Nhìn thấy sắc mặt Thẩm Hưng cùng Nhị phu nhân tái nhợt như kẻ mắc chứng táo bón, trong lòng Thẩm Ngọc dâng lên một trận sảng khoái.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy tựa như mình được người chống lưng. Cái cảm giác kỳ diệu mà hả hê này, từ trước tới nay nàng chưa từng có.
Lư thị ngồi một bên, khôn khéo nghe ra được ý tứ trong lời nói của Công chúa, sống mũi cay cay, suýt nữa lệ đã rơi xuống.
Từ khi nhi tử bị tứ hôn, trong lòng bà vẫn nơm nớp lo sợ, e rằng Công chúa biết rõ ngọn ngành rồi nổi giận, thì mẹ con bà khó thoát khỏi họa diệt môn.
Sau lại nghe nhi tử nói Công chúa đã hay chuyện, chẳng những không trách tội, còn thay bà cầu Hoàng thượng ban thưởng. Giờ đây nghe Công chúa trong lời ngoài lời đều che chở cho nhi tử, tảng đá trong lòng bà mới rơi xuống.
Quay đầu nhìn con dâu Công chúa của mình, càng ngắm càng thấy thuận mắt. Con dâu này xuất thân cao quý, tính tình lại tốt, dung nhan như tiên nữ, toàn thân toát ra khí chất vương giả. Cõi đời này khó tìm được người thứ hai.
Chỉ tiếc Ngọc nhi với nàng, không thể nên duyên thật sự. Lư thị thầm thở dài, cũng chẳng biết nhi tử mình có thể tranh khí hay chăng.
Lúc này đến phiên nữ quyến trong phủ dâng lễ, chỉ thấy thị nữ của Công chúa lần lượt mang ra bốn hộp, mỗi hộp đều đựng một bộ trang sức.
Hộp thứ nhất là bộ trang sức mã não đỏ rực, hộp thứ hai là bộ đá quý hồng nhạt, hộp thứ ba và thứ tư đều là ngọc lục bảo.
Thị nữ bên người Mộ Dung Thanh dâng bộ trang sức đỏ rực cho Lư thị, bộ hồng nhạt cho Phương thị, còn hai bộ ngọc lục bảo thì trao cho hai phòng thông thất. Đám hạ nhân đứng hầu một bên sợ đến mức cúi đầu thấp tận kẽ đất.
Chính thê dùng trang sức đỏ rực, thiếp mới dùng hồng phấn. Đại phu nhân và Nhị phu nhân đều là bình thê, theo lẽ phải giống nhau. Việc này chẳng khác nào vả thẳng vào mặt Nhị phu nhân.
Nhưng Nhị phu nhân dù sao cũng là người được nâng đỡ mới vào cửa, thân phận vẫn kém. Huống hồ Đại phu nhân là thân mẫu của Phò mã, lễ vật nhỉnh hơn một chút cũng là lẽ thường.
Song đến cả thông phòng cũng được ban lễ, nhìn thế nào cũng thấy như đang làm nhục Nhị phu nhân.
Mộ Dung Thanh thấy bầu không khí chợt nặng nề, liếc sang Phương thị, sắc mặt bà càng thêm khó coi, trong lòng thầm mắng Thẩm Ngọc là con hồ ly xảo quyệt, hôm nay ngay cả nàng cũng bị lợi dụng.
Thẩm Ngọc mặt không đổi sắc, đối với hạng nữ nhân coi trọng thân phận hơn hết thảy, không gì có sức sát thương bằng việc kéo nàng xuống cái thân phận mà nàng coi là thấp hèn.
Tử Lãng khẽ nhếch môi, tuy không ưa giả phò mã, song nhìn thấy nàng hôm nay thủ đoạn như vậy, cũng chỉ biết thầm phục một chữ.
Đại sảnh im phăng phắc, đến cây kim rơi cũng nghe thấy. Bỗng bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, có người đòi gặp Đại phu nhân. Quản gia dẫn hạ nhân vội vàng chạy đến cửa ngăn cản.
Thẩm Phục thấy vậy quát lớn:
"Ở cửa lộn xộn cái gì, còn không mau vào bẩm báo."
Quản gia nghe tiếng bước vào, liếc nhìn Đại phu nhân, khom người bẩm:
"Hồi lão gia, bên ngoài có người của Uy Xa Tiêu Cục, nói cửa hàng nhà mẹ đẻ Lư thị có lô hàng bị người cường đoạt, thỉnh lão gia làm chủ."
Thẩm Phục vừa nghe liên quan tới nhà mẹ đẻ Lư thị, trong giọng đã lộ vài phần không kiên nhẫn:
"Không biết hôm nay là ngày gì sao, Công chúa điện hạ còn đang ở đây, bọn chúng dám làm loạn. Bảo bọn chúng sang thiên viện chờ lệnh."
Kia quản gia trong lòng lúc này cũng khổ sở kêu than, sớm biết vậy đã chẳng cho mấy kẻ tai họa kia vào cửa. Vốn thấy nhị công tử là phò mã gia, bên ngoại lại là người có thế lực, hắn nào dám đắc tội.
Đám hán tử kia lại dúi cho hắn một thỏi bạc lớn, hắn mềm lòng mới để bọn họ vào thiên viện chờ.
"Tiểu nhân vốn bảo bọn họ chờ ở nhà kề, ai ngờ bọn họ đột nhiên xông ra, ầm ĩ đòi gặp lão gia."
Thẩm Ngọc lúc này vẫn chưa hay đó là do Mộ Dung Thanh sắp đặt, nàng lấy làm lạ: chuyện này chẳng phải nên bẩm báo tại phủ Công chúa sao, cớ sao lại chạy tới hầu phủ?
Nàng quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Thanh, chỉ thấy khóe môi đối phương khẽ nhếch một nụ cười mơ hồ, nàng lập tức hiểu ra, hóa ra là vị điện hạ này bày trò. Đã vậy, nàng chỉ cần ngồi yên xem diễn biến.
"Đã là việc nhà ông ngoại của phò mã gia, lại phải tìm đến hầu phủ, hẳn là có chuyện gấp. Chi bằng thỉnh họ lên hỏi cho rõ." Lúc này Mộ Dung Thanh lên tiếng.
Công chúa điện hạ đã nói, dù Thẩm Phục không muốn, cũng đành mời người vào. Hắn lườm quản gia mấy cái, ra hiệu nhanh đưa bọn họ vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!