Vài giọt mồ hôi lạnh vô thanh vô tức từ cái trán rộng của Trụ vương lần lượt rơi xuống, mấy khối cơ trên khuôn mặt anh tuấn liên tiếp nhảy lên "Thình thịch ", cả người Trụ vương đều cứng lại.
Lúc đầu là bởi vì Bạch Ngọc Khuyết nói một phen bạo dạn nội dung hết sức hùng hổ:
Cái gì? Thái sư "Nhõng nhẽo đòi hỏi" bức Tiểu Ngọc đi vào khuôn khổ! Trời ạ! Chuyện này... là thật sao?! ... Thế giới này loạn rồi sao?
Cái gì? Còn có người nói mình "Thẹn thùng"! Ta... Ta... Ta không nghe lầm chứ!
Cái gì? Tiểu Ngọc muốn "Quăng" thái sư một bên để cho mình thị tẩm! ! Trời ạ... Không, không được!!
Một loạt dấu chấm than lần lượt liên tiếp oanh tạc trong đầu Trụ vương, đem đầu hắn nổ trống rỗng!
Cuối cùng, trong đầu Trụ vương như tối tăm không mặt trời chiếu xuống, nhiều lần không ngừng mà nhủ rằng mình từ nhỏ đã coi Văn Trọng như sư như cha, bây giờ mình và hắn cùng chung một cô gái lăn trên giường, cảnh tượng khủng bố như thế, như sét đánh ngang tai, không đủ từ ngữ để diễn tả tinh thần và trạng thái Trụ vương lúc này!
Hắn đã sớm quên mình đang ở nơi nào, chỉ máy móc xoay người, máy móc đi ra cửa, máy móc vấp ngưỡng cửa, máy móc suýt chút nữa té nhào, phá huỷ nửa đời anh minh...
Bạch Ngọc Khuyết cười giả dối, bạo dạng đuổi theo vài bước, thừa thắng xông lên, giả vờ cao giọng khát khao hỏi: "Đại vương! Đại vương! Ngài sao vậy? Nô tỳ vừa đề nghị, ngài cuối cùng muốn chọn loại nào á? Đại vương~"
Thấy Bạch Ngọc Khuyết ở phía sau "Nhiệt tình" truy hỏi, Trụ vương sững người lại, ngay sau đó lập tức tăng cước bộ, trong chốc lát đã ngoài trăm mét, cố gắng rời khỏi nơi đáng sợ đã hủy hoạt quan niệm thuần khiết này của hắn! Tốc độ kia, quá nhanh, quả thực có thể so với quán quân điền kinh thế vận hội Olimpic!
Ngoài điện, các cung nữ mắt ai nấy đều sắp rơi ra, các nàng vừa nhìn thấy gì! Đại vương từ trước đến giờ uy phong lẫm liệt khôi ngô hùng tráng, lúc này lại hốt hốt hoảng hoảng lảo đảo chạy thật nhanh, như thiếu nữ đáng thượng bị một ác bá truy đuổi vậy!
Mà ở phía sau đại vương, Ngọc tiểu thư từng bước ép sát, hai mắt toả sáng, tỏ rõ vẻ khát cầu, vẻ mặt phấn khởi! Rõ ràng giống như một mỹ nữ tuyệt sắc khó có thể khống chế tình cảm, gấp muốn bắt công tử bột thiếu gia về nhà tùy ý yêu thương!
Trụ vương hôm nay như cắm cánh! Trong nháy mắt, ngoài điện, liền biến mất không còn bóng lưng "Thất kinh" đáng thương của hắn nữa, Bạch Ngọc Khuyết xoay người vào cửa, xoa eo, bắt đầu cười lớn, chỉ còn lại một đám ngoài cửa điện ngây người ngổn ngang trong gió...
Chỉ cần nghĩ tới bạo quân luôn luôn ngông cuồng tự đại vừa trưng ra một bộ bị sét đánh đến mất hồn mất vía, Bạch Ngọc Khuyết liền không khống chế được muốn cười to, khà khà, xem ngươi sau này còn dám tới trêu chọc bổn cô nương hay không! Xem ra, đối phó loại thỉnh thoảng nổi lên sắc tâm này, biện pháp duy nhất chính là: Biến bị động thành chủ động, từ cừu nhỏ hóa thân làm sói, khà khà! Ta phải càng háo sắc hơn hắn, cái này kêu là lấy bạo chế bạo!
Bạch Ngọc Khuyết thật vất vả tỉnh táo lại, lập tức triển khai Thuấn Di Thuật đi thái sư phủ. Dù sao, Trụ vương không phải là kẻ dễ bị lừa, vừa rồi tuy rằng hắn bị mình lấy khí thế dũng mãnh ép sát, khó bảo đảm một lúc nào đó sẽ không phục hồi tinh thần lại.
