Thị vệ trong hoàng cung đều là phụ nữ, những kẻ chạy việc vặt đều là đàn ông, gọi là cung đinh.
Trong các cung, đám cung đinh được nuôi nhiều hơn thị vệ, trừ ở cung Trường Tụ. Bởi vì cung Trường Tụ là chỗ ở của bệ hạ, bệ hạ có tật ghét đàn ông, nên cung đinh phụng dưỡng trong ấy đều bị đổi thành cung nữ. Tô Nhuận Nhuận được hai cung nữ dẫn đi dạo một vòng trong cung Trường Tụ.
Thấy trong cung điện này dường như chỉ có mình chàng là đàn ông, chàng rất lấy làm vừa lòng, khóe môi nhếch lên mãi mà không hạ xuống được. Mãi đến khi đi vào điện trong, chàng thấy có vài tờ giấy để trên bàn sách cách đó không xa. Mới đầu chàng không lưu ý đến mấy tờ giấy kia, chàng đi đến trước long sàng của bé bệ hạ ngắm nghía chung quanh, uống một ly nước dưa hấu mà cung nữ rót tới. Chàng bưng cái ly uống rất chậm rãi, vô cùng thoải mái.
Nhìn điện lớn tường vàng huy hoàng này, lại xem tấm rèm dài hoa lệ lay động nhẹ nhàng đón cơn gió nóng thổi vào từ cửa sổ, ngắm tấm thảm lông dê quý báu trải dưới chân, chàng cảm thấy mình hạnh phúc chết đi được. Còn một chuyện nữa khiến chàng vô cùng vừa lòng chính là, đám cung nữ thị vệ đều đối xử cực kỳ khách khí chu đáo với chàng, không hề gây khó dễ cho chàng vì chàng từng là trai bao trong lầu xanh. Nhưng đúng vào lúc này, có một cung nữ buột miệng: "Ô kìa, bút ký đọc sách của Tĩnh Vương điện hạ được đưa tới rồi à?"
"Đúng vậy, biết hôm nay bệ hạ trở về, nên chúng đã được đưa tới từ mấy canh giờ trước, đặng bệ hạ về còn xem đấy."
"Tĩnh Vương điện hạ chính là tài tử đệ nhất chốn kinh thành, Lị tướng quân thương thầm chàng ta bấy lâu, chỉ tiếc lòng ta vốn hướng về trăng sáng, trăng sáng lại soi tỏ rạch nào."
"Chẳng thế ư? Cứ cách một khoảng thời gian Tĩnh Vương điện hạ lại gửi mấy món vào cung, ý tứ rõ ràng quá rồi còn gì."Hai cung nữ đằng kia còn đang tán dóc tiếp.
Tất nhiên là Tô Nhuận Nhuận từng nghe tới danh tiếng của Tĩnh Vương điện hạ, chàng giải mã những lời của hai cô hầu, mặt tối sầm đi, lập tức thấy tức tối quạu cọ ghen ghét. Tô Nhuận Nhuận làm bộ như không để ý chút nào, đi qua, "Các cô đang nói về chuyện gì thế?"Hai cung nữ bấy giờ mới nhận ra nói những lời này trước mặt Tô Nhuận Nhuận thì không được hay lắm, liền lắc đầu nói: "Tô công tử, không có gì ạ."
Tô Nhuận Nhuận lại không dễ buông tha như vậy, chàng cúi người cầm tờ giấy trên bàn sách lên, "Đây là cái gì?"Hai cung nữ nhìn nhau, do dự nói: "Tô công tử, đây là ghi chép về những sách đã đọc của Tĩnh Vương điện hạ, đưa tới cho bệ hạ xem đấy ạ."Miệng Tô Nhuận Nhuận méo xệch đi, thầm hừ một tiếng trong lòng, "Tĩnh Vương điện hạ quả là có tâm, đọc nhiều sách vở thì thôi, đọc sách xong còn viết được nhiều trang ghi chép về chuyện đọc thế này.
Viết xong thì thôi, còn gửi riêng đến đây cho bệ hạ xem.
Nhưng bệ hạ trăm công ngàn việc, không biết có thời gian để xem không nữa."Hai cung nữ nghe thấy mùi ghen tuông thì thưa rằng: "Bệ hạ có thời gian thì đều xem ạ."Tô Nhuận Nhuận "À" một tiếng, bỏ tờ giấy trên tay xuống, không chút để bụng."Món nước dưa hấu này ngon thật, ta còn muốn uống nữa." Tô Nhuận Nhuận hếch cằm nói."Được, tôi sẽ đi rót một ly mới cho Tô công tử." Một cung nữ xoay người đi ra ngoài.
Tô Nhuận Nhuận không còn tâm trạng dạo chơi nữa, chàng ngồi xuống trường kỷ, hai cung nữ đẩy đồ đựng đá đến trước người chàng, quạt gió cho chàng. Cung nữ đi rót nước dưa hấu cho chàng còn chưa trở về thì tiếng bước chân thịch thịch thịch đã vang lên.
Hai hàng dài các chị béo mặc quần áo thị vệ oai phong nện bước chỉnh tề đi vào điện, đều hướng mắt về phía chàng.?? Tô Nhuận Nhuận nghi hoặc. Thị vệ cầm đầu tiến lên một bước, nói: "Tô công tử, xin đi theo chúng tôi một chuyến."——Tô Nhuận Nhuận được họ dẫn lên điện Bảo Hoa.
