"Văn hội chính thức bắt đầu, xin mời các vị sĩ tử chuẩn bị, đề mục đêm nay – Cúc Hoa!"
Tiếng nói vừa dứt, trong sảnh nhất thời im lặng, chỉ còn tiếng bàn tán khe khẽ. Không ít người bắt đầu cầm bút, suy nghĩ câu chữ, hoặc chuẩn bị giấy mực để vẽ tranh.
Tưởng Thông Võ vừa nghe thấy thị nữ mở miệng, lời đang tới bên miệng lại nuốt xuống, chỉ hung hăng liếc nhìn Thẩm Ngọc một cái, thấp giọng nói:
"Việc này… xong hội rồi ngươi phải nói rõ với ta."
"Yên tâm." Thẩm Ngọc mỉm cười, đáp lại thản nhiên, ánh mắt đã chuyển về phía đài cao.
Một loạt sĩ tử nối nhau lên đài, thơ hay tranh đẹp liên tiếp xuất hiện, tiếng trầm trồ khen ngợi vang khắp đại sảnh. Nhưng ánh mắt nhiều người vẫn thỉnh thoảng hướng về bàn Thẩm Ngọc, chờ xem vị Giải Nguyên công danh chấn kinh thành này có biểu hiện ra sao.
Trên lầu hai, Mộ Dung Thanh vẫn ngồi yên, ngón tay khẽ gõ lên thành ghế, ánh mắt dõi xuống đài đầy hứng thú. Bên cạnh nàng, người trẻ tuổi kia nghiêng đầu nói khẽ:
"Điện hạ, nàng ta thật sự sẽ tham gia sao?"
"Đương nhiên." Mộ Dung Thanh nhếch môi, đáy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, "Giải Nguyên công sao có thể bỏ qua cơ hội lập uy?"
Quả nhiên, giữa những tiếng xôn xao, Thẩm Ngọc đứng dậy. Ánh sáng từ đèn lồng chiếu xuống, khiến bóng dáng nàng càng thêm thanh nhã. Từng bước, từng bước, nàng đi lên đài cao, khí thế không quá mạnh mẽ nhưng khiến người ta không dời được mắt.
Tống Văn khẽ thở ra một tiếng:
"Đến rồi…"
Ngay cả Tưởng Thông Võ, vừa rồi còn đầy tâm sự, giờ cũng phải tập trung ánh mắt, thầm chờ xem nàng sẽ làm gì.
Thẩm Ngọc đứng trên đài, ánh mắt đảo qua một vòng, thấy dưới đài bao nhiêu ánh mắt đều chăm chú nhìn mình. Nàng khẽ cười, nhận lấy bút mực thị nữ đưa tới, chậm rãi hạ bút.
Chữ viết như rồng bay phượng múa, vừa cứng cáp vừa lưu loát. Không khí trong sảnh dần yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng bút chạm giấy.
Rất nhanh, một bài thơ đã hiện rõ:
> Hoàng hoa thùy ngữ tiếu thu phong,
Lạc diệp vô thanh tiễn mộ hồng.
Độc thưởng nhất chi nhân vị lão,
Hương tâm bất biến ỷ tàn đông.
Bút vừa dừng, dưới đài liền bùng lên một trận ồ vang.
"Hay!" – tiếng khen ngợi vang khắp nơi.
Tống Văn hai mắt sáng rực, Tưởng Thông Võ cũng không nhịn được hừ một tiếng, nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ tán thưởng.
Trên lầu hai, Mộ Dung Thanh khẽ nhướng mày, môi cong lên một đường cong lạnh nhạt:
"Quả nhiên… không khiến bốn cung thất vọng."
Nàng khẽ hắng giọng, cầm trong tay một xấp thơ văn, giọng nói mềm mại nhưng đủ để mọi người nghe rõ:
"Đêm nay các vị công tử đều tài hoa xuất chúng, văn chương tuyệt diệu, khiến tiểu nữ bội phục. Trong đó, có một đầu thi từ khiến tiểu nữ tâm động không thôi, ý cảnh thanh nhã, tình chí cao tuyệt, như cúc hoa trong sương, thanh khiết bất nhiễm."
Nói xong, nàng giơ lên một tờ giấy, chậm rãi đọc:
> Hoàng hoa thùy ngữ tiếu thu phong,
Lạc diệp vô thanh tiễn mộ hồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!