Chương 44: Sợ Thì Cứ Nói Anh Đây Sẽ Che Mắt Bé Lại

Trong 17 năm đã qua của cuộc đời, Hách Liên Nhuận không hề biết cái món học tập này có thể khiến người ta mê muội như thế. Bạn càng coi trọng nó, để ý nó hơn, ngày nào cũng hẹn hò với nó, thì nguồn năng lượng mà nó có thể đem lại cho bạn thực sự rất lớn, giống như một nàng yêu tinh quyến rũ vậy. Sau khi Hách Liên Nhuận nếm trải sự thăng cấp như tên lửa từ đội sổ toàn khối lên đứng thứ 520, thì trong cuộc thi tháng tiếp theo, cậu lại nhảy lên hạng 360 như đua xe.

Chiến tích của cậu không dừng lại tại đây, vào cuộc thi cuối kỳ, cậu còn lọt vào top 200 như một chú ngựa đen.

Diễn đàn trường bàn tán tanh bành, ánh mắt thầy chủ nhiệm và toàn thể giáo viên của trường THPT số I nhìn cậu đều toả ra ánh sáng.(Ngựa đen/Hắc mã: black horse: tuyển thủ giỏi mà không ai ngờ tới)"Chuyện học tập này thực ra cũng không khác chơi game là mấy, cày đề cũng giống cày trang bị thôi.

Tụi bay đọc nhiều sách thêm, làm thêm mấy bộ đề, học thêm nhiều từ mới, là có thể KO được nhiều đối thủ có điểm cao hơn, xông lên phía trước."Khi đám bạn xấu vây đến phỏng vấn Hách Liên Nhuận đã lên chức từ đầu gấu trường học dốt thành học sinh chăm ngoan tươi trẻ sáng láng dốc lòng phấn đấu vì thanh xuân, Hách Liên Nhuận đã nói như thế đấy. Đám bạn xấu tiếp thu sâu sắc, nâng niu những lời này như trích dẫn kinh điển, in ra thành mẩu giấy nhỏ dán lên bàn học, sáng nào cũng phải đọc diễn cảm tám lần.

Nhưng cuộc đời lúc nào cũng có khuyết điểm, sau mấy cuộc thi, Hách Liên Nhuận đã vượt năm ải, chém sáu tướng, xông pha vào tận top 200, nhưng cô bạn cùng bàn nhỏ ngày ngày tình tay ba với cậu và học hành vẫn ngồi im trên chiếc ghế đội sổ toàn khối, không ai lay động nổi. Mỗi khi công bố điểm, cậu đều ngượng ngùng, cũng không đành lòng cảm thấy sung sướng vì tiến bộ của mình trước, mà lo lắng sốt ruột phân tích bài thi của cô bạn cùng bàn với cô đầu tiên."Giáo viên đã giảng công thức Toán này bao nhiêu lần rồi, sao bé vẫn chưa nhớ được?"

"Sao viết văn có từng này từ thôi? Không biết chém gió linh tinh à?"

"Khụ, sao phần luận trong môn tiếng Anh của bé lại bỏ trống!"

"Cái bé vẽ là sơ đồ mạch điện sao? Anh thấy là sợi tóc còn nghe được!"Nhụy Bạch Y lại bị Hách Liên Nhuận gõ vào đầu, khuôn mặt như tảng băng đã sắp biến thành núi băng.

Cô gãi gãi đầu, không thể nhịn được nữa, vò bài thi thành một cục, ném sang một bên, không muốn nhìn thêm lần nào nữa. Nàng là một nhân sĩ tu tiên, lên trời xuống đất không nói chơi, học mấy thứ này làm cái gì.

