Chương 48: Hương Vị Của Thịt Ba Chỉ Cũng Không Tồi

Trong kinh đô của nước Đại Đường có một con sông rộng lớn, uốn lượn từ Bắc xuống Nam, xuyên qua Nam Bắc.

Sông này lắm cá nhiều tôm, không ít các bà các cô béo mâp có dị năng nhìn xuyên thấu thường xuyên đứng luyện tập dị năng bên bờ sông. Nhìn xuyên qua tầng nước rất sâu và mặt bùn rất dày kia, họ có thể thấy rõ bí mật bị chôn giấu phía dưới.

Nhiều ngày nay kinh đô náo nhiệt vô cùng, mỗi lần tán dóc, đám đàn bà con gái béo múp tụ tập ở gần sông đều không lách khỏi đề tài ——"Bệ hạ và đầu bảng Tô Nhuận Nhuận của hiên Mộng Lang yêu nhau rồi, Tô Nhuận Nhuận đã trở thành người đàn ông đầu tiên của bệ hạ."

"Nghe nói người Tô Nhuận Nhuận thích chính là Tương Cô đại nhân, nhưng bệ hạ đã cưỡng ép y."

"Không giả được đâu, cháu ngoại của mẹ vợ của cháu dâu của bác của chàng ba nhà tôi là chồng bé của trang chủ sơn trang Bách Hợp.

Chính mắt cậu ta nhìn thấy Tô Nhuận Nhuận định nhảy cửa sổ tự sát, nhưng lại giẫm nát cửa sổ.

Lúc ấy đầu Tô Nhuận Nhuận còn bị thương, nhìn là biết ngay đập tường tự sát không thành nên mới chuyển qua nhảy cửa sổ.

Nhưng đó là bệ hạ đấy, bệ hạ muốn y, thì lý nào lại để y phản kháng.

Cuối cùng y vẫn không phản kháng thành công, lại bị bệ hạ túm vào phòng vần vò, aizzz, các chị không nhìn thấy hình ảnh kia ấy chứ, đáng thương làm sao, thê thảm biết mấy."Chị béo nói mà mắt đỏ hết lên, cứ như chính chị ta đã nhìn thấy vậy. Trong khoảng thời gian này, có không ít thiên kim phong lưu trong kinh thành cũng vọt tới hiên Mộng Lang, hỏi đám làm công nhà thổ xem chuyện có thật không. Đám làm công nhà thổ đều rầu mặt không nói lời nào.

Con át chủ bài Tô Nhuận Nhuận của hiên Mộng Lang bị bệ hạ nhòm ngó, bệ hạ còn chẳng cho họ món hời gì, họ vui được mới là lạ. Cái cây rụng tiền vừa to vừa béo thế kia đã bị bệ hạ nhổ mất, cả ngày lẫn đêm họ đều đau lòng đến mức không thể đi vào giấc ngủ, vừa ngủ là mơ lấy đống bạc lao nhao nhảy khỏi túi tiền, đuổi thế nào cũng không kịp được.……Tô Nhuận Nhuận lại ngủ chay chung chăn chung giường một đêm với nàng bệ hạ xinh đẹp.

Chàng đang chìm trong suy nghĩ. Những lời đồn đãi vớ vẩn bên ngoài đập bồm bộp lên trán chàng như những hạt đậu, khiến chàng vô cùng khó chịu. Bệ hạ chèn nam ép nữ là sao cơ? Sao lại bảo chàng không chịu nổi tra tấn nên đập tường tự sát bất thành, sau đấy nhảy cửa sổ, nhảy cửa sổ không thành công, lại bị bệ hạ bắt nạt tàn nhẫn? Không lâu nữa sẽ bị bệ hạ trói gô đưa vào cung? Bậy bạ! Toàn bậy con mẹ nó bạ! Chàng cam tâm tình nguyện mà!

Tô Nhuận Nhuận rất muốn trèo lên tường thành gào lớn, "Các người hiểu lầm bệ hạ rồi! Nàng ấy đối xử với ta tốt lắm! Yêu chiều ta lắm! Ta hoàn toàn sẵn lòng trở thành người đàn ông của bệ hạ! Các người còn nói linh tinh, ta sẽ bảo người thiến chim các ngươi đó!"Hôm đó chàng chẳng qua chỉ định lén lút trèo cửa sổ bỏ đi vì sợ chuyện chàng và bệ hạ ở bên nhau bị người ngoài nhìn thấy. Nhưng cái chân phì nộn của chàng quá khủng, chàng giẫm gãy cả khung cửa đang trèo.

Tiếng gỗ vỡ răng rắc vang rất lớn, khiến mấy cô hầu trong sơn trang Bách Hợp chạy tới xem. Sau đó không lâu, một anh chồng hờ ở sơn trang Bách Hợp cũng chạy tới thấy chàng, chàng vội vàng đóng cửa sổ lại nhưng vẫn vô ích. Chuyện của chàng và bệ hạ như mọc thêm cánh bay tuốt ra ngoài, lan truyền đến mức ai ai trong kinh thành cũng biết. Biết thì thôi, họ lại còn sửa câu chuyện ban đầu tùm lum, khác xa sự thật tám làng. Tô Nhuận Nhuận ngủ không được, trở mình, ngắm nghía tiểu mỹ nhân bên cạnh mình.

