Ngẫm đến việc bệ hạ nhà họ có dị năng đọc được suy nghĩ, tiếng lòng của Mộc Nguyệt và Ôn Tinh không chạy loạn nữa mà nhanh chóng dừng lại. Chuyện này cũng có nghĩa là việc tiếp nhận thông tin về người tên Tô Nhuận Nhuận của Nhụy Bạch Y cũng bị tạm dừng. Trang chủ tiến lên nói: "Bệ hạ, ban đầu thần đã sắp xếp để Tô Nhuận Nhuận lên sân khấu cuối cùng, nếu bây giờ bệ hạ muốn xem Tô Nhuận Nhuận biểu diễn luôn, vậy thì thần sẽ lập tức cho vời y lên."Nhụy Bạch Y: "Ừ."
Chỉ hy vọng người tên Tô Nhuận Nhuận này chẳng qua cùng tên với Ngụy Nhuận thôi, chứ thật ra không hề dây mơ rễ má gì với Ngụy Nhuận. Trang chủ đánh mắt ra hiệu, một thiếu niên béo mập cạnh bà ta bèn đi về phía khu vực đợi lên sân khấu. Đợi một lát mà không thấy người kia tới, cậu béo lại đi ra, thưa với Nhụy Bạch Y: "Bệ hạ, Tô Nhuận Nhuận còn đang chuẩn bị trang phục và hóa trang để biểu dẫn, có lẽ không thể ra biểu diễn ngay cho bệ hạ được, mong bệ hạ thông cảm, chi bằng…… Bệ hạ xem tạm mấy tiết mục khác đã nhé?"Nhụy Bạch Y lại không chờ được nữa, nàng hỏi: "Chỗ các người còn có ai tên là Nhuận không?"
"Tên Nhuận?" Trang chủ nghi hoặc, bà ta ngẫm nghĩ rất nghiêm túc, bấy giờ mới ý thức được có lẽ bệ hạ tôn quý vô ngần đây không cảm thấy hứng thú với Tô Nhuận Nhuận, mà là cảm thấy hứng thú với cái tên "Nhuận".
Là một kẻ khôn khéo hơn người, bà ta vung bàn tay ú nu lên: "Người đâu, phàm trong làng có ai tên là "Nhuận", thì gọi hết lên đây."Hai hầu gái béo mập chạy ra ngoài. Lại phải chờ đợi, Nhụy Bạch Y chờ không nổi nữa, nàng đứng dậy, "Tô Nhuận Nhuận ở đâu, để trẫm đi tìm y vậy."Mọi người cả kinh. Trang chủ không dám lần khân, nói: "Vậy bây giờ thần đưa bệ hạ đi tìm y ngay ạ."Nhụy Bạch Y đi vòng qua cạnh bàn, long bào trên người nàng thùng thình quá, Mộc Nguyệt và Ôn Tinh tiến lên đỡ phía sau nàng.
Trang chủ kêu người kéo tấm rèm ở khu đợi lên sân khấu lên, đưa Nhụy Bạch Y đi vào ngay.
Những kẻ đang thay mấy bộ quần áo lòe loẹt ở trong khu chờ lên biểu diễn đều hoảng sợ khi thấy thế, vội vàng đứng tử tế, cúi đầu, lôm ca lôm côm hô "Bệ hạ". Chỉ có một người đàn ông mập mạp còn cố tình ngân nga bài hát, lau cây thương hoa trong tay, hoàn toàn mặc kệ chuyện xảy ra đằng sau.(Thương hoa: một loại thương thời cổ.
Sở dĩ gọi là thương hoa là vì tua dây đỏ dưới mũi thương trông giống như bông hoa lúc múa.
Gần đây hay được sử dụng trong biểu diễn kinh kịch, tuồng v.v.)Nhụy Bạch Y chỉ có thể thấy bóng lưng của người đàn ông kia, cánh tay ú na cái eo ú nần, đôi chân ẩn dưới chiếc áo dài cũng bép múp.
Mái tóc dài đen như mực được bó chặt hoàn toàn trên đỉnh đầu bằng mũ ngọc, thân trên y vận áo dài màu trắng, tấm lưng áo to thêu tranh Hổ Trắng Lật Núi.
Cây thương hoa xoay tới xoay lui trên tay y, mỗi lần xoay lại đổi kiểu, cây thương bay vút lên rồi lại nhẹ nhàng quay về tay y. Dù chỉ mới thấy bóng dáng đùa thương nhưng cũng đã rất thu hút rồi, bấy giờ Nhụy Bạch Y lại nghe thấy tiếng lòng không biết để đi đâu mà cũng không thể kiềm chế nổi của Mộc Nguyệt và Ôn Tinh. Mộc Nguyệt: A a a a a a ngất mất, xỉu đây này, ai qua đỡ đây cái, bóng lưng của Tô Nhuận Nhuận cũng quyến rũ quá đi mất!
