Chương 45: Kiếp Thứ 5 Bệ Hạ Thần Hầu Người Đi Ngủ Đi Thăm Bé Cưng Đi

Giữa biển ý thức cuồn cuộn, bốn trái tim đỏ ối trôi nổi lơ lửng, nếu chạm vào thì sẽ phát hiện bốn trái tim còn nóng hổi. Trái tim ở rìa ngoài cùng nhạt nhất, trái tim mới nhất thì đậm hơn hẳn, hai trái tim ở giữa có màu sắc tương đương nhau. Nhụy Bạch Y nhìn chúng, nghĩ bụng có lẽ độ đậm nhạt trong màu sắc và nhiệt độ của mấy trái tim này có liên quan đến thời gian nàng ở bên Ngụy Nhuận.

Thời gian nàng ở bên Hoàng Phủ Nhuận là ngắn nhất, cho nên tuy rằng trái tim của Hoàng Phủ Nhuận cũng là màu đỏ rực, nhưng nếu so với ba trái tim còn lại thì vẫn nhạt hơn một chút. Thời gian nàng ở cùng Mã Đại Nhuận và Dạ Nhuận đại khái đều khoảng ba năm gì đấy, cho nên màu sắc gần gần như nhau.

Còn tên nhóc Hách Liên Nhuận thì nàng ở cạnh suốt 6 năm, cho nên màu sắc trái tim của người này là đậm nhất. Nhụy Bạch Y nhìn những viên đá trong biển ý thức, vẫn còn đắm chìm trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, đầu vô cùng choáng váng. Không lâu trước đây nàng còn mặc váy cưới trắng tinh đẹp như mơ, nói lời thề hẹn với Hách Liên Nhuận trong giáo đường.

Từ một cậu trai, Hách Liên Nhuận đã trưởng thành, trở thành một chàng trai đậm hương vị đàn ông, anh mặc bộ comple đen trông mới lịch lãm làm sao. Tay anh nắm chặt lấy tay cô, anh ôm cô vào lòng, đặt một nụ hôn sâu rất dài lên môi cô trước đông đảo bạn bè người thân.

Nụ hôn kia như dài cả một thế kỉ, vào đúng khoảnh khắc cô đẩy anh ra, cô hôn mê bất tỉnh. Ngay sau đó, nàng thấy rồng thần nhỏ bưng trái tim đỏ rực của Hách Liên Nhuận lên cho nàng xem. Nàng còn nhớ rõ, trong giáo đường ấy, Thường Xảo Xuân khóc không dừng lại nổi, đã vào lễ đường kết hôn rồi mà mợ còn chưa tin nổi là cháu gái mình có thể gả vào cái mỏ vàng to như nhà Hách Liên, Dư Nguyệt Lan ngồi cạnh vỗ lưng cho mợ, hốc mắt cũng đỏ lên.

Nàng còn nhớ Uông Đạt Phàm và Tư Anh Hàn, còn cả Lý Thành Lâm nữa đều đang chú mục vào họ.

Tôn Tiêu Từ ôm cánh tay Hứa Uyên Hào, cùng nhìn về phía họ. Những con người quen thuộc ấy, những cảnh tượng thân thương kia lập tức biến mất.

Khi Nhụy Bạch Y nhận lấy trái tim mà rồng thần nhỏ đưa qua, nàng không khỏi cảm thấy mình còn chưa chấp nhận được sự thật này.

Nàng nghĩ thầm: Nàng còn chưa trao đổi nhẫn với Hách Liên Nhuận mà. Rồng thần nhỏ nói: "Thái Tử Phi, người đã hoàn thành rất tốt nhiệm vụ ở bốn kiếp trước, tiếp tục cố lên nhé ạ."Nhụy Bạch Y: "Liệu có qua cửa dễ dàng quá không nhỉ?"Nàng cứ cảm thấy có chỗ nào đấy sai sai.

Chuyện lịch kiếp chính là để trải qua kiếp nạn.