Chàng dịch người qua một chút, ôm lấy nàng.

Thừa dịp nàng đang thở đều đều say giấc, chàng thơm thơm lên gương mặt phúng phính của nàng. Thơm xong chàng lại cảm thấy mình làm vậy có thể vấy bẩn thân thể của tiểu mỹ nhân, dầu gì chàng cũng là trai bao trong lầu xanh……Sau khi người ngoài nhìn thấy chàng và bé bệ hạ, bé bệ hạ dứt khoát không che giấu gì nữa, thoải mái hào phóng giữ chàng lại bên cạnh, đêm nào cũng vời chàng tới để "ấy ấy".

Dù ngoài miệng chàng có bảo không muốn, nhưng khi bé bệ hạ sai hai hộ vệ có võ công cao cường kia mang chàng tới, chàng tất nhiên không dám chối từ. Nhưng cho dù là thế, bé bệ hạ vẫn không muốn chạm vào chàng. Bé bệ hạ nàng ấy ……Nàng ấy vẫn ghét bỏ chàng. Vì thế chàng béo còn muốn hôn thêm không hạ miệng được nữa, chàng lùi đầu về, nằm thẳng lại, còn chẳng dám ôm nàng bệ hạ. Chàng béo phiền não về những lời đồn đãi vớ vẩn kia xong, lại phiền não về một nỗi niềm khác, chìm vào mất ngủ.…Ngày xưa cứ vào giờ này là Nhụy Bạch Y đã ngủ lâu rồi.

Không biết tại sao, ngoài hôm vừa mới xuyên tới, thì sau đấy đêm nào nàng cũng rất hay ngủ, chất lượng giấc ngủ cũng rất tốt, về cơ bản vừa đặt đầu lên gối là ngủ liền.

Đầu nàng bỗng hiện lên hình ảnh gì đấy, hình ảnh này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, khiến nàng cảm thấy mình mau chìm vào mộng đẹp như thế, là vì muốn nhớ lại điều chi. Nhụy Bạch Y lý giải chứng bệnh này là di chứng để lại sau khi lăn lộn qua bốn kiếp. Dù sao nàng cũng là một con người có máu thịt, một khi hạt mầm trong tim đã nảy, thì sẽ không không chế được cảm xúc nào đấy. Những hồi ức trong mộng kia, có lẽ là bởi bây giờ nàng đang nhung nhớ.

Nàng nhớ nhung Ngụy Nhuận với bốn thân phận khác nhau ở bốn thế giới khác nhau. Mà tối nay, có lẽ là vì ăn tối no quá, bụng còn hơi căng, nàng không ngủ ngay khi vừa đặt đầu lên gối.

Bây giờ nàng vẫn còn thức, bài văn ca cẩm tự ti yếu ớt trong lòng Ngụy Nhuận phiên bản phát phì này lọt cả vào tai nàng. Nhụy Bạch Y nhéo nhéo mi tâm, trở mình, lật người sang đối mặt với thịt ba chỉ. Lúc này bài văn ca cẩm trong lòng thịt ba chỉ vẫn chưa viết xong, nhưng chàng đã nhắm mắt, đang trăn trở muốn đi vào giấc ngủ giữa những cảm xúc đa sầu đa cảm, nhưng lại không ngủ được.

Nhụy Bạch Y ngắm chàng gần như thế, mới phát hiện đôi mắt của thịt ba chỉ có quầng thâm đen sì, sắc mặt cũng không tươi tỉnh lắm, đầy vẻ mỏi mệt, vừa nhìn là biết không ngủ mấy đêm nên tiều tụy đây mà. Nàng đưa mắt xuống, thấy chiếc móng heo mập mạp của chàng nắm chặt chăn, bài văn tiếng lòng cứ viết đến chỗ thương cảm thì chàng càng nắm chặt hơn, chiếc chăn mỏng nhăn nhúm như mặt cụ già. Khóe miệng Nhụy Bạch Y giật giật, nàng nhìn không nổi nữa. Thật ra ngủ với một miếng thịt ba chỉ cũng không sao cả, không phải bây giờ nàng cũng là một miếng thịt ba chỉ sao. Cho hai miếng thịt ba chỉ vào nồi, rưới dầu lên, lật qua lật lại, ăn cũng ngon ra phết. Móng heo be bé trăng trắng mềm mềm sờ lên móng heo to, làm chủ nhân của móng heo to giật mình run mi, mở đôi mắt hoa đào ra. Mới nãy chàng đang đắm chìm trong nỗi mặc cảm tự ti, nên lúc Nhụy Bạch Y xoay thân mình béo múp lại chàng còn không để ý, chỉ tưởng là bệ hạ trở mình trong giấc mộng thôi.

