết, tối đến, sau khi dùng xong những món ăn tinh mỹ mà nha hoàn đưa tới, Bạch Ngọc Khuyết liền thỏa mãn nằm trên giường, vỗ vỗ cái bụng căng tròn của mình.

Hiện tại, trùng sinh làm con sâu gạo quả thực không tồi, trên danh nghĩa nàng chính là nghĩa muội của sủng phi

-Đát Kỷ nương nương, mà sủng ái của đại vương đối với Tô Đát Kỷ, trên dưới Triều Ca, từ ông lão tám mươi, hay là đến đứa nhóc tám tuổi ở Tây Kỳ, ai ai cũng biết. Có thể nói là ngậm trong miệng sợ tan, ôm trong lòng sợ vỡ, làm tan nát biết bao trái tim thiếu nữ, cùng những thành phần cá biệt cắn răng oán hận tại sao mình lại sinh làm nam nhân.

Bởi vậy, ỷ vào quyền thế của Tô Đát Kỷ, trong cung này người nào thấy nàng đều phải cung kính gọi một tiếng "Ngọc tiểu thư" mỗi ngày cơm đến há mồm áo đến thì đưa tay, nhàn chán thì tu luyện một chút pháp thuật, những ngày tháng này, thật là mỹ mãn nha...

Bạch Ngọc Khuyết nghĩ đến mà khà khà bật cười, tròng mắt hơi chuyển động, khẽ đọc một câu khẩu quyết, một chùm nho đen từ đằng xa liền "vèo" một tiếng bay đến trong tay nàng, nàng thỏa mãn thu hồi pháp thuật bắt đầu ăn say sưa ngon lành.

Đột nhiên, ánh mắt Bạch Ngọc Khuyết sáng lên, nhớ đến hôm nay vừa học được thuật Thuấn Di, bây giờ lại là buổi tối, khà khà, những nhân vật nguy hiểm kia, thí dụ như Trụ vương, Văn Trọng, có lẽ đã sớm ngủ, sao mình lại không đi ra ngoài dạo chứ, dù sao mình cũng có thể lập tức thuấn di trở về, không sợ có nguy hiểm gì.

Chủ ý đã quyết, Bạch Ngọc Khuyết lấy ra cuốn sách kia ra xác nhận khẩu quyết một lần nữa, sợ đọc nhầm, hết cách thôi, ai bảo nàng vẫn còn là tay mơ, sau khi đọc xong, trong lòng liền tập trung nghĩ về một phương hướng, bạch quang lóe lên, trong phòng đã không có một bóng người.

Ớ ớ ớ? Đây là đâu? Trán Bạch Ngọc Khuyết chảy đầy mồ hôi lạnh, bây giờ nàng đang đứng trên một đỉnh núi cao, bốn phía thì mọc đầy những bụi cây, những cây đại thụ thì lại bị bóng đêm tạo nên những hình thù quái dị.

Cách đó không xa có rất nhiều mỏm đất nhỏ, xen kẽ theo hàng lối, không biết là gì. Trên bầu trời đêm ánh trăng mông lung, một cơn gió bay thoáng qua, cây cối khẽ lay động, thanh âm cỏ dại khẽ đung đưa, côn trùng lên tiếng kêu to, liên tiếp như vậy, làm cho một mảnh núi hoang vu càng tăng thêm mấy phần âm u quỷ dị.

Bạch Ngọc Khuyết có chút sợ hãi, mắt hơi chuyển động, thấy phía trước có một gò đất và một vật tựa hồ như tấm ván gỗ, lòng hiếu kỳ lại nổi lên, bản tính nhiều chuyện của Bạch Ngọc Khuyết lại phát tác, nàng liền bước nhanh tới, nương theo ánh trăng, Bạch Ngọc Khuyết cẩn thận xem xét chữ trên tấm ván gỗ, chữ này rất phức tạp khó phân biệt, có lẽ là chữ Triện đi, thật vất vả nửa ngày nàng mới có thể miễn cưỡng đọc ra: "Tiền —phong — doanh — Lý — A — Trung — chi — mộ."

Khó khăn lắm mới đọc xong mấy chữ này, Bạch Ngọc Khuyết liền hét lên "A ——" một tiếng, trong nháy mắt nàng liền phóng ra xa ba trượng.

