Chương 47: Eo Của Bệ Hạ Cưng Mềm Quá

Nhụy Bạch Y: "……"Hoạt động nội tâm của chàng béo đằng sau tấm bình phong vẫn còn chưa kết thúc: [ Xem ra đêm nay mình không thoát được rồi, nàng ấy là bệ hạ, mình chỉ là một chàng trai bán nghệ nhỏ nhoi, ngoài kia còn có hai hộ vệ võ công cao cường, nếu mình phản kháng, đêm nay sợ rằng mình sẽ phải bỏ mạng tại đây.

]Nàng thấy bóng dáng béo mập kia không còn đứng ở đằng sau bình phong nữa mà đi về phía nàng. Mùa hè ở nước Đại Đường nóng bức vô cùng.

Mặc dù đã tới sơn trang Bách Hợp, nhưng cái oi bức vẫn không thuyên giảm, vì thế trong phòng có để hai chỗ đựng đá.

Nhụy Bạch Y cũng mặc rất ít, nàng cởi long bào, chỉ chừa một lớp áo lụa trong suốt, và một chiếc yếm màu lam mặc trong cùng, bao lấy hai quả đào. Trong khoảnh khắc anh chàng béo kia đi vòng qua bình phong, Nhụy Bạch Y bèn kéo chiếc chăn mỏng trên người lên.

Che kín quá thì nóng, hai cánh tay mập mạp của nàng không cho cả vào trong, mà để bên ngoài, kẹp chăn lại, Tô Nhuận Nhuận đi vào, đôi mắt hoa đào híp lại vì mỡ chèn sâu thẳm hơn, sáng quắc lên, nội tâm lại diễn rất là sâu: [ Trời ơi, cô nàng bệ hạ này là nàng tiên tuyệt thế gì đây! Sao có thể đẹp đến nhường ấy.

Nếu đêm nay nàng ấy đè mình, thì mình, mình cũng chịu! ]Nhụy Bạch Y: "……"Nếu không phải nàng biết dị năng đọc được suy nghĩ, thì kiểu gì thì kiểu, nàng cũng không thể ngờ rằng anh chàng béo có vẻ ngoài bình tĩnh u buồn lạnh nhạt kia lại nghĩ thế trong lòng. Anh chàng kia đã sắp chạy tới cạnh giường nàng.

Chàng quay mặt qua chỗ khác, đôi tai đỏ ửng đã bán đứng sự thẹn thùng của chàng, chàng nói: "Bệ hạ, cần nói gì thì người mau nói đi, thần không nên ở lâu trong phòng bệ hạ."Nhụy Bạch Y làm gì có chuyện gì muốn nói với chàng, nàng gọi chàng tới, chẳng qua là muốn ở bên chàng nhiều thêm, mau chóng trợ giúp chàng lịch kiếp xong xuôi mà thôi. Nàng nằm ở trên giường ngắm nghía chàng, mãi một hồi lâu mà vẫn chưa nói gì, dường như còn nghe được tiếng tim thình thịch của người đàn ông.

Sương phòng yên tĩnh đến mức kì cục, Tô Nhuận Nhuận không chịu nổi nữa, chàng đỏ mặt lên, bắt đầu cởi quần áo của mình.[ Bệ hạ nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt như hổ như sói thế kia, mình còn làm sao được nữa, mình phải thỏa mãn nàng ta thế nào đây.

Mình trẻ trung thế này, còn rất nhiều chuyện muốn làm, mình chưa muốn chết.

Làm người đàn ông của bệ hạ có gì không tốt đâu, chẳng qua sau đêm nay, thân thể của mình sẽ không còn đáng giá lắm nữa.

]Nhụy Bạch Y: "……"Khóe miệng nàng giật đùng đùng, nhưng nàng không ngăn chàng lại, lẳng lặng nhìn tên béo múp đứng bên giường mình lột đồ. Tên béo múp cởi xong áo quần thì trèo lên giường với khuôn mặt đỏ ửng.

Thân thể phốp pháp của chàng đè lên giường, tựa một miếng thịt ba chỉ giáng xuống từ trên trời, chiếc giường chấn động, như thể sẽ tan nát ngay giây tiếp theo. Nhụy Bạch Y lập tức không dám xoay người, cũng không dám động cựa, bởi vì nàng cũng rất béo, đống thịt mỡ trên người nàng cũng chẳng ít hơn Tô Nhuận Nhuận là bao.

Nàng cảm thấy cái giường này không được chắc chắn lắm, chưa chắc đã chống đỡ được trọng lượng của nàng và Tô Nhuận Nhuận. Tô Nhuận Nhuận trèo lên giường, nằm xuống bên cạnh nàng.