Thế giới này quả là một thế giới thần kỳ, tự dưng vô duyên vô cớ bịa ra mấy thứ Toán học Hóa học Vật lý."……"Hách Liên Nhuận thấy cô nảy sinh tâm lý phản nghịch ương bướng, cực kỳ giống bản thân mình hồi đầu thì chợt ngậm miệng, nghĩ bụng có phải mới nãy mình nói thẳng quá không. Bạn gái mình đần quá, cậu không tức cũng không được. Thật ra cũng không phải là đầu óc cô ấy đần độn, mà cậu có cảm giác não của bé ngoan không nối được sợi dây nào đó.

Hách Liên Nhuận không nói được cảm giác này là gì, vì bình thường lúc ở bên Bạch Nhụy Nhụy, cậu cảm thấy cô vô cùng tinh tường trong rất nhiều chuyện, phản ứng cũng nhanh hơn cậu.

Nhưng cậu lại thấy cô lại vô cùng vụng về trong những chuyện thường thức đời sống, chứ chưa nói đến việc học hành. Hách Liên Nhuận không khỏi nhớ tới hồi mới quen Bạch Nhụy Nhụy, cậu mua cho cô một chai Nông Phu Sơn Tuyền, cô bé này cứ ngớ ra như chưa uống nước khoáng bao giờ, nghiên cứu cái chai nhựa kia hồi lâu mà không biết rằng vặn bừa cái là ra liền, suýt nữa còn bổ bằng tay, cậu phải dạy cô cách mở.(Nông Phu Sơn Tuyền:

một loại nước khoáng đóng chai có nhiều vị, từng được Nine Percent, G

-Dragon, v.v.

quảng cáo.)f2cab528e6a3338f15f6a0f696e9b3eaHách Liên Nhuận cào cào thái dương bằng đầu bút, cất hết những bài thi còn lại đi, quẳng vào trong hộc bàn, "Đi nào bé cưng, anh đây đưa bé đi xả xì trét, chúng ta không học hành nữa!"Cậu đưa Nhụy Bạch Y đi công viên giải trí. Bởi vì đang là ngày nghỉ, nên dù trời lạnh buốt, còn có vẻ sắp đổ tuyết, nhưng vẫn có rất nhiều người trẻ vào chơi điên cuồng trong công viên giải trí. Tất nhiên là Hách Liên Nhuận tính sẵn trong lòng rồi.

Cậu không định chỉ để Bạch Nhụy Nhụy xả stress đơn giản như thế, cậu còn muốn ôm Bạch Nhụy Nhụy khi cô run bần bật, dỗ dành bảo "đừng sợ, có anh ở đây" bên tai cô, hoặc là vào lúc Bạch Nhụy Nhụy la hét, cậu sẽ cầm chặt lấy tay cô, nói với cô "bé nhìn anh này, nhìn vào mắt anh là sẽ hết sợ thôi". Dựa theo cấp độ kích thích, cậu chọn trò Cầu Trong Suốt ít kích thích hơn. Nhưng trước khi đi xếp hàng, cậu vẫn rất săn sóc hỏi một câu: "Bé cưng, bé sợ độ cao không?"

"Cao á?"Tuy rằng Nhụy Bạch Y có thấy mấy tấm biển quảng cáo to đùng dán ngoài cửa, nhưng cô vẫn không hiểu làm sao cây cầu trong suốt này lại trong suốt được. Cô tưởng trong đấy sẽ có pháp thuật bùa chú gì biến cầu thành trong suốt, nên hơi nghi hoặc theo bản năng, trả lời: "Không sợ đâu."

"Vậy là tốt rồi." Hách Liên Nhuận ôm chầm lấy cô hôn lên má cô, kéo cô đi xếp hàng. tải xuống (2)Lúc đi lên chiếc cầu pha lê trong suốt dài chưa tới mấy trăm mét kia, Hách Liên Nhuận cố ý đi sang bên cạnh một tí, đợi Bạch Nhụy Nhụy tỏ vẻ "Huhuhuhuhuhu sợ quá, muốn ôm một cái" thì sẽ qua ôm cô rồi đi về phía trước. Đằng trước có một cậu trai đang dỗ dành cô bạn gái đương gào thét của mình, phía trước nữa còn có một đứa trẻ con khóc lóc rung trời. Hách Liên Nhuận không biết đang nghĩ linh tinh gì trong đầu, khóe môi nhếch lên, đuôi mày thoáng vẻ hứng thú. Nhưng cậu vừa lơ đãng, cô gái nhỏ bên cạnh cậu đã đi lên trước, còn rất tò mò nhìn trái nhìn phải.