Chuyện gì thế này... Đây chính là nghĩa địa! ! Trời ơi! Doạ chết tui rồi, doạ chết tui rồi! Bạch Ngọc Khuyết lẩm bẩm, cả người rét run, nàng cấp tốc sử dụng Thuấn Di thuật để mau mau hồi cung, nhưng mà, không biết tại sao, sau khi nàng đọc xong, lại phát hiện chính mình vẫn ngốc tại chỗ này, lại niệm, không phản ứng, ta niệm niệm niệm niệm... ! Vẫn như cũ không phản ứng! !

Chẳng lẽ mình lại đọc nhầm khẩu quyết rồi?? Cõi lòng tràn đầy tuyệt vọng Bạch Ngọc Khuyết bỗng dưng lại có một ý tưởng khác, thế là nàng hí ha hí hửng mà lấy ra cuốn bí tịch, ai dè, người tính không bằng trời tính, ánh trăng mờ mịt, một chữ nàng cũng nhìn không ra, làm sao bây giờ a? Hu hu, Ðát Kỷ tỷ tỷ, ngươi ở đâu a? Tiểu Ngọc thật sợ a, Tiểu Ngọc biết sai rồi, không nên không nghe theo lời tỷ liền chạy ra ngoài, hu hu , hôm nay mình thế nào cũng bị quỷ làm thịt...

Bạch Ngọc Khuyết hoảng sợ cùng tuyệt vọng, đứng trước nấm mồ, đột nhiên nhớ đến vị chuyên gia nào đó đã nói, trong lúc sợ hãi, hát thật lớn rất là hữu hiệu cho việc giảm bớt sợ hãi cùng căng thẳng. Vì thế, Bạch Ngọc Khuyết khụ khụ hai tiếng cho thông họng, hai mắt rưng rưng, lấy hết dũng khí, dùng giọng ca quỷ khóc sói rên của mình mà hát: "Em là một người dân... Nha hắc... Hôm nay thiệt là vui... Ka ka ka ... Hôm nay thiệt là vui..."

Wow, là ảo giác sao? Như thế nào mà toàn bộ núi đều yên tĩnh lại rồi? Sâu không còn kêu nữa? Gió không còn thổi nữa ? Liền ngay cả ánh trăng cũng sáng hơn chút ít? Trong lòng Bạch Ngọc Khuyết đắc ý, khà khà, mấy tên gia hỏa này có lẽ đều bị giọng ca tuyệt vời của mình trấn áp ? Ha ha, vậy mình liền hát tiếp, hát đến khi hừng đông, cho đến khi có thể nhìn rõ khẩu quyết liền có thể hồi cung rồi ~ ha ha...

Vì thế, Bạch Ngọc Khuyết lại thanh thanh cổ họng kế tục sự nghiệp ca hát: "Nhà em là nơi—— đất vàng dốc cao —— phía trên có em... A... ! ! !" Còn chưa hát xong, đột nhiên nghe thấy một thanh âm cách đó không xa tựa hồ là cực lực nhẫn nại có lẽ là do không thể nhịn được nữa quát: "Câm miệng!"

Bạch Ngọc Khuyết bị kinh sợ, nhất thời ngậm miệng, trơ mặt, ngây ngốc nhìn vào nơi vừa phát ra âm thanh. Phía sau một cây đại thụ trước mặt, một bóng người cao to chậm rãi đi ra, không thấy rõ dung mạo lắm, chỉ mơ hồ thấy người kia tựa hồ mang một bộ trường bào rộng thẫm màu, nhẹ nhàng lay động theo gió đêm, ánh mắt lạnh lùng nhìn mình chằm chằm.

Bạch Ngọc Khuyết lấy làm kinh hãi, hoảng sợ lui về sau vài bước, lập tức ý thức được phía sau chính là những nấm mồ, liền vội vàng dừng lại, vào lúc tiến thối lưỡng nan, không biết là lấy dũng khí từ đâu ra, nàng đánh bạo hướng phía bóng người kia lớn tiếng quát: "Ngươi là ai? Là người hay là quỷ? Hơn nửa đêm rồi không ở nhà ngủ , chạy đến bãi tha ma này làm gì, đầu óc ngươi không có vấn đề gì chứ?"