A a a a a a a sao tay chàng lại đẹp thế chứ, vóc dáng chàng ta cũng ngon nghẻ gớm, đây nhìn mà máu sôi sùng sục! Ôn Tinh: Mỹ nhân ơi, bổn đại nhân muốn chấm chàng. Nhụy Bạch Y: "……"Dù nhìn kiểu gì chăng nữa, nàng cũng chẳng thấy tên béo trước mắt có liên quan gì tới từ "đẹp". Trang chủ đã mở miệng: "Tô Nhuận Nhuận, còn không mau bái kiến bệ hạ."Người đàn ông béo đằng trước vẫn đắm chìm trong thế giới của mình, không đáp lời, cây thương hoa trong tay càng xoay chuyển muôn hình vạn trạng. Trang chủ: "……"Bà ta túa mồ hôi lạnh, lại gọi lần nữa, "Tô Nhuận Nhuận! Bệ hạ tới rồi, còn không mau hành lễ cho nhanh, ngươi không muốn đầu mình nữa sao?!"Lúc này cây thương hoa trong tay người đàn ông mới dừng lại, y xoay người qua. Từ khoảnh khắc y xoay người lại, Nhụy Bạch Y đã nhìn y chằm chằm.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi khi mặt y xoay từ nghiêng qua hoàn toàn chính diện, lòng nàng khẽ run lên. Bởi vì ký ức giữa nàng và Ngụy Nhuận vẫn còn dừng lại ở trong giáo đường ấy.
Khi đó chàng mặc bộ comple màu đen, áo mũ chỉnh tề.
Còn vào giờ khắc này, chàng lại xuất hiện ở trước mắt nàng, mang theo một dáng vẻ khác. Quả thực là một sự biến đổi muốn hóa rồ. Người đàn ông này vẫn rất cao, chàng cao hơn nàng nhiều, người ngợm cũng đẫy đà hơn hẳn nàng, là một Ngụy Nhuận phiên bản phát phì. Cũng như nàng, mặt chàng vẫn nét nào ra nét đấy, mày mắt vẫn là mày mắt lúc xưa, nhưng lại béo múp míp.
Khuôn mặt hồng hào phốp pháp, tay như giò lợn, eo ví thùng phi, trông rất là mũm mĩm xinh trai. Chàng không giống những kẻ chẳng dám nhìn thẳng vào nàng ở thế giới này.
Sau khi quay người lại, chàng cũng không cúi đầu, hờ hững đối mắt với nàng, đôi mắt hoa đào đẹp đẽ hơi híp lại vì bị mỡ chèn thoáng hiện nét u buồn. Chàng tựa như một mỹ nhân béo chất chồng tâm sự. Mỹ nhân béo nhìn nàng, lạnh nhạt hô một tiếng "Bệ hạ". Trang chủ là một người thương hương tiếc ngọc, không muốn để Tô Nhuận Nhuận còn đang ở lứa tuổi như hoa phải chôn thân xuống đất vàng, nên bà ta mở miệng đỡ lời cho chàng với nữ hoàng bệ hạ: "Bệ hạ, mới nãy Tô Nhuận Nhuận say mê luyện tập chuẩn bị biểu diễn cho bệ hạ, cho nên không nghe được là ngài đến rồi, mong bệ hạ bao dung, đừng trách móc y."Chỉ là hành lễ chậm, không tôn trọng kẻ trên mà thôi, tất nhiên Nhụy Bạch Y sẽ không so đo nhiều với Ngụy Nhuận phiên bản phát tướng.
Nàng đứng yên tại chỗ, nhìn Tô Nhuận Nhuận từ trên xuống dưới với ánh mắt phức tạp. Trước ánh nhìn của nàng, Tô Nhuận Nhuận thờ ơ, mặt không cảm xúc, đôi mắt hoa đào u buồn tiếp tục nhìn thẳng tới, mà lại dường như không hề nhìn vào nàng.
Ánh mắt chàng thơ thẩn trời mây, như đang thả hồn.
Nhưng đúng lúc này, bên tai Nhụy Bạch Y lại vang lên một giọng nam trầm thấp quen đến độ không thể quen hơn.[ Xem ra bệ hạ cũng là người nông cạn, mới nhìn thấy mình lần đầu, đã yêu vẻ ngoài của mình rồi.