Nhưng nàng đã xuyên vào bốn kiếp của Ngụy Nhuận mà vẫn không cảm thấy những hiểm trở và thử thách mà chàng gặp phải có gì to tát. Trải nghiệm sống của Mã Đại Nhuận và Dạ Nhuận có lẽ không được bình yên cho lắm, nhưng Hoàng Phủ Nhuận và Hách Liên Nhuận thì, không sinh ở nơi quyền cao chức trọng thì cũng ra đời trong cảnh giàu có sung túc, cuộc sống rất dễ dàng, chứ chưa nói đến chuyện tình cảm. Nàng vừa xuất hiện là tương đương với việc kiếp nạn về mặt tình cảm biến mất tiêu.

Chú rồng thần nhỏ khôn lỏi này lại đọc được ý nghĩ trong lòng nàng, nó nói: "Úi chà, cái đấy là chắc chắn rồi.

Nếu người không đi tìm Thái Tử, thì Thái Tử nhất định không qua được kiếp tình này, không thì sao lại còn gọi là gian lận được chứ.

Đạo trời cố ý kiếm chuyện, nhưng Thiên Hoàng nương nương nhà mình có hắc linh căn, có thể điều khiển thời không, thế nên chuyện lịch kiếp của Thái Tử nhất định sẽ nhẹ nhàng ạ! Không, điểm mấu chốt nhất thật ra không phải ở hắc linh căn, mà là người ạ!"Nhụy Bạch Y: Lại vòng về chỗ cũ rồi. Nàng biết ngay tiếp theo rồng thần nhỏ sẽ nói gì."Thái Tử Phi, chỉ có người mới có thể đạt được tình cảm chân thành của Thái Tử thôi!"

"……"Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy rồng thần nhỏ nói chuyện trong quá trình vượt thời không, Nhụy Bạch Y hỏi: "Tiếp theo sẽ đi đâu?"Rồng thần nhỏ nhíu nhíu mày: "Con cũng không biết ạ, thiên cơ không thể tiết lộ, tất cả đều là nhân duyên."Nhụy Bạch Y: "Còn phải đợi bao lâu?"Rồng thần nhỏ: "Chắc là hơi lâu một tí, hình như hắc linh căn của Thiên Hoàng nương nương xảy ra chút vấn đề ạ."—Lần đợi này không biết phải đợi mất bao lâu, Nhụy Bạch Y bị nhốt trong thần thức không biết đêm ngày, nàng ngồi im trong ấy, tu luyện để giết thời gian. Rất nhiều lần nhắm mắt lại, nàng lại nhìn thấy bốn cái mặt bự, cái mặt đầu tiên xấu xa cuồng ngạo, cái mặt thứ hai ngăm đen tục tằng, cái mặt thứ ba lạnh lùng khát máu, cái mặt thứ tư da thịt non mịn. Nàng đột nhiên cảm thấy cơ thể mình nặng đi, dường như rơi về thân thể từ thần thức.

Nàng tỉnh lại, phát hiện mình nằm trên một chiếc giường bằng băng lạnh lẽo.

Thiên Hoàng nương nương ngồi ở mép giường.

Thấy nàng tỉnh lại, ánh mắt bà sáng lên, "Con dâu!"

"Mẫu hoàng." Nhụy Bạch Y xoa xoa cái trán bươu lên, ngồi dậy, "Sao con lại quay về rồi?"Thiên Hoàng nương nương nói: "Đi thăm cục cưng đi."Không chỉ mình nàng, mà hình như Thái Tử gia cũng đã quay về rồi, vậy là lịch kiếp mà còn có nghỉ ngơi giữa giờ cơ à? Nhụy Bạch Y đi theo Thiên Hoàng nương nương đến Ao Trời.

Trên Ao Trời mênh mông vô bờ tựa như ngân hà, một bông sen trắng băng thanh ngọc khiết trôi nổi, có vẻ hơi lẻ loi. Tất nhiên là Nhụy Bạch Y nhận ra bông hoa này, đóa sen trắng đó chính là Thái Tử.

Xem ra thành công lịch xong bốn kiếp, thân hoa của chàng đã khôi phục rất nhiều, những cánh hoa rơi rớt đã mọc trở lại."Con dâu, hai đứa có thể nói chuyện với nhau nửa canh giờ.

