Editor: Mây aka Tiên Vân
09|12|2021
ﮩ٨ـﮩﮩ٨ـ♡ﮩ٨ـﮩﮩ٨
Bà Tưởng lặp đi lặp lại lời từ chối, khiến cho sắc mặt Tưởng Kiến Quân trở nên khó coi:
"Anh hai bên kia không cho mẹ tiền sao? Không phải con nói với mẹ là đi kêu anh ta đưa tiền, anh ta liền đồng ý sao, làm sao mà còn chưa gửi tiền về?"
Từ thành phố H gửi tiền về, cũng không cần tới ba ngày.
"Nó không có gửi tiền về."
Cái gì? Tưởng Kiến Quân trợn mắt, hắn trông mong chờ mấy ngày nay không phải là vì số tiền anh hai gửi về sao.
"Vậy mẹ tranh thủ thời gian lại gọi chp anh ta đi. Còn nữa, lại cho thêm 200 tệ, con cần dùng gấp."
Bà Tưởng cuối cùng phải lấy ra 200 tệ đưa cho Tưởng Kiến Quân, cầm tiền đưa ra ngoài trong nội tâm bà tràn ngập đau lòng.
Đều do thằng cả, không được, nhất định phải kêu nó mau đem tiền gửi về.
Nhưng thời điểm bà Tưởng gọi điện thoại tới, lại bị Tưởng Kiến Quốc cự tuyệt.
"Mẹ, mỗi tháng con cho mẹ 800 trăm tệ, ở nông thôn đã đủ dùng. Con biết mẹ cầm tiền đi cho Tưởng Kiến Quân, nhưng tiền con muốn hiếu thuận chính là mẹ, không phải nó."
"Mẹ cũng không cần đưa Kim Bảo tới, con bên này lhông có tiền cho nó học tiểu học, mẹ vẫn là để cho Tưởng Kiến Quân nghĩ cách khác đi."
Bà Tưởng tới thúc giục gửi tiền, không nghĩ tới sẽ bị con trai cự tuyệt, trong lúc nhất thời liền ngây ngẩn cả người, một hồi mới phản ứng lại, cả người liền tức giận.
"Thằng cả, lời này của mày có ý gì?
Cái gì mà tao lấy tiền đưa cho em trai mày, hiện tại nó không có việc làm, tao là mẹ nó, mày là anh nó, giúp nó một chút cũng không được sao. Mày với em mày khi còn bé cũng rất thân thiết, bây giờ mày có bản lĩnh, không muốn quan tâm tới em trai cùng người mẹ già này sao.
Nhất định là do con hồ ly tinh kia dạy hư mày, nghiệt chướng a, đúng là gia môn bất hạnh, làm sao lại tìm được một cái tai họa như vậy vào cửa."
Nghe đầu dây bên kia là tiếng than thở khóc tang, Tưởng Kiến Quốc trong lòng bình tĩnh, lần đầu chủ động cúp điện thoại.
Hắn thở dài thườn thượt.
Hắn là người trung thực, cũng có chút ngốc, nhưng không phải người ngu, hơn nữa còn được Ân Âm chỉ điểm, đáy lòng liền sáng suốt hơn rất nhiều.
Mẹ có công nuôi dưỡng hắn, thì hắn sẽ hiếu thuận bà
Về phần Tưởng Kiến Quân, nó đã sớm trưởng thành, con cái đã có đứa mười lăm tuổi, cuộc đời của nó, cần chính nó chịu trách nhiệm, mà không phải do người anh trai này phụ trách.
Từ ngày đó về sau, bà Tưởng vẫn như cũ gọi đến mỗi ngày, nhưng vừa nhắc tới tiền, Tưởng Kiến Quốc liền đem điện thoại ngắt đi. Dần dà, bà Tưởng cũng không còn gọi tới nữa.
Đảo mắt đã đến ngày Tưởng Kiến Quốc nghỉ việc, thanh toán xong tiền lương, thu thập xong hành lý, Tưởng Kiến Quốc liền ngồi xe về thành phố S.
"Vợ à, anh rất nhớ em."
Về đến nhà, Tưởng Kiến Quốc buôn hết đồ xuống, không kịp chờ đợi mà ôm lấy Ân Âm.
Cô sửng sốt một chút, nhịn không được cười lên, vỗ vỗ vai hắn, có chút xấu hổ, nói:
"Anh làm gì đó, đều là vợ chồng già, hơn nữa hai đứa nhỏ còn ở đây."
Tưởng Kiến Quốc quay đầu lại, lúc này mới phát hiện hai đứa nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!