Chàng tự cho là mình ngoan ngoãn, cái tay béo giật một góc chăn của nàng, che người mình lại, dịch người vào trong. Đôi mắt hoa đào sáng lấp lánh quay sang nhìn nàng, nhưng khi nàng liếc qua, chàng lại quay mặt đi, ngước lên nhìn tấm màn che trên giường, chỉ lẳng lặng nằm đấy. Y như một miếng thịt ba chỉ đợi làm thịt. Nhụy Bạch Y cũng nằm đấy, nhất thời chưa chấp nhận được sự thật này.

Đầu nàng hơi đau, nàng không thể tưởng tượng được cảnh đống thịt ba chỉ kia đè lên người mình. Căn phòng yên lặng lạ thường, Tô Nhuận Nhuận phát hiện quý bệ hạ nằm bên cạnh chàng hình như mãi mà chưa đáp lại chàng.

Chàng đã ngoan ngoãn nằm luôn lên giường rồi mà nàng cũng không có phản ứng gì, chẳng lẽ nàng ấy còn chìm đắm trong sắc đẹp của mình nên chưa thể hoàn hồn ư. Ngẫm đến đây, chàng lại quay đầu nhìn về phía Nhụy Bạch Y, cảnh tượng nhìn thấy làm chàng sửng sốt. Quý bệ hạ lại còn nhắm hai mắt lại, cánh tay trắng tròn mập mạp lặng lẽ ôm chiếc chăn mỏng trên người, như thể mệt mỏi chuẩn bị thiếp đi, trông chẳng có ý gì là định ân ái với chàng.

Sao lại thế này? Tô Nhuận Nhuận bèn dịch cơ thể trắng bóng mỡ màng của mình qua một tí, nhẹ nhàng gọi một tiếng "Bệ hạ?"Nhụy Bạch Y không để ý đến chàng, nhắm mắt lại trăn trở về cuộc đời."Bệ hạ?" Miếng thịt ba chỉ bên cạnh lại gọi nàng. Lúc thịt ba chỉ gọi đến tiếng thứ ba, Nhụy Bạch Y đành phải mở mắt ra, nhìn lên tấm màn trên đỉnh đầu, "Làm sao?"[ Nàng không đè ta sao? ]Tô Nhuận Nhuận chắc chắn rất ngại không dám nói ra câu này, chàng liếm liếm môi, nói: "Bệ hạ, chúng ta bàn chuyện giá cả trước đi."? Nhụy Bạch Y quay đầu nhìn chàng. Hai cái mặt béo múp tức khắc đối diện với nhau. Vốn dĩ Nhụy Bạch Y chỉ ngủ một mình, lúc trang chủ của sơn trang Bách Hợp tự tay chuẩn bị phòng ốc cho nàng, bà ta tất nhiên chỉ bày một chiếc gối. Bây giờ Tô Nhuận Nhuận nằm lên giường, chàng không có gối để lót đầu, lúc này Nhụy Bạch Y quay sang nhìn chàng, chàng phát hiện đầu nàng phải cao hơn chàng một ít, lúc ấy mới phát hiện ra là mình không có gối. Nhưng vì mới nãy chàng còn chìm trong cảm xúc lo lắng và chờ mong nên chẳng tâm trí đâu mà để ý nhiều.

Bây giờ chàng ngắm nghía khuôn mặt mập mạp tuyệt mỹ của Nhụy Bạch Y, bèn nâng cái tay béo lên rất đỗi tự nhiên, kéo cái gối vải bông lót đầu Nhụy Bạch Y về phía chàng, đặt cái đầu bự của chàng lên đấy. Nhụy Bạch Y: "……"Chỉ trong vài giây, hai cái đầu béo càng kề sát nhau hơn, hơi thở giao hòa.

Tô Nhuận Nhuận ngửi được mùi hương băng tuyết nồng nàn hơn nữa, cổ họng bắt đầu ngứa ngáy. Mấy lọn tóc mềm mại của nàng bệ hạ trượt xuống, rơi cạnh tai chàng. Đôi mày của Nhụy Bạch Y cau lại rồi thả lỏng ra. Tô Nhuận Nhuận nói: "Bệ hạ cũng biết, bao nhiêu năm qua, thần đều bán nghệ không bán thân, không thực sự làm trai bao.

Cho nên bệ hạ người cứ yên tâm, thân thể của thần tuyệt đối sạch sẽ.

Cho đến bây giờ, còn chưa có cô gái nào……"Khuôn mặt béo của người đàn ông đỏ hồng, "Còn chưa có cô gái nào nhìn thấy thân thể của thần, bệ hạ, người là người đầu tiên đấy."Chàng nghiêng người một cái, chàng vừa cử động, cái giường đang nằm lại rung lên, Tô Nhuận Nhuận nói: "Từ khi thần 15 tuổi trở đi, đã có không ít phụ nữ trả giá cao để mua đêm đầu tiên của thần.

