Chương 25: Nhị hoàng tử đến bồi tội

Mộ Dung Thanh cũng không làm bộ, chỉ khẽ gật đầu:

"Quả thật có chút đói."

Vào cung đấu trí đấu dũng cả buổi, tuy không hao tổn sức lực, nhưng tâm lực lại tiêu hao không ít.

Khi xe ngựa dừng trước công chúa phủ, Thẩm Ngọc đỡ Mộ Dung Thanh xuống xe, dịu dàng nói:

"Thỉnh điện hạ chờ một chút, vi thần đi chuẩn bị cho ngài chút đồ ăn ngon."

Thẩm Ngọc ra hiệu cho Thanh Tùng và Thanh Trúc đi theo vào phòng bếp hỗ trợ. Nàng nhìn thấy hôm nay bếp đang nấu canh xương sườn bạch quả, liền thêm ít nấm vào cho ngọt nước. Lại bảo hấp thêm củ mài, trộn với bột nếp vo thành từng viên nhỏ. Tiếp đó, nàng dùng nồi đất nấu hồng trà, bỏ thêm đường phèn và sữa bò, đun sôi cho thơm.

Ở thời đại này, loại thức uống như trà sữa vốn chỉ xuất hiện trong cung, dành cho bậc tôn quý. Nhưng với thân phận công chúa của Mộ Dung Thanh, Thẩm Ngọc hoàn toàn có thể bày ra.

Nếm thử một ngụm, Thẩm Ngọc hài lòng gật đầu – trà sữa quả thật có thể biến tấu thêm nhiều loại trái cây khác nhau.

Nàng còn chỉ huy phòng bếp chuẩn bị bếp than, đặt giữa đình viện, bày xung quanh là thịt dê, thịt bò thái lát cùng các loại nấm tươi. Đúng vậy, không gì là một bữa lẩu không thể giải quyết, nếu có, vậy thì hai bữa.

Thẩm Ngọc còn chuẩn bị riêng một bàn khác cho Từ Lãng, Đường công và các thị nữ Hải Đường, Thanh Tùng, Thanh Trúc. Sau khi sắp xếp xong, nàng cho mọi người hầu lui xuống, chỉ để lại không gian yên tĩnh trong nội viện.

Ở đây tuy có ớt, nhưng cách ăn lẩu vẫn chưa phổ biến. Thẩm Ngọc khéo léo pha nước chấm, chờ nước sôi liền thả thịt vào. Khi thịt vừa chín tới, nàng mỉm cười nói:

"Điện hạ, thử xem? Ngài có thể chấm vào chén nước chấm này."

Mộ Dung Thanh còn chưa kịp đáp, Đường công bên kia đã reo lên:

"Điện hạ, không ngờ thịt có thể ăn kiểu này, thật tuyệt!"

Hải Đường đứng bên hầu hạ, gắp một miếng thịt bỏ vào chén cho Mộ Dung Thanh. Nàng chấm một chút, bỏ vào miệng nếm thử, vị thịt tươi mềm lan ra, khiến nàng liên tục gật đầu, vô cùng hài lòng.

Trong khoảnh khắc ấy, Mộ Dung Thanh ăn rất tận hứng. Ngoài thịt, còn có rau xanh và bò viên mà phòng bếp chuẩn bị, Thẩm Ngọc cũng cho vào nồi. Ăn thịt một hồi dễ ngán, có rau xanh kèm vào lại vừa miệng.

Khi nàng đang ăn ngon miệng, Thanh Trúc bưng đến một chiếc ly thủy tinh, bên trong là đồ uống nóng có vài lát trái cây.

"Đây là gì?" Mộ Dung Thanh nhìn màu sắc đẹp mắt, khẽ hỏi.

"Trà sữa nấu cùng trái cây." Thẩm Ngọc mỉm cười, "Điện h* th*n thể cao quý, lẩu ăn nhiều dễ sinh nhiệt. Sữa bò tính hàn, phối thêm trái cây thanh nhiệt, hợp lại càng bổ dưỡng."

Mộ Dung Thanh gật đầu:

"Thì ra món này gọi là lẩu, tên thật chuẩn."

Hải Đường đưa ly cho Mộ Dung Thanh, nàng nhấp một ngụm. Hương trà thanh nhẹ hòa quyện với vị béo của sữa, xen lẫn vị ngọt mát của trái cây – hương vị tuyệt hảo.

Từ Lãng đứng bên cạnh nhìn, trong lòng vừa vui mừng vừa phức tạp. Vị phò mã giả này, không ngờ lại có thể mang đến cho điện hạ sự vui vẻ đến vậy.

Đường công ăn đến mồ hôi nhễ nhại, quay sang gọi Từ Lãng:

"Ngươi đừng ngốc ra đó, cũng lại đây ăn đi!"

Từ Lãng thấy vậy, cũng ngồi xuống, cùng bọn họ ăn một bữa vui vẻ dưới ánh đèn trong đình viện.

Thẩm Ngọc thấy Mộ Dung Thanh ăn vui vẻ, bản thân cũng bắt đầu động đũa. Chỉ là có chút tiếc nuối – không có bia. Lẩu mà thêm bia, đúng là một đại hưởng thụ.

Bữa tiệc lẩu trong đình viện khiến mọi người ăn uống thập phần thỏa mãn. Ngay cả Từ Lãng vốn luôn lạnh nhạt, cũng ăn không ít.

Sau bữa ăn, Hải Đường hầu hạ Mộ Dung Thanh đi tắm gội. Thẩm Ngọc đang chuẩn bị rời đi, thì thấy hạ nhân trong phủ tới bên cạnh Từ Lãng nói gì đó, Từ Lãng liền quay lại gọi nàng.

Trên gương mặt vẫn lạnh băng, Từ Lãng nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!