"Nếu bây giờ ta tỏ ý không muốn hợp tác, e là đêm nay sẽ chết dưới tay Tử Lãng. Ngày mai tin tức sẽ lan ra: phò mã bệnh nặng bộc phát, đã qua đời."
"Thần tuyệt đối trung thành với điện hạ." Thẩm Ngọc nghiêm giọng thề, "Thần sẽ phối hợp mọi yêu cầu của điện hạ, làm tròn bổn phận của phu quân điện hạ."
Mộ Dung Thanh nghe xong hài lòng, gật đầu. Nàng vỗ tay, rồi lấy khăn lau khô tay, nói:
"Nếu đã vậy, phò mã và mẫu thân hãy xuống xe ở đây, về phò mã phủ đi."
Thẩm Ngọc xuống xe, cố ý lớn tiếng:
"Điện hạ, ông ngoại của thần bị người ta ức h**p như vậy, ngài không vì thần cùng mẫu thân làm chủ sao? Thần hôm nay cảm thấy thân thể khó chịu, không thể theo hầu điện hạ."
Nói xong, nàng đi về phía chiếc xe ngựa phía sau, leo lên và ra hiệu cho xa phu đổi hướng, đi thẳng về phò mã phủ.
Mộ Dung Thanh lúc này liếc nhìn thị nữ bên cạnh. Thị nữ hiểu ý, khẽ vén màn xe, kín đáo nhìn ra ngoài rồi gật đầu rất nhẹ.
Bên đường, người qua lại đông, thấy cảnh này thì tụ tập bàn tán.
"Không biết ông ngoại phò mã gặp chuyện gì, mà phò mã lại bỏ về phò mã phủ ngay thế kia."
Một người khác nói:
"Ta có thân thích làm sai vặt ở Quảng Bình Hầu phủ, nghe nói sáng nay người của tiêu cục bên ông ngoại phò mã tới, kêu bị nhà mẹ đẻ của nhị phu nhân ép mua một lô hàng, mất đến tám vạn lượng bạc đó."
Người qua đường Giáp: "Trời đất, tám vạn lượng bạc! Cả đời ta cũng chưa từng thấy nhiều như vậy."
Người qua đường Ất: "Ai bảo không? Nghe nói hầu phủ còn không định truy cứu chuyện này."
Người qua đường Bính: "Không truy cứu? Hầu gia mà nuốt được cục tức này sao?"
Người qua đường Giáp lại nói: "Ngươi ngốc à, người ép mua là nhạc phụ của hầu gia, Hộ Bộ thị lang, quan tam phẩm đó."
Người qua đường Đinh gật đầu: "À, ra là dựa thế ỷ quyền h**p người. Công chúa điện hạ sao không đứng ra vì phò mã?"
Người qua đường Ất: "Quảng Bình Hầu cũng là trưởng bối của điện hạ, nếu hầu phủ không truy cứu, điện hạ e cũng khó ra mặt."
Người qua đường Bính hừ lạnh: "Theo ta thấy, điện hạ nên tìm đến bệ hạ mà đòi công bằng. Quan tam phẩm thì sao, chẳng lẽ muốn làm gì thì làm?"
Những người xung quanh đều gật gù đồng ý. Không ai nhận ra trong đám đông có một người vừa lên tiếng xong đã lặng lẽ rời đi.
Lư thị thấy Thẩm Ngọc lên xe ngựa, kinh ngạc hỏi:
"Sao con không đi cùng điện hạ về phủ?"
Thẩm Ngọc hạ giọng:
"Ông ngoại chịu thiệt hại lớn như vậy, điện hạ tất nhiên sẽ vào cung. Nhưng chuyện này, nói lớn là Hộ Bộ thị lang ép mua ép bán, ỷ thế h**p người; nói nhỏ lại là chuyện nhà của Quảng Bình Hầu phủ, không nên làm ầm tới trước mặt bệ hạ. Nếu ta và điện hạ vẫn hòa thuận, điện hạ cũng khó mở lời xin công đạo. Vì vậy hôm nay con về phò mã phủ, ở bên mẫu thân."
Chuyện hoàng gia vốn luôn là đề tài khiến dân chúng thích thú, huống chi lại là chuyện phò mã cùng Chiêu Hoa Công chúa giận dỗi. Đến tối, tin đồn đã lan khắp kinh thành.
Cùng lúc đó, Mộ Dung Thanh với đôi mắt đỏ hoe đang quỳ trong phòng luyện đan, giọng nói còn mang theo chút nghẹn ngào:
"Phụ hoàng, nhi thần biết người luôn yêu thích sự yên tĩnh, không có việc gì sẽ không tùy tiện đến quấy rầy phụ hoàng."
"Nhi thần cùng phò mã vừa mới đại hôn chưa bao lâu, phụ hoàng cũng đã hạ chỉ cho phép Lư thị nhập danh sách Nội Vụ Phủ. Thế nhưng, phương thị lang kia thật sự khinh người quá đáng. Hàng hóa trị giá hai mươi vạn lượng, bọn họ lại ngang nhiên ép mua chỉ với mười hai vạn lượng."
Giọng Mộ Dung Thanh mang theo cơn giận khó nén:
"Chưa bàn đến việc phủ thị lang làm sao có nhiều bạc như thế để một lần bỏ ra mười hai vạn lượng, bọn họ rõ ràng biết Lư thị là nhà ngoại của phò mã, vậy mà không thèm nể mặt chút nào. Đây chẳng phải là tát thẳng vào mặt nhi thần sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!