Thẩm Ngọc giờ khắc này vẫn còn chưa biết, trong lòng Mộ Dung Thanh đã sớm xoay chuyển bao nhiêu suy nghĩ phức tạp.
Nàng – phò mã – người mà Mộ Dung Thanh hiện tại vừa cần vừa cảnh giác, vừa là lá chắn, vừa có thể trở thành lưỡi dao đâm ngược vào chính mình. Những kẻ muốn mượn sức hoặc đối phó công chúa, nếu không tìm được khe hở từ nàng, tất nhiên sẽ nghĩ cách từ Thẩm Ngọc mà xuống tay.
Lần này còn may tránh được nhị hoàng tử, nhưng sau này? Sẽ còn ai khác đến?
Thẩm Ngọc vốn là nhược điểm trong tay nàng, bị nàng đắn đo và lợi dụng. Đến cuối cùng, liệu người này có thật sự cùng nàng đứng chung một thuyền? Hay một ngày kia, chính bên gối sẽ là kẻ phản bội, biến thành lưỡi kiếm sắc bén nhất đâm vào nàng?
"Bổn cung muốn xem phò mã tự mình lựa chọn con đường." – Mộ Dung Thanh khẽ nói, giọng như gió thoảng, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.
Hôm nay, từ trong cung trở về, Thẩm Ngọc hẳn đã hiểu, nhị hoàng tử và công chúa tuyệt không cùng đường. Nếu lần này Thẩm Ngọc động lòng, bị nhị hoàng tử lôi kéo, thì phò mã này... nàng sẽ không giữ lại.
Chỉ là, nếu thực sự có ngày ấy, nàng sẽ làm gì? Giết?
Mộ Dung Thanh khẽ siết tay, một thoáng chao đảo trong tâm.
Còn Thẩm Ngọc, oan uổng thay, nàng nào biết công chúa trong lòng đã dấy lên bao suy nghĩ giết chóc? Nếu có thể, nàng chỉ muốn làm ăn, kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền! Đợi đủ vốn rồi, mua một chức quan nho nhỏ, dắt theo mẫu thân cao bay xa chạy.
Hiện tại, giữa hai người vẫn là các toan tính riêng, chưa có chỗ nào đủ để gọi là tình cảm.
Trong khi công chúa còn đang dằn vặt, Thẩm Ngọc chỉ một lòng ứng phó với cái phiền toái trước mắt – nhị hoàng tử. Hắn chẳng lẽ đầu óc có nước? Lại dám chủ động lấy lòng nàng vào lúc này?
Hôm nay, ăn một trận thua thảm trước mặt phụ hoàng, lại còn chạy tới đây tỏ vẻ. Nếu là người khác, đã sớm muốn dồn nàng vào chỗ chết.
Nhị hoàng tử bao năm vẫn chưa thể lôi kéo được công chúa, Thẩm Ngọc suy nghĩ một chút liền thấy có điều bất ổn. Tên này, hoặc là muốn ly gián nàng với Mộ Dung Thanh, hoặc là muốn lợi dụng nàng làm tai mắt. Dù là mục đích gì, đều không phải hạng người dễ dây vào.
"Chuyện này..." – Thẩm Ngọc hơi do dự một chút.
Từ Lãng nhìn nàng, trong lòng cũng căng thẳng: chẳng lẽ phò mã thật sự muốn mạo hiểm?
"Điện hạ đối với vi thần hậu ái, vi thần thẹn không dám nhận. Vô công bất thụ lộc, chỉ có thể phụ lòng điện hạ hậu ái."
Lời từ chối vừa dứt, sắc mặt nhị hoàng tử lập tức trầm xuống.
Rõ ràng là rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt!
Mộ Dung Thanh nghe được câu này, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ lại, chính mình vừa rồi còn lo lắng thay cho người kia, thật đúng là dư thừa. Nếu Thẩm Ngọc thật sự đáp ứng lão nhị, ngày mai có lẽ đã là một cỗ thi thể.
Nhị hoàng tử cố nén giận, đứng dậy nặn ra nụ cười:
"Đã vậy, bây giờ đã khuya, bốn vương liền cáo lui trước."
"Tiễn điện hạ." – Thẩm Ngọc cũng thở dài một hơi, rốt cuộc tiễn được ôn thần này đi.
Mấy vị hoàng tử này, rốt cuộc ai mới là kẻ đứng sau màn muốn kéo công chúa xuống nước, nàng còn chưa đoán ra. Nhưng nàng biết, mỗi một bước đi đều phải cẩn thận.
Sau khi tắm rửa xong, Thẩm Ngọc trở lại, thấy Mộ Dung Thanh ngồi đó uống trà. Ánh mắt công chúa khẽ lướt qua nàng, từ trên xuống dưới đánh giá một lần.
Thúc tóc gọn gàng, dung mạo thanh tú, thoạt nhìn như ngọc diện công tử.
Nếu vừa rồi Thẩm Ngọc thực sự gật đầu với lão nhị, có lẽ ngày mai đã thành một cái xác lạnh.
Chỉ là... với bộ da này, chết đi thật đáng tiếc.
Thẩm Ngọc bị ánh mắt lạnh buốt của nàng nhìn đến mức có chút không tự nhiên. Trong lòng lại thầm nghĩ, chẳng lẽ mình vừa làm gì đắc tội vị điện hạ này?
Phải nói hôm nay, thân là quý nữ, quả thật khác hẳn. Chỉ cần ngồi đó, quanh thân đã toát ra khí thế thiên nhiên, tựa như quốc sắc thiên hương. Hơn nữa còn là vẻ đẹp thanh khiết, không giống như những khuôn mặt được tô vẽ ở đời sau.
Thẩm Ngọc lén nhìn, trong lòng không khỏi thầm than: Băng cơ ngọc cốt, thanh khiết vô hàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!