Cảm thấy chưa đủ, cô còn dịch người đến thành cầu nhìn xuống dưới. Thấy cậu không theo kịp, cô quay đầu nhìn cậu, "Sao anh còn đứng đấy, nhanh lên đi."Hách Liên Nhuận: "……"Cậu nện bước tới theo một kiểu mà mình tự cho là rất ngầu rất nhanh, kéo Nhụy Bạch Y về giữa cầu, "Bé cưng, nguy hiểm đấy, chúng ta đi ra giữa chút đi."Nhưng đi được một lúc, cậu phát hiện cô nhóc Bạch Nhụy Nhụy này lại dịch ra rìa cầu nhìn xuống.

Cậu còn chẳng có dũng khí đi qua kéo cô về, cũng không dám nhìn xuống khe sâu dưới cầu, chỉ cảm thấy da đầu tê dại đi. Trước kia cậu còn coi thường cái trò cầu trong suốt này, lần nào tới chơi ở công viên giải trí cũng chơi mấy trò kích thích nhất, đíu ai ngờ đâu đến lúc bước lên cây cầu trong suốt này, cậu mới biết có lẽ cậu…… hơi sợ độ cao. Lúc đi xuống khỏi cây cầu trong suốt, Hách Liên Nhuận cảm thấy hai chân mình hơi nhũn ra, nhưng mặt cậu vẫn bình tĩnh, không hề suy suyển chút nào.

Cậu không khỏi nhìn Bạch Nhụy Nhụy trông có vẻ vẫn còn thòm thèm lắm. Sau đó họ đi nhà ma. Trước khi vào nhà ma, Hách Liên Nhuận ôm Nhụy Bạch Y hôn hôn lên mặt cô, nói: "Trông bé sợ quá tái trắng cả mặt đi kìa, trong đấy toàn là đạo cụ hoặc người thật hóa trang thôi.

Lát nữa bé đừng sợ, nếu bé sợ, anh đây sẽ che mắt bé lại."Nhụy Bạch Y có làn da tự nhiên vốn rất trắng nhìn cậu một lát, gật đầu."Ối!!! Đờ mờ! Mày cút pẹ mày ra xa tao đi!" Đối mặt với cánh tay máu me đột nhiên xồ ra cạnh tai, Hách Liên Nhuận ôm Bạch Nhụy Nhụy nhảy sang một bên, tóc dựng đứng cả lên. Nhụy Bạch Y chớp chớp mắt. Thừa dịp trời còn chưa tối, Hách Liên Nhuận lại đưa Nhụy Bạch Y đi chơi tàu lượn siêu tốc và máy nhảy bungee.

Sau đó Hách Liên Nhuận phát hiện một chuyện khiến cả nhà cậu đều phải thấy sợ. Đó là khi chơi hai trò kích thích đến mức không thể kích thích hơn được nữa này, những người khác, dù là nam nữ già trẻ, sợ real hay sợ fake, kiểu gì cũng phải kêu la.

Kêu vì sợ hãi, kêu tại kích động, kêu để làm màu, tóm lại là tóc bay phần phật trong gió, giọng gào cũng cuốn theo chiều gió. Nhưng bé ngoan của cậu thì sao, cô lại cất tiếng cười to khi chơi mấy trò đấy, dường như cực kỳ thích những trò chơi khác lạ này.

