Thẩm Ngọc vừa nghe, thầm nghĩ: không hổ là kẻ lăn lộn quan trường bao năm, đúng là cáo già. Trước tiên nhắc tới Đại Lý Tự, ngụ ý rằng dù có đi kiện cũng chẳng thắng nổi. Bởi có khế ước, có bạc trả, người ta đâu có trực tiếp cướp đoạt.
Sau đó lại khéo léo giải vây cho Phương thị lang, nói rằng có thể bản thân ông ta không hay biết, chỉ là hạ nhân tự ý làm càn. Chỉ mấy lời mà đã biến chuyện to thành chuyện nhỏ.
Thẩm Ngọc thầm nghĩ, nếu Mộ Dung Thanh tiếp lời khéo léo, nàng sẽ phụ họa diễn tiếp; nếu phối hợp không tốt, chưa biết chừng vị điện hạ này sẽ ghi hận nàng.
Nàng liếc mẫu thân Lư thị một cái, khẽ lắc đầu, rồi đứng lên, hướng về phía Mộ Dung Thanh hành lễ, giọng đầy phẫn nộ:
"Điện hạ, xin điện hạ làm chủ cho thần. Thần tự biết xuất thân thấp hèn, cùng mẫu thân ở trong phủ luôn thận trọng từ lời nói đến việc làm. Nay lại bị người ức h**p đến tận đầu, ông ngoại thần mất bạc là chuyện nhỏ, nhưng làm tổn hại chính là thể diện của điện hạ!"
Thẩm Phục nghe lời ấy, sắc mặt lập tức cứng đờ.
Mộ Dung Thanh lúc này mới lên tiếng:
"Phò mã yên tâm, phu thê một đời, bổn cung tất nhiên sẽ không để ngươi chịu oan uổng."
Nàng lại quay sang nhìn Quảng Bình Hầu đang xấu hổ, cười nhạt nói thêm:
"Thẩm đại nhân, không bằng chúng ta trước dùng bữa?"
"Đúng, đúng, điện hạ thỉnh, trong phủ đã chuẩn bị yến tiệc, kính mời điện hạ dời bước."
Thẩm Phục thấy Chiêu Hoa Công chúa không nổi giận ngay tại chỗ, trong lòng nghĩ thầm có phải chăng mình vẫn còn giữ được chút thể diện. Điện hạ vừa nói như vậy, chẳng qua là để trấn an lão nhị cùng đám thô phu kia.
Thế gia coi trọng nhất là mặt mũi, điện hạ sao có thể làm ầm chuyện này ra lớn? Hắn lại liếc nhìn Thẩm Ngọc mấy lần, thầm trách nàng không hiểu chuyện, không nghe ra ý đồ của hắn là biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có. Dám ngay trước mặt hắn khiến hắn, làm phụ thân, không còn chút thể diện nào.
Một bữa tiệc rượu trôi qua, mọi người trong lòng đều mang tâm tư riêng.
Mộ Dung Thanh lại cười nói phò mã phủ là nơi Hoàng thượng vừa ban, chưa được sắp xếp chu toàn, muốn mời mẫu thân Thẩm Ngọc đến ở vài ngày, tiện thể quản lý giúp việc trong phủ.
Công chúa đã lên tiếng, ai dám phản đối. Lư thị vui mừng trở về viện thu dọn hành lý, Thẩm Ngọc cùng Mộ Dung Thanh cũng theo sau.
Phương thị từ lúc bị tặng lễ đã nghẹn một bụng tức, chẳng có chỗ xả. Thấy mấy người kia đi xa, mới âm thầm nói:
"Lão gia, việc này chắc chắn là lão nhị cố ý vu oan."
"Câm miệng cho ta!" Thẩm Phục dù thường ngày thiên vị nàng, trước kia nàng làm gì hắn cũng bỏ qua, nhưng không ngờ hôm nay nàng dám gây chuyện ngay trước mặt Chiêu Hoa Công chúa, khiến hắn mất hết mặt mũi.
"Có phải vu oan hay không, ngươi sai người về phủ phụ thân ngươi hỏi một tiếng chẳng phải biết ngay. Giờ Ngọc nhi đã làm phò mã, sau lưng có Công chúa điện hạ chống lưng, ngươi về sau bớt giở trò, đừng tưởng ta không biết những thủ đoạn vụn vặt của ngươi."
Lại nhìn sang Thẩm Hưng đang cúi đầu ủ rũ, hắn càng tức giận, hừ lạnh một tiếng:
"Ngươi còn đứng đây làm gì, không mau về ôn tập sách vở, đồ vô dụng!"
Nói xong vung tay áo bỏ về viện.
Thẩm Ngọc suy nghĩ mãi, Mộ Dung Thanh sẽ không vô duyên vô cớ mời mẫu thân nàng đến phò mã phủ ở vài ngày, cũng chẳng vô cớ tỏ ý tốt với nàng.
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể là vì chuyện lô đá quý kia, có lẽ đến lúc đó không muốn để mẫu thân chịu sự quản thúc của Quảng Bình Hầu. Nếu Lư thị đồng ý không truy cứu, không có khổ chủ, vở diễn này còn tiếp tục thế nào được.
Đến viện của Lư thị, nàng vội bảo nha hoàn pha trà.
"Mẫu thân không cần quá khách khí." Lúc không có ai, Mộ Dung Thanh nói chuyện hết sức dịu dàng.
Lư thị hoảng sợ đến mức tay run rẩy, suýt làm đổ trà:
"Điện hạ, sao người lại nói vậy?"
Ai có thể xưng là mẫu thân của Công chúa điện hạ chứ? Ngoài Hoàng hậu trong cung, còn ai xứng đáng?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!