Nào ngờ hóa ra bé bệ hạ tỉnh rồi, còn sờ tay chàng. Chẳng hiểu sao Tô Nhuận Nhuận lại thấy hơi lo lắng, cũng không dám nhìn vào mắt Nhụy Bạch Y."Bệ hạ?" Chàng thử gọi một tiếng thăm dò. Nhụy Bạch Y mở miệng nói: "Không phải trẫm ghét bỏ chàng nên không chạm vào chàng."Mà cũng không phải, ghét thật đấy, ghét bỏ chàng quá béo. Vì thế Nhụy Bạch Y lại đổi lý do khác: "Ý của trẫm là, trẫm không chạm vào chàng không phải là vì chàng từng ở lầu xanh."Tô Nhuận Nhuận chớp chớp mắt.

Nhụy Bạch Y lại nói: "Trẫm cảm thấy…… chàng béo quá."Tô Nhuận Nhuận: ??? Từ "Béo" đối với người của thế giới này mà nói, là một từ có nghĩa tốt.

Bạn mà nói với người nơi đây là "anh/chị béo thế", thì người ở đây sẽ rất vui, giống như trong thế giới bình thường, bạn khen một người rất gầy chẳng hạn. Nhưng nếu bạn bảo thêm với họ là "anh/chị gầy như cây sậy" thì nó lại khác.

Gầy thì đẹp, nhưng gầy quá lại xấu, cho nên khi Nhụy Bạch Y tự kiểm điểm xem mình có dùng từ chưa thỏa đáng không, nàng lại cảm thấy mình nói không sai. Trước từ "béo", còn có một từ "quá" mà. Tô Nhuận Nhuận phải mất mấy giây mới hiểu được chính xác ý của nàng, chàng nghĩ thầm trong lòng: [ Mập mạp mới tốt chứ! Hơn nữa mình béo đúng độ hoàn hảo thế này, bệ hạ, người thì không vậy sao? ]Nhưng ngoài miệng chàng lại nói: "Bệ hạ, người còn không hài lòng với vóc dáng của thần sao?

Thật ra…… Thật ra vóc dáng này của thần đã hoàn mỹ lắm rồi, người nhìn bụng thần đi, mỡ đẹp vừa phải, ít đi một tí lại thành xấu, còn cả cánh tay thần nữa……"Còn chưa nói xong, Tô Nhuận Nhuận đã sửng sốt khựng lại, chàng mở to hai mắt, ngơ ngẩn nhìn cái mặt béo của Nhụy Bạch Y chằm chằm, "Bệ hạ, người, người người người……" [ Người còn nghe được tiếng lòng của thần ư?! ]Nhụy Bạch Y gật đầu, "Ừ, trẫm nghe được đấy."Tô Nhuận Nhuận: "…………" [ Mẹ kiếp! Bé bệ hạ xấu bụng lắm, sao không nói sớm! Vậy chẳng phải trước kia mình nghĩ gì bé bệ hạ đều biết cả sao!! ]Nhụy Bạch Y lại "Ừ" một tiếng. Tô Nhuận Nhuận: "……" [ Trời đất ơi……][ Không không không, phỉ phui phỉ phui! ]Biểu cảm của Tô Nhuận Nhuận hơi vặn vẹo, chàng cố gắng khống chế tiếng lòng của mình, nhưng chàng càng muốn khống chế nó, thì càng không khống chế nổi, chàng gần như suy sụp. Cuối cùng chàng cảm thấy mình không thể ở lại đây nữa, vị bệ hạ có thuật đọc tâm này quá là đáng sợ. Mặt của thịt ba chỉ bỗng dưng bình tĩnh lại, chàng nói với chất giọng cũng cực kì bình tĩnh: "Bệ hạ, vừa nãy thần mơ một giấc mộng, thần mơ thấy người cha già sống xa mãi làng Hoa Sen của thần bệnh nặng.

Cha già nhà thần ho sù sụ nói muốn gặp thần lần cuối, ho ra cả máu.

Bây giờ thần phải lập tức về quê thăm ông cụ ngay, mong bệ hạ tha thứ cho thần tội không thể ở lại theo hầu."Thịt ba chỉ nói xong câu này, cái tay béo bình tĩnh, kiên cường, nhấc chăn trên người lên.

Chàng ngồi dậy, bò xuống giường, chuẩn bị bỏ đi ngay, chạy không tóe khói, cách kẻ xấu bụng biết đọc suy nghĩ kia càng xa càng tốt. Nhưng đôi chân béo của chàng còn chưa xỏ vào ủng đen, cô gái đằng sau đã lạnh lùng lên tiếng: "Đứng lại."Tô Nhuận Nhuận run lên, không dám động cựa."Bệ hạ……" Chàng cắn môi. Kẻ xấu bụng nói: "Nằm về."

"……"Tô Nhuận Nhuận nhắm mắt, chỉ có thể quay lại nằm. Cái móng heo be bé kia lại sờ lên móng heo to của chàng, đan mười ngón lại với bàn tay heo của chàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!