Chơi một lần còn chưa đủ, khuôn mặt nhỏ lạnh lẽo của cô nhuốm hơi thở phàm trần hiếm thấy, kéo cậu định chơi thêm mấy lần nữa. Hách Liên Nhuận cũng không sợ, hai món này chẳng hề hấn gì với cậu, cậu lại chơi thêm mấy lần với cô. Chơi năm lần trở đi, hai người đều vọt tới cạnh thùng rác để nôn mửa. Nhụy Bạch Y xuyên qua bốn thế giới, đã ở xa Tiên giới nhiều năm, lâu lắm rồi nàng không được trải nghiệm cảm giác sung sướng khi rơi xuống từ trên cao.

Nhưng sức chịu đựng của thân thể này có giới hạn, nàng muốn chơi tiếp cũng không được. Hai người nôn xong thì đi ăn ít gà rán, gọi thêm 2 cốc Coca và một túi viên gà, đi xếp hàng lên vòng quay lớn. Hách Liên Nhuận vốn đã lên kế hoạch xong xuôi, sau khi đưa Bạch Nhụy Nhụy đi chơi mấy trò kích thích, cậu muốn trải qua nụ hôn dài lãng mạn với cô trên bánh xe quay. Cậu muốn hôn từ khoảnh khắc đi lên vòng quay cho đến tận khi vòng quay chạm xuống. Nhưng lúc vừa lên vòng quay, cậu ôm cơ thể bé nhỏ của Bạch Nhụy Nhụy, cọ cọ lên cổ cô, thật sự không có sức để nâng mặt cô lên hôn cô nữa, cũng không có sức để đưa môi mình chạm vào môi cô. Vòng quay chuyển động lên trên một lát, cậu dựa lên vai Bạch Nhụy Nhụy ngủ thiếp đi. Nhụy Bạch Y ăn gà viên, hút mấy hớp Coca, quay đầu nhìn cái đầu tựa trên vai cô. Ngụy Nhuận phiên bản thiếu niên đúng là rất non nớt, đặc biệt là khi so với Mã Đại Nhuận thì quả là mảnh dẻ hơn nhiều. Làn da cậu rất trắng, nhìn gần cũng không thấy tì vết gì.

Không rõ tên nhãi này có cố tình chỉnh trang lông mày không, hai bên lông mày dày đậm trông rất đẹp, càng ngắm kĩ càng thấy đẹp. Nhụy Bạch Y tưởng trò vòng quay này cũng sẽ vô cùng kích thích như tàu lượn siêu tốc và máy nhảy bungee, nhưng không ngờ thứ này vận hành rất chậm.

Bây giờ còn chưa lên tới không trung mà cô đã ăn hết số gà viên trong tay rồi. Hút Coca ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ một lát, ánh mắt cô lại dịch về cái đầu tựa trên vai cô. Cô bỏ túi đựng gà viên và Coca sang một bên, giơ tay sờ sờ mái tóc bạc của Hách Liên Nhuận. Mấy tháng trôi qua, tóc của cậu chàng đã dài thêm một chút, có vẻ hơi bông bông, luồn ngón tay vào thấy lành lạnh, mượt mà. Sờ xong mái tóc bạc của Hách Liên Nhuận, cô lại nhìn mí mắt của cậu, nhàm chán đến độ bắt đầu đếm số lông mi của cậu.

Cô đếm một lần, một bên mi có 250 sợi.(250, 2B là từ lóng để chửi ai ngu ngốc bên Tàu)Nhụy Bạch Y khẽ cong môi, chạm ngón tay vào hàng mi của thiếu niên. Thiếu niên dường như cảm giác được sự đụng chạm của cô, cậu giật giật cằm, ôm cô chặt thêm một chút.

Không rõ có phải vì ngủ ngồi nên nằm mơ không, cậu còn thầm thì một tiếng "Bé cưng". Khi vòng quay sắp chạm đất, Hách Liên Nhuận mới từ từ tỉnh giấc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!