Đi đi, mẹ không quấy rầy hai con nữa." Thiên Hoàng nương nương vỗ vỗ bàn tay nhỏ của Nhụy Bạch Y, nói. Nhụy Bạch Y: "Thái Tử có thể tỉnh lại rồi ạ?"Thiên Hoàng nương nương nói: "Tất nhiên là chưa tỉnh rồi."Nhụy Bạch Y: "……"Vậy làm sao nàng nói chuyện suốt nửa canh giờ với chàng được, tự lầm bầm lầu bầu sao. Thiên Hoàng nương nương cũng ý thức được hình như mới nãy mình nói hơi sai, bà bèn mở lời: "Con cứ ở đây cạnh nó cũng được, để nó bén chút hơi của con.

Thằng bé này ấy à, chỉ thích ở bên con thôi, mẫu hậu như mẹ đây mà nó còn ghét bỏ đấy."Thiên Hoàng nương nương nói xong thì xoay người bỏ đi, sợ làm trễ nải thời gian chung đụng của thằng con cưng còn hôn mê bất tỉnh và nàng dâu yêu quý của nó.

Bấy giờ Thiên Đế đi tới, Thiên Hoàng nương nương lập tức giữ chặt ngài lại, lôi ngài đi. Nhụy Bạch Y liếc nhìn hai vị thần nọ, nàng bay lên giữa Ao Trời, đáp xuống mặt nước, nâng đóa sen trắng trên mặt nước lên. Tuy rằng Ngụy Nhuận vẫn chưa tỉnh lại, nhưng thân hoa của chàng dường như có thể cảm nhận được sự đụng chạm của nàng, hai cánh hoa ôm lấy tay nàng, chàng còn cọ cọ nhụy hoa vào ngón tay nàng."Thái Tử."

Thấy bông hoa này cọ đến là điệu nghệ, Nhụy Bạch Y giật giật khóe miệng, nàng nảy sinh cảm giác Ngụy Nhuận tỉnh rồi, bèn không nhịn được mà gọi chàng một tiếng. Nàng gọi thêm mấy câu nữa mà không có tiếng người đáp, cũng chẳng có lấy tiếng hoa, nhưng cái nhụy hoa kia vẫn đang cọ vào ngón tay nàng. Nhụy Bạch Y chớp chớp mắt, tai nàng đỏ lên.(Nhụy hoa là cơ quan có thể sinh sản trên hoa.

Nam chính rất thích cọ… vào nữ chính.)——Nhụy Bạch Y nghĩ đây là buổi nghỉ ngơi giữa giờ, nhưng thật ra không phải thế, mà quả nhiên hắc linh căn của Thiên Hoàng nương nương đã gặp vấn đề. Thiên Hoàng nương nương vừa kéo Thiên Đế rời khỏi Ao Trời thì mắt hoa lên, hôn mê bất tỉnh.

Thiên Đế vội đón lấy thân hình đầy đặn của bà. Ngài vừa mới bế bà lên, người trong lòng đã biến trở về nguyên hình —— một đóa sen trắng mềm mềm xinh xinh. Sử dụng hắc linh căn cực kỳ hao phí thể lực và linh lực, Thiên Đế nhíu mi tâm, ôm bông sen trắng trong tay đến Chỉ Hư Tiên Cảnh. Dòng thời gian trong Chỉ Hư Tiên Cảnh trôi rất mau, một năm tương đương với nửa canh giờ ở Ao Trời.

Ngài đưa Thiên Hoàng vào Chỉ Hư Tiên Cảnh tu dưỡng một năm, chờ linh lực của bà khôi phục thì mới có thể điều khiển hắc linh căn lần nữa, ném con trai và con dâu quay về lịch kiếp tiếp. Trên đường đi, Thiên Hoàng nương nương tỉnh lại, nhưng bà không biến thành hình người, thân hoa dựa vào tay Thiên Đế, lẩm bẩm nói: "Chàng nói xem, giá con trai chàng cũng luyện được Thần Công Bất Tử Bất Diệt như chàng thì quả là tốt biết bao, hồn phi phách tán cũng không phải sợ.

Lúc ấy chúng ta cứ đi gom từng mảnh hồn nát của nó lại là được.

Nhưng nó lại là cái thứ không có tiền đồ, suốt ngày chỉ yêu yêu đương đương, vậy mà mỹ nhân băng người ta lại coi thường nó."Thiên Đế nói: "Đã trải qua bốn kiếp phàm trần, chắc con bé cũng động lòng rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!