"Phụ hoàng của ngươi đột nhiên ban hôn, trước đó hắn một chữ cũng không hé lộ với ta. Hấp tấp liền gả ngươi, làm nương ta nhìn phò mã kia, quả thực tao nhã, lễ độ. Thanh Nhi, con rốt cuộc thấy thế nào?"
Không còn người ngoài, Dương Hoàng Hậu cũng không tự xưng "bổn cung", lời nói dịu dàng như một người mẹ.
"Mẫu hậu yên tâm, con có cách để chung sống với phò mã. Giữa chúng con, chỉ là gặp dịp mà chơi thôi.
Lần này con nhập cổ phần vào sản nghiệp nhà ngoại phò mã, phụ hoàng cũng đồng ý. Mẫu hậu hãy nhẫn nhịn thêm vài năm, con nhất định giúp ngài rời khỏi cái lồng giam này."
Dương Hoàng Hậu nghe vậy thoáng ngạc nhiên, trên mặt nở nụ cười rõ rệt:
"Vừa nãy nghe tiểu tử kia nói những lời thâm tình như vậy, thì ra là giả sao? Diễn xuất cũng không tệ, nhưng ta thấy vẫn có vài phần thật lòng."
Giờ phút này, Thẩm Ngọc đang "giả vờ" ngồi trong WC, thật ra chỉ muốn được một mình thư giãn. Hoàn toàn không biết mình đã bị công chúa tức phụ bán đứng sự "giả bộ sạch sẽ" của mình.
"Nàng và nhi thần đã ước hẹn, không quấy rầy lẫn nhau."
Mộ Dung Thanh khúc khích cười:
"Mẫu hậu cũng đừng bị vẻ ngoài nhẹ nhàng, quân tử của nàng ấy lừa. Vừa rồi ngay cả con cũng suýt tin lời nàng ấy là thật."
Dương Hoàng Hậu thấy con gái hiếm khi thả lỏng biểu cảm, trong lòng cũng vui mừng. Bà nghĩ, thành thân vốn là một nỗi lo lớn của Thanh Nhi, giờ đã giải tỏa, lại còn thuận theo ý nàng, cuối cùng bà cũng nhẹ nhõm phần nào.
Nhưng con đường phía trước, vẫn còn rất dài...
Mộ Dung Thanh thấy sắc mặt mẫu hậu từ vui lại chuyển sang u sầu, liền hiểu bà đang nghĩ gì.
"Mẫu hậu đừng lo, những việc này con làm đều là tự nguyện. Hiện giờ người không thể rời nơi này, nếu không, gánh nặng này đâu đến lượt nhi thần gánh."
Dương Hoàng Hậu nhẹ vỗ tay con gái, giọng chua xót:
"Những chuyện này vốn không nên để một nữ nhi phải làm. Chỉ hận ta năm đó nhìn người không rõ, bị nhốt vào chiếc lồng này."
Bà lại thở dài:
"Con ở ngoài cung hãy tự do hơn một chút, nhưng vạn sự phải thận trọng. Phò mã chắc cũng sắp quay lại."
Thẩm Ngọc ở "tịnh phòng" – chính là WC thời cổ – ngồi một hồi, thấy cũng tạm, liền trở ra.
Lúc này, Long Khánh Đế sai Phùng công công đến truyền lời: mấy vị phụ chính đại thần đang nghị sự ở đan phòng, tạm thời không rảnh tiếp kiến. Đồng thời, hoàng đế cho người mang mấy rương trang sức, châu báu xuống ban thưởng.
Mộ Dung Thanh thấy vậy, liền cùng Thẩm Ngọc hồi phủ. Trên xe, nàng nhắm mắt, dựa vào đệm mềm, im lặng như có chút mệt mỏi.
Thẩm Ngọc thầm nghĩ: Không biết hai mẹ con họ vừa rồi thì thầm gì, mà thời gian ngắn vậy lại giống như chạy năm cây số.
Nàng suy tư một lát, nhẹ giọng nói:
"Điện hạ, hay là hồi phủ để vi thần xuống bếp, nấu cho ngài vài món mới mẻ?"
Đây là lúc phải lấy lòng vị điện hạ này, vẫn nên tranh thủ. Dù sao, mạng nhỏ của nàng còn trong tay đối phương.
Mộ Dung Thanh nghe có đồ ăn, lập tức mở mắt, ánh lên chút kinh ngạc:
"Phò mã, ngươi còn biết nấu ăn?"
"Vi thần không thích ra ngoài dạo chơi, bạn bè cũng ít. Trước kia lúc học mệt, ta hay nghiên cứu vài món, vừa để thư giãn, vừa thưởng cho cái dạ dày của mình."
Thẩm Ngọc nói với vẻ rất chân thành, đến mức ngay cả bản thân nàng cũng sắp tin. Chẳng lẽ lại bảo rằng mình biết nấu nhiều món vì nơi này chẳng có gì để ăn?
Mộ Dung Thanh vốn cũng là người thích ăn uống, chỉ là khi còn ở trong cung, có các giáo dưỡng cô cô giám sát, dù gặp được món mình thích thì cũng nhiều nhất ăn ba miếng là phải dừng. Giờ đây khó khăn lắm mới được ra cung, lại về địa bàn của chính mình, tất nhiên phải ăn uống thoải mái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!