Mình vừa nói với người ta đêm nay sẽ tới chỗ Văn Trọng "Thị tẩm", cho nên hôm nay bất luận như thế nào cũng phải nghĩ biện pháp cầu xin Văn Trọng để cho mình qua đêm thái sư phủ! Bằng không, nếu như bị bạo quân kia biết mình trêu đùa lừa dối hắn, cái mạng nhỏ của chính mình chỉ sợ cũng xong.
Bạch Ngọc Khuyết trước tiên nghĩ đến gian phòng mà Hoa bà bà chuẩn bị cho mình ở thái sư phủ kia, tiếp đó, nàng đọc thầm Thuấn Di quyết, "Xèo" một tiếng, cả người liền biến mất tại chỗ!
Không biết qua bao lâu, "Ầm" một thoáng, Bạch Ngọc Khuyết đột nhiên đừng lại, mông ngã vào mặt đất cứng rắn, nàng kêu đau đớn một tiếng, hai tay xoa cái mông "Ôi ôi".
Ngắm nhìn bốn phía, Bạch Ngọc Khuyết trong nháy mắt xanh mặt, nàng bây giờ không ở thái sư phủ, nơi này rõ ràng là hoa viên hoàng cung, may mà chung quanh không có người, bằng không đột nhiên Bạch Ngọc Khuyết nhảy ra, còn không biết muốn nổi lên bao nhiêu sóng gió!
Bạch Ngọc Khuyết ngập tràn u oán, nhớ tới chuyện lúc trước, nợ mới hận cũ đồng thời xông tới, nàng không nhịn được giơ chân mắng to: "Cái gì mà Thuấn Di quyết chứ! Tới lúc mấu chốt liền như dây xích, ngươi thực sự là phép thuật bại hoại! Bại hoại đến vô dụng! !"
Ai biết nàng nhảy lên một cái, lại đau mông, Bạch Ngọc Khuyết "Ô ô" kêu đau đớn hai tiếng, vô cùng thống khổ bắt đầu dùng sức xoa bóp mông.
Đột nhiên, cách đó không xa truyền đến một tiếng cười khẽ "Xì xì", Bạch Ngọc Khuyết sợ hết hồn, chợt ngẩng đầu lên, liền thấy trên một ngọn núi giả, không biết từ lúc nào, có một thiếu niên áo đỏ ngồi trên đó!
Thiếu niên này khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, lúc này đang đung đưa hai chân ngồi trên núi giả.
Hắn cực kỳ tuấn tú, buộc nửa phần tóc trên lại, còn lại thì tùy tính xõa tung. Một gạch màu đỏ ước chừng hai ngón tay giữa trán tôn khuôn mặt vốn đã anh tuấn thêm đặc biệt thần khí.
Nhưng mà, khiến người chú ý nhất vẫn là cặp mắt thiếu niên kia, ngăm đen sáng sủa, trong trẻo mà thấm thấu.
Nhưng mà, nhìn kỹ thì sẽ phát hiện, trong cặp mắt kia thỉnh thoảng chợt lóe lên vẻ cao ngạo. Làm cho thiếu niên nhìn bế ngoài giống như ánh nắng tươi sáng, nhưng bên trong lại không giấu được vẻ kiêu căng tự phụ.
Bạch Ngọc Khuyết duy trì tư thế hai tay xoa mông, ồ ồ ồ? Thiếu niên này là ai nha? Trong hoàng cung này lúc nào còn xuất hiện thiếu niên xinh xắn như thế? Bạch Ngọc Khuyết xấu xa nghĩ.
"Này! Ta nói ngươi đó yêu quái xấu xí, làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào tiểu gia ta thế? Ta cảnh cáo ngươi, tuyệt đối đừng mê luyến tiểu gia! Tiểu gia ta anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong, yêu quái ngươi lại xấu xí như thế, ta tuyệt đối sẽ không có khả năng coi trọng ngươi đâu! Rõ chưa?"
Thiếu niên cười nhìn Bạch Ngọc Khuyết, một lời nói ý vị sâu xa, nếu như quên đi đáy mắt trêu tức cùng hứng thú kia, hắn liền giống như thiếu niên toàn tâm toàn ý vì nàng mà suy nghĩ, khuyên nàng khổ ải vô biên quay đầu là bờ.
Phản ứng đầu tiên của Bạch Ngọc Khuyết là sợ hết hồn, nguy rồi, mỹ thiếu niên này là thần thánh phương nào? Có thể nhìn ra mình là yêu quái! Không được, thật nguy hiểm! Nàng lập tức bắt đầu suy nghĩ làm sao để bình yên vô sự từ tay vị thiếu niên trước mắt vừa nhìn liền biết không trêu chọc nổi này trốn ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!