]Nhụy Bạch Y: "……"Nàng ngẩng đầu nhìn Tô Nhuận Nhuận, Tô Nhuận Nhuận lại vẫn trưng vẻ mặt "Ta ở đâu, ta đang làm gì", "Người là ai, à, người là nữ hoàng bệ hạ", không chút biểu cảm dư thừa, rất ra dáng không thèm coi nàng ra gì, không sợ cường quyền ta tự làm theo ý mình. Giọng nói kia lại xổ ra: [ Nhưng thôi, bệ hạ trông cũng đẹp đấy chứ, chỉ xấu hơn mình một tẹo.
Vả lại dáng dấp nàng ta cũng ổn, da dẻ mỡ màng trông mềm ra phết, muốn véo.
]Nhụy Bạch Y: "……"Đã đến nước phải vào lầu xanh rồi mà cái tính Sở Khanh kia vẫn không đổi.[ Sao mặt bệ hạ sầm sì thế nhỉ? Chẳng lẽ bệ hạ thật sự đọc được suy nghĩ?? Không phải người ta đồn đấy là bệ hạ cố ý phịa ra để lòe những tay đại thần trên triều sao.
Thuật đọc tâm và ảo thuật là siêu dị năng đã biến mất từ lâu, tuyệt đối không thể rơi trúng bệ hạ dễ dàng như vậy nhỉ? ]Tô Nhuận Nhuận nghi ngờ trong lòng, mặt mày thì vẫn phỉnh phờ bình tĩnh. Nhụy Bạch Y cũng từng nghe rồng thần nhỏ nói, chuyện nàng có thuật đọc tâm vẫn chưa tuyên bố ra bên ngoài, chỉ có hai cô hầu Mộc Nguyệt và Ôn Tinh thân cận nhất là được biết.
Về phần bên ngoài cũng có ít nhiều kẻ biết nàng có thuật đọc tâm, thì có nhẽ là do mấy vị đại thần trong triều cố ý bịa đặt ra để bớt xung đột giữa triều chính và chúng dân, không ngờ nàng lại có dị năng này thật. Đời sống nội tâm của mỹ nhân béo Tô Nhuận Nhuận rất là không hợp với khuôn mặt phúng phính u buồn thờ ơ của chàng.
Đương lúc này, chàng lại trải lòng trong thâm tâm: [ Xem phản ứng của bệ hạ thế này, thì nhất định là không có rồi.
Nếu nàng ta thực sự có thuật đọc tâm, thì khi nghe được câu nói đầu tiên trong lòng mình, nàng ta đã phải ra lệnh chém đầu mình ngay, nào còn có thể lẳng lặng đứng đấy tiếp tục thưởng thức vẻ đẹp của mình.
]Nhụy Bạch Y: "……"Ờ, béo tròn béo trục thế này mà trình độ tự sướng vẫn không thuyên giảm. Nhụy Bạch Y không muốn nghe tiếng lẩm bẩm bô lô ba la trong lòng chàng nữa, bèn mở miệng nói: "Trẫm muốn ngươi."Rồng thần nhỏ đã từng nói rất nhiều lần, chuyện quan trọng nhất chính là nàng và Ngụy Nhuận phải bên nhau, cho nên nàng còn chờ gì nữa đây. Kiếp này cũng có chỗ tốt, ấy là nàng là kẻ to nhất, nói một không hai, không ai dám cãi lại mệnh lệnh của nàng, vậy là nàng không cần vắt hết óc suy nghĩ phải tiếp cận Ngụy Nhuận thế nào nữa. Lời vàng đã rót, Tô Nhuận Nhuận nhất định sẽ phải theo nàng, vậy thì chuyện lịch kiếp của Ngụy Nhuận ở thế giới này có lẽ sẽ rất thuận lợi. Phương thức ngang ngược thẳng thừng thế này cũng khá là phù hợp với phong cách của chính Nhụy Bạch Y.
Nàng từng là vua của Hàn giới, từng trải qua cảm giác đứng trên vạn người, bây giờ diễn lại tuồng này là điệu nghệ hơn hẳn vai nàng phi xinh đẹp với nữ sinh cấp 3 gì gì đấy. Giọng nam quen thuộc kia lập tức sa sả bên tai: [ Má nó!!! Cái cô bệ hạ này, quả nhiên đã bị mê hoặc bởi sắc đẹp của mình! Hừ hừ, cô nàng bệ hạ nông cạn này! Chờ mình vào hoàng cung rồi, sợ là sẽ chiếm trọn ngôi cao, không ai có thể tranh giành sự yêu chiều của bệ hạ với mình được nữa.
Mỗi tội là, nghe nói cô nàng bệ hạ này không ưa đàn ông, hậu cung còn chưa có trai hầu.
Đấy mà xem, trước kia cô nàng bệ hạ này không thích đàn ông, nhưng vừa gặp mình rồi, chứng ghét đàn ông gì gì kia biến mất sạch sành sanh, mình có sức hút đến thế sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!