Khoảnh khắc thấy bé bệ hạ đang ngồi trên long ỷ, sự lo lắng và thấp thỏm trên gương mặt béo của chàng tan đi, chàng hô một tiếng "Bệ hạ."Nhụy Bạch Y vẫy vẫy tay béo với chàng: "Lại đây."Tô Nhuận Nhuận không hiểu tình hình lắm, chàng nhìn đám phụ nữ béo ngồi hai bên trái phải đang ngó chàng chòng chọc. Cả đám phụ nữ béo này đều khoác áo quan lại, nét mặt nghiêm túc, khiến sống lưng chàng đổ cả mồ hôi. Tô Nhuận Nhuận "Dạ" một tiếng, túm tay áo, đi về phía nữ hoàng bệ hạ ngồi ở nơi cao nhất.
Lúc trèo lên bậc thang, chàng bất cẩn giẫm vào vạt áo, đổ người về phía trước.
Mấy cung đinh chạy tới đỡ thân hình béo mập của chàng, đỡ chàng lên vị trí cao nhất. Hụt chân suýt ngã nên Tô Nhuận Nhuận hơi xấu hổ, cái mặt béo của chàng đỏ lên.
Chàng đi đến trước Nhụy Bạch Y, cố giữ giọng nói bình tĩnh, "Bệ hạ, gọi thần tới vì chuyện gì ạ?"Nhụy Bạch Y chưa mở miệng, Tương Cô đại nhân đã giành trước, nói ngay: "Tô Nhuận Nhuận, chúng ta gọi anh tới, là muốn hỏi anh mấy vấn đề, anh cứ trả lời đúng sự thật, chớ sợ hãi."[ Nhuận Nhuận, chàng gầy đi rồi, đau lòng chết bổn tướng mất thôi.
]"……" Nhụy Bạch Y vừa mở thuật đọc tâm ra thì nghe thấy câu này, khóe miệng nàng giật lên một cái. Tô Nhuận Nhuận quay đầu, ngớ cái mặt béo ra. Bởi vì chàng nhận ra người phụ nữ mập ú đang lên tiếng.
Đây không phải là Tương Cô đại nhân luôn lén lút chạy tới hiên Mộng Lang xem chàng biểu diễn, trước đó không lâu còn giáp mặt mở miệng muốn mua đêm đầu tiên của chàng bằng ngàn lượng bạc đó sao. Lúc này Tương Cô đại nhân đang nhìn chàng với ánh mắt thâm tình, gương mặt thì lại nghiêm nghị, như thể đang nói "Chàng đừng sợ, có ta ở đây!"
"……" Tô Nhuận Nhuận chớp chớp mắt. Cái mặt béo của Nhụy Bạch Y đầy vẻ thờ ơ, nàng nói: "Tương Cô đại nhân muốn hỏi gì thì hỏi đi."
Tương Cô đại nhân mở miệng hỏi: "Tô Nhuận Nhuận, anh cam tâm tình nguyện ở bên bệ hạ ư?"Tô Nhuận Nhuận: "……"Đương nhiên rồi! Chàng nói: "Đúng vậy, ta cam tâm tình nguyện."Đủ loại quan lại: "……"Những lời này đến đây còn chưa hết, Tô Nhuận Nhuận lại còn mở miệng nói tiếp: "Có thể gặp được bệ hạ, được bệ hạ thu vào hậu cung, nhận được sự yêu chiều của bệ hạ, đã là phước phận mà Tô Nhuận Nhuận có tu ba kiếp cũng không nổi.
Các vị đại nhân, ta từng lăn lê bò lết trong chốn lầu xanh kia, nay có thể đứng tại đây, đứng chung một chỗ với những nhân sĩ cao sang nho nhã như các ngài, đấy là chuyện mà ta chưa bao giờ nghĩ tới.
Ta biết dạo gần đây có rất nhiều lời đồn đãi ở ngoài cung, nhưng những lời đồn đó đều không phải là sự thật.
Bệ hạ chưa từng ép buộc ta, chưa bao giờ.
Ta cũng chưa từng quấy quả đòi tự sát.
Tất cả đều là hiểu lầm, đều là bịa chuyện.
Các đại nhân chớ có tin những lời bên ngoài đó đây mà hiểu lầm bệ hạ.
Ta cũng cảm ơn các đại nhân đã quan tâm đến cảm nhận trong lòng một kẻ nhỏ nhoi như ta, xin cảm ơn!"Do phải lên sân khấu diễn tuồng quanh năm nên mặc dù hơi lo lắng, nhưng mỗi lời mỗi chữ của Tô Nhuận Nhuận đều được nói với giọng điệu dạt dào tình cảm, đầy nhịp điệu, không hề ngắc ngứ chỗ nào.
Chàng nói hết bằng một hơi, thấy đủ kiểu quan lại đang mở to mắt nhìn chàng. Tương Cô đại nhân không nói gì. Nhụy Bạch Y lập tức phong ngay Tô Nhuận Nhuận làm Khuynh Tâm quân, không ai trong đám quan lại phản đối gì nữa. Lúc tan triều, Nhụy Bạch Y nghe thấy Tương Cô đại nhân nói thầm trong lòng: [ Nhuận Nhuận, chàng ngốc này, giờ mới được bao lâu, chàng đã lú đầu vì sự mê hoặc của bệ hạ rồi ư? Ôi chao, chàng thật sự cho rằng bệ hạ thích chàng ư, không, ngài ấy chẳng qua chỉ ưng vẻ ngoài của chàng thôi.
Chờ chàng già nua xấu xí, bệ hạ sẽ chẳng liếc chàng lấy một cái, lãnh cung có lẽ sẽ thành nơi trú ngụ của chàng suốt nửa đời sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!