Lời lẽ đúng tình hợp lý, xong nàng lại quên mất rằng nếu dựa theo Logic của mình, chính nàng cũng là người có bệnh trong đầu.

Trong chớp mắt, bóng đen trước mắt lóe lên, bóng người kia đã Thuấn Di đến trước mặt Bạch Ngọc Khuyết, ách, kĩ thuật Thuấn Di của người này không tệ, có nên hỏi thăm hắn một chút về khẩu quyết không đây, ngạch, Bạch Ngọc Khuyết ngây thơ chớp chớp mắt nhìn chăm chú vào người trước mắt, cân nhắc xem độ khả thi này là bao nhiêu. Một lúc lâu sau, nàng từ bỏ, đơn giản là vì, người trước mắt này... Hẳn là một thanh niên đi, thực sự quá ~ quá không giống hạng người lương thiện.

Nam tử này thoạt nhìn khoảng chừng hai mươi, toàn thân vận một bộ trường bào rộng, dùng ngọc quan búi nửa phần tóc trên, phần còn lại thì tung bay trong gió đêm, khuôn mặt cùng bộ dạng hắn cực kỳ tuấn mỹ, sống mũi cao, đôi môi thật mỏng, bất luận là chỗ nào, đều hoàn mỹ không thể nói lên lời. Tiếc là đôi mắt hắn cứ như là hàn băng ngàn năm không thay đổi vậy, khi bị nó nhìn đến tựa như có thể bị đông lại, khí thế mạnh mẽ làm cho cả người như bị một cỗ cường lực từ ngàn dặm hướng tới.

Bạch Ngọc Khuyết nuốt một ngụm nước bọt, mỹ nam này vừa nhìn là biết không dễ chọc, nàng vội vàng pha trò cười ha hả giảm bớt không khí bị đông cứng: "Ha ha, cái kia... a soái ca, ngươi biết đây là nơi nào không? Ta... Ta không cẩn thận lạc đường , ec , ha ha..."

"Là ngươi." Nam tử kia đột nhiên nhàn nhạt mở miệng, thanh âm lạnh lẽo giống như ngọc nha? Là người quen? Vận khí không tệ! Bạch Ngọc Khuyết mừng tít mắt, ngốc hề hề nói: "Ha ha... Nguyên lai ngươi biết ta a, quá tốt rồi quá tốt rồi, vậy ngươi giúp ta trở về đi?"

Sóai ca kia nhìn nàng nửa ngày, lạnh lùng nói: "Ngươi tới nơi này làm gì?" Bạch Ngọc Khuyết thấy nam tử này không chỉ có nhận biết mình, hơn nữa pháp thuật cao cường, khí thế mạnh mẽ, có cảm giác nếu mình nói dối, có khả năng sẽ bị hắn nhìn thấu, dứt khoát liền đánh cược một lần, khai báo nội tình: "Ta... Ta hôm nay đang luyện thuật Thuấn Di thì, không biết sao lại đến đây, muốn trở về nhưng lại quên khẩu quyết... Ngạch..."

Cẩn thận từng li từng tí nhìn thanh niên nửa ngày, Bạch Ngọc Khuyết cắn ngón tay giả nai: "Ha ha, cái kia, ta thấy ngươi Thuấn Di rất giỏi ha... Cái kia... Nếu ngươi không có thời gian, hay là... Ngươi dạy ta khẩu quyết, tự ta trở về là được, được không?"

Nam tử kia không hé răng, vào lúc Bạch Ngọc Khuyết thấp thỏm bất an, nam tử kia đột nhiên lạnh lùng nói: "Ngọc tỳ bà, ngươi lại đang chơi trò gì?" Bạch Ngọc Khuyết sợ hết hồn, nam tử này dĩ nhiên biết chân thân của mình! Nguy rồi! Ngoài mặt Bạch Ngọc Khuyết làm như không có gì xảy ra cười ha hả, nhưng trong lòng thì lại đang nhẫm ẩn thân khẩu quyết mới học hôm qua, nàng nghĩ so với tên tiểu tử cường đại kia mà nói, ẩn thân có vẻ hữu dụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!