Nhưng đó giờ thần vẫn luôn không muốn, thần không muốn kiếm tiền bằng thân thể, chỉ muốn cậy tài hoa." [ Mãi đến khi gặp được bệ hạ người đấy! ]Hai ngón tay trắng trẻo mập mạp của Tô Nhuận Nhuận vén phần tóc mái bên tai Nhụy Bạch Y lên, miệng vẫn còn đóng đóng mở mở, "Không dối gạt bệ hạ chứ, lần trước Tương Cô đại nhân muốn mua đêm đầu tiên của thần với giá 1000 lượng, thần không đồng ý.

Bệ hạ, chức tước của người cao hơn Tương Cô đại nhân, Tương Cô đại nhân còn chịu bỏ ra một ngàn lượng bạc, vậy thì bệ hạ người……"

"……"Hóa ra mấy câu ở sau cùng mới là chuyện chính. Thấy bệ hạ đại nhân chỉ nhìn mình mà không nói lời nào, Tô Nhuận Nhuận gọi nàng: "Bệ hạ?"Ánh mắt chàng kiên dường dính lên mặt Nhụy Bạch Y, không dám dịch đi chỗ khác.

Thật ra không phải là không dám, mà chàng sợ nhìn linh tinh mấy lần lại để lộ manh mối. Chàng không muốn để cô nàng bệ hạ này biết chàng sốt sắng cỡ nào. Cái đầu kia đã kề sát bên tai nàng tự bao giờ, lúc nói chuyện, môi chàng gần như chạm vào xương tai nàng, rất ngứa ngáy.

Nhụy Bạch Y giơ tay đẩy nó ra xa một chút, nói: "Ngươi muốn bao nhiêu?"Cái đầu kia lại thò sang, "Thì ờ, năm ngàn lượng nhé."Nhụy Bạch Y: "……"Sao chàng không đi cướp bóc đi? Tô Nhuận Nhuận thấy nàng không đáp, như thể đã mê tơi vì sắc đẹp của mình.

Khóe môi chàng cong tớn lên, chàng gọi nàng: "Bệ hạ?"Nhụy Bạch Y: "Một miếng thịt ba chỉ mà có giá những năm ngàn lượng bạc cơ à?"Tô Nhuận Nhuận: ?"Bệ hạ, người có ý gì?" Tô Nhuận Nhuận chớp mắt. Nhụy Bạch Y: "Ý trên mặt chữ đấy."Tô Nhuận Nhuận: "……"[ Bệ hạ dùng giọng điệu kì quái này, tỏ vẻ nghi hoặc hỏi một miếng thịt ba chỉ có thể giá trị năm ngàn lượng bạc ư? Ngụ ý…… là khen thân thể của mình màu mỡ như thịt ba chỉ à? Ối ối, gớm chửa! Bệ hạ quả nhiên muốn xơi mình thật rồi!

Nhưng lại còn vờ vịt đóng giả Liễu Hạ Huệ, còn keo kiệt bủn xỉn, có 5000 lượng mà cũng không chịu móc ra! ]Nhụy Bạch Y: "……"Tô Nhuận Nhuận mím môi, "Vậy 4800 lượng đi, bệ hạ, không ít hơn nữa được đâu."

"……"Nhụy Bạch Y cười khẩy một tiếng: "Không phải ngươi bảo bán nghệ không bán thân sao?"Tô Nhuận Nhuận: "Nhưng người là bệ hạ, là chúa tể của Đại Đường, nếu người muốn thần, thần sao dám cãi lời."Nhụy Bạch Y: "Vậy sao ngươi lại dám đòi tiền với trẫm."Tô Nhuận Nhuận: "……" Đấy, ki bo chứ gì! Tô Nhuận Nhuận híp mắt lại, ánh mắt nguy hiểm, sắc mặt trầm đi, rất kiểu "Bệ hạ người còn không chịu là ông đây bỏ về đấy", nói: "4000 lượng."Nhụy Bạch Y lạnh nhạt."3900 lượng."Lạnh nhạt."3200 lượng!"Lạnh nhạt."……"

"Thế, thế 2500 lượng được chưa."Vẫn lạnh nhạt như cũ. Môi Tô Nhuận Nhuận hơi run: "1500 lượng!"Thấy chàng tức tối đến mức sắp nhảy xuống giường bỏ đi, Nhụy Bạch Y mới rốt cuộc mở miệng vàng: "Đêm nay trẫm không muốn ăn thịt ba chỉ."Tô Nhuận